ọi
người ra đây, thứ nhất là vì bọn mình đã lâu chưa tụ họp, mình rất vui
khi thấy mọi người đều thành công, thứ hai là muốn thay bà ngoại nói với Dạ Lam một chuyện."
"Có chuyện gì?" Cốc Dạ Lam ẩn nhẫn nói, tỏ vẻ không muốn ngồi cùng người cũng có phần trong "Tiểu Tam tình kết" .
"Sắp tới là đại thọ tám mươi tuổi của bà ngoại, cậu mợ muốn tổ chức náo
nhiệt một chút, nhưng tâm nguyện của bà ngoại rất nhỏ, chỉ hy vọng con
cháu tụ họp, cùng bà ăn bữa cơm. Nghe nói chồng cậu vẫn chưa đến chào
bà, cho nên cả nhà muốn cậu mang theo chồng đến dự sinh nhật của bà
ngoại."
"Cậu và chồng cậu sẽ đến chứ?"
"Dĩ nhiên,
cả nhà mình sẽ cùng đi, đến lúc đó mình sẽ giới thiệu với cậu ông xã và
cặp song sinh khả ái nhà mình, một nam một nữ, ông xã mình vô cùng
thương yêu chúng, các trưởng bối cũng muốn cướp về ôm!" Lúc này, Tịnh
Thủy rất giống những bà mẹ khác, hễ nói đến con của mình liền mặt mày
hớn hở.
Tư vị chua xót lan tỏa trong Cốc Dạ Lam, Thẩm Uyên vô cùng lạnh nhạt với đứa con cô sinh ra, nếu không phải vì cha mẹ chồng
coi trọng con trai cô là cháu đích tôn, sẽ không có chỗ cho cô đặt chân ở Thẩm gia. Cho dù cô có kêu oan cả trăm lần, nói với Thẩm Uyên cô và mẹ
cô không hề liên thủ gài bẫy hắn, cô không biết mấy tên chó săn làm thế
nào biết được Đỗ Thiến Ngâm sẽ đến khách sạn bắt kẻ thông dâm, còn chộp
được cảnh bọn họ cùng ra cùng vào, thậm chí còn cả màn hôn nhau ở hộp
đêm, khiến cô và Đỗ Thiến Ngâm cho dù có cả trăm cái miệng cũng không
thể nào bào chữa.
Sau khi cưới, Cốc Dạ Lam không thể làm
gì khác hơn là liều chết lấy lòng cha mẹ chồng và ông bà nội, đồng thời
nỗ lực làm việc để chứng minh cho Thẩm gia thấy mình là người có tài,
nhưng ngay từ đầu, cha mẹ chồng liền tỏ vẻ không hoan nghênh cha mẹ cô
tới cửa, cũng không muốn cô thường xuyên về nhà mẹ đẻ, cả năm, Thẩm Uyên chỉ theo cô về nhà ăn một bữa cơm vào mùng hai Tết, những họ hàng khác
quả thật chưa từng thấy mặt đứa con rể Thẩm Uyên này.
Vì lòng tự trọng, Cốc Dạ Lam kiên trì nhẫn nhịn, cô tin một ngày nào đó Thẩm
Uyên sẽ hiểu ra cô không gài bẫy hắn, chỉ là vì cô yêu hắn, cho nên
không nhịn được theo đuổi hắn mà thôi.
Cho dù là đóng vai
Tiểu Tam, cảm thấy hổ thẹn với Doãn Tịnh Thủy, cũng đã nghĩ tới nếu có
một ngày gặp lại, cô sẽ nói với Tịnh Thủy một câu "Thật xin lỗi", ai ngờ đến khi hai người thật sự gặp mặt, cô lại không thể mở miệng, bởi vì
Tịnh Thủy hình như rất hạnh phúc, còn nói "Đã sớm ném chuyện trước kia
ra sau đầu!”
Này tính là gì?
