n tâm nhất, vừa rời khỏi Đài Loan liền đi những bốn năm, hoàn toàn không có tin tức, sau này mới nghe nói cậu đã
kết hôn, sinh con rồi."
Đôi mắt Hồ Thấm Nhu thoáng nhìn qua Tịnh Thủy. "Điều duy nhất không thay đổi chính là cậu vẫn đến trễ mười lăm phút."
"Thật ngại quá!" Doãn Tịnh Thủy gọi một ly nước chanh, nhân tiện hỏi phục vụ
xem Mã Khả Long ở nhà hàng này có những vị nào, nghe nhân viên phục vụ
nói có hộp Bát Sắc, liền gọi hai hộp Mã Khả Long (*), mười hộp hạt sen
Mã Đức, và 8 tấc(**) bánh ngọt nhân Socola đen. "Già trẻ lớn bé nhà mình rất thích ăn mấy món này, nhưng vô cùng kén ăn, ở Đài Bắc vẫn thuận
tiện hơn, có thể dễ dàng mua được mấy thứ này."
Trác Lập Bình buồn
cười. "Mình cảm thấy hạt sen Mã Đức hình như hơi bình thường, trông như
vỏ ốc." Cô gọi một ly nước trái cây rực rỡ màu sắc, liếc mắt xem thường.
"Người già rất thích vị hơi ướt át của nó, còn có hương mật ong thơm nồng.” Tịnh Thủy lơ đễnh nói.
"Cậu thật sự biến thành bà chủ nhà đấy à!" Từ đầu buổi gặp mặt đến giờ, cuối cùng Cốc Dạ Lam cũng chịu mở miệng, giọng điệu giễu cợt, ngay cả bản
thân cô ta cũng giật nảy mình. Thực ra, ý cô ta không phải như thế, ba
mẹ hi vọng cô và Doãn Tịnh Thủy nối lại tình xưa, khôi phục tình nghĩa
thân thích.
Trác Lập Bình nói chen vào: "Đúng rồi, cậu vẫn
lợi hại như xưa, càng lúc càng có phong thái nữ cường nhân." Thật đúng
là "nàng dâu" thay đổi, đừng nói là trưởng bối nổi giận trong lòng, mà
ngay cả cô cũng cảm thấy khó chịu mấy năm nay, lúc trước, chỉ cần các cô cùng đi dạo với Tịnh Thủy, anh Thẩm Uyên sẽ trả tiền thay, bởi vì Tịnh
Thủy sẽ nói: "Họ là chị em tốt!”, hiện tại, Thẩm Uyên căn bản không muốn cùng đi dạo phố với phụ nữ nữa rồi.
Tịnh Thủy sắp xếp ổn
thỏa rồi nói: "Đúng rồi, chức vụ của mình là bà chủ nhà, mình trời sinh
thích hợp làm hiền thê lương mẫu chứ sao! Dạ Lam nói không sai, Lập
Bình, cậu chỉ nhanh mồm nhanh miệng, cậu và Triệu Lỗi vẫn còn bên nhau
sao?"
"Dĩ nhiên rồi, chúng mình sắp kết hôn." Trác Lập Bình
mở cờ trong bụng, vui mừng ra mặt."Anh ấy cầu hôn mình mười lần, mình
mới gật đầu đồng ý gả đó."
Tịnh Thủy thành tâm thành ý chúc mừng cô.
Hồ Thấm Nhu nở nụ cười trào phúng. "Theo mình thấy, vì Triệu Lỗi phát hiện ra ba cậu là đổng sự trưởng của bảo hiểm Chính Thái, tương lai cậu cũng có quyền được thừa kế tài sản, nên mới quyết tâm một lòng với cậu thì
có."
Trác Lập Bình nheo mắt lại. "Này, Hồ Thấm Nhu, mình thấy cậu cũng coi như là người mẫu có danh tiếng, hoa đào xuất hiện một đóa
lại một đóa, đàn ông dây dưa với cậu không phải là nam minh tinh thì
cũng là một cậu ấm, sao mình không nghe nói có người cầu hôn cậu? Cậu
ghen tỵ chúng mình đều đã lập gia đình, ghen tỵ mình tuy là con gái
riêng, nhưng lại có đàn ông muốn theo đuổi?"
Hồ Thấm Nhu cười giả lả."Cậu đừng tự dát vàng lên mặt mình nữa có được hay không? Chúng
ta mới hai mươi bảy tuổi, đây chính là thời khắc đẹp nhất cuộc đời người phụ nữ, mà sự nghiệp của mình cũng đang gặp vận đỏ, lúc này không tranh thủ kiếm tiền thì đợi đến bao giờ? Mình đi Đại lục chụp một quảng cáo
đồng phục, cũng nhận được 50 vạn đó! Mình điên mới kết hôn bây giờ, cậu
có từng thấy người mẫu nào kết hôn trước ba mươi tuổi không? Mình và các cậu không giống nhau, mình là người có danh tiếng, qua ba mươi tuổi sẽ
có Phú Nhị Đại mê luyến không dứt."
Trác Lập Bình tức khí,
cười lạnh nói: "Tốt nhất là cậu nói được làm được, đợi đến khi cậu hơn
ba mươi tuổi, gả cho Phú Nhị Đại của Đại lục, tha thứ cho bọn mình không thể chạy xa như vậy đến uống rượu mừng."
Hồ Thấm Nhu hưng
phấn cười."Cậu không biết rằng người mẫu, nữ minh tinh có trào lưu kết
hôn ở nước ngoài sao? Đến lúc đó, mình sẽ bảo ông xã giàu có thuê máy
bay mời các cậu đi dự hội. Thế nào? Trác Lập Bình, Hay là cậu bảo Triệu
Lỗi cũng làm thế đi, tổ chức một hôn lễ ở nước ngoài để cho cậu nở mày
nở mặt một phen?"
Trác Lập Bình bực mình ra mặt."Tổ chức hôn
lễ ở Đài Bắc thì không nở mày nở mặt sao? Cậu cứ chọc ghẹo mình đi... để mình xem, khi nào thì cậu thực hiện được mơ ước, mình đang phủi mông
ngồi chờ máy bay ông xã giàu có của cậu bay đến đây."
"Không thành vấn đề!" Hồ Thấm Nhu ngẩng đầu.
Tịnh Thủy cảm thấy Hồ Thấm Nhu còn mạnh miệng hơn lúc trước, là bởi vì càng
ngày càng nổi tiếng? Có thể gặp vận đỏ như vậy, chắc cũng không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Cốc Dạ Lam không nhanh không chậm nói:
"Thấm Nhu, sao cậu dám chắc chắn chuyện tương lai như thế? Trừ phi cậu
đang lén lút lui tới với Phú Nhị Đại nào đó."
Hồ Thấm Nhu cố làm ra vẻ thần bí, không trả lời, nhưng khóe miệng âm thầm cười trộm.
Cốc Dạ Lam cảm thấy không có gì thú vị, liếc mắt xem thường, lâu nay cô
không liên lạc với Hồ Thấm Nhu, bây giờ rất muốn diệt sạch uy phong của
cô ấy, liếc Doãn Tịnh Thủy một cái."Tịnh Thủy cũng không kết hôn ở Đài
Bắc nha, nghe nói chồng cậu thuê máy bay mời bạn bè, người thân đến đảo
Guam, tốn không ít tiền. Thấm Nhu, cậu có cần hỏi trước xem nên chuẩn bị bao nhiêu tiền không?" Mẹ của cô, Đỗ Thiến Ngâm nghe mọi người trong
nhà khoe khoang về hôn lễ sa ho