Giống như bản thân
mình tha thiết ước mơ, thật vất vả đoạt lấy"Trân bảo hiếm có", cho là
người bị cướp sẽ khóc lóc, không cam lòng trong thời gian dài, và nhờ
vậy, sâu trong nội tâm mình cũng có một chút cảm giác hài lòng, dễ
chịu, vì dù sao mình cũng là người thắng cuộc. Kết quả, sau khi chân
tướng được công bố, người ta đã sớm tìm được trân bảo hiếm có hơn rồi.
Cô không rõ lắm Doãn Tịnh Thủy gả cho thần thánh phương nào, đối với cô,
trở về nhà mẹ đã rất khó, chứ chưa nói đến nhà bà ngoại, cho dù thật sự
chạm mặt, bà ngoại cũng sợ cô lúng túng nên không cho cô xem ảnh cưới
của Doãn Tịnh Thủy chụp ở nước ngoài, chỉ nói sơ lược cho cô biết, Tịnh
Thủy đã gặp được đối tượng kết hôn rất tốt ở nước ngoài, là ông chủ của
một tập đoàn lớn, sau khi cưới hai người rất hạnh phúc, kết hôn không
lâu thì mang thai, tất cả mọi người không cần lo lắng thay Tịnh Thủy
nữa.
Cốc Dạ Lam hiểu bà ngoại có ý tốt, bà nói cho cô biết
Tịnh Thủy được gả cho một người tốt, để cô không cảm thấy áy náy nữa,
chỉ cần chăm lo cho cuộc sống của mình là tốt rồi.
Chén cơm
Hào Môn không dễ ăn, cô cảm thấy mình sống như đang trả nợ cho Thẩm
Uyên, trách nhiệm lớn nhất của cô là đảm đương vai trò nàng dâu sinh con dưỡng cái cho Thẩm gia, mà không phải là vợ Thẩm Uyên. Bên nhà mẹ, khi
họ hàng có tin tức gì, đến được tai cô thì đã qua tay người thứ tư hoặc
thứ năm, khó phân biệt thật giả rồi. Toàn bộ trọng tâm cuộc sống của cô
đặt ở nhà chồng, họ hàng nhà chồng có chuyện gì, dù là chuyện nhỏ đến
mấy cũng quan trọng hơn so với nhà mẹ, chỉ có như thế bà nội mới cho cô
sắc mặt tốt.
Cốc Dạ Lam tin tưởng những gì mình bỏ ra đã nhận được sự tín nhiệm của nhà chồng. Thật ra, cô phải cảm tạ Doãn Tịnh Thủy nhiều năm sau mới trở về, để khi nhận được điện thoại, cô có thể có đủ
sự tự tin tới đối mặt với Doãn Tịnh Thủy.
Hôm nay, nghe Tịnh
Thủy nhắc tới chồng và các con, khuôn mặt cô ấy rất vui vẻ, chẳng lẽ
người đàn ông cô ấy quen biết ở nước ngoài ưu tú hơn Thẩm Uyên?
"Chồng cậu là ông chủ trong ngành nào?" Cốc Dạ Lam khách khí đặt câu hỏi, nỗ
lực mỉm cười. "Mình nghe mẹ nói, cậu quen biết anh ta khi đi du lịch ở
nước ngoài, người kia còn đi theo cậu khắp nửa vòng Trái Đất, cuối cùng
cũng khiến cậu cảm động gả cho hắn. Nhưng nếu hắn quả thật là ông chủ
của một tập đoàn lớn, làm sao có thời giờ đi theo cậu?"
"Oa, thật là lãng mạn !" Hai mắt Trác Lập Bình trợn to, tỏa sáng lấp lánh.
"Cậu không biết chồng mình là ai sao?" Tịnh Thủy cười ha ha, cảm thấy đùa
vui cực kỳ."Mình đâu có gả cho anh ấy ngay l