nữa, môi lưỡi tùy ý dây dưa liền khẽ mở kẽ răng tiến vào, cường hãn chiếm công mỗi một tấc không gian, mút thỏa thích cái lưỡi thơm tho thơm tho của cô, trêu chọc qua lại từ đôi môi ngọt ngào một đường hôn xuống da thịt non mềm, lưu lại ấn ký thuộc về anh.
Tay của anh cũng không rảnh rỗi, từ từ dò vào bên trong áo sơ mi trắng của cô, da thịt mềm mại bóng loáng khiến anh không muốn rời tay. Nhưng cho dù anh thăm dò thế nào, cũng không hề gặp bất kỳ chướng ngại, cứ như vậy tay của anh trong nháy mắt nắm trước ngực mềm mại của cô.
Cô không mặc áo lót, điều này khiến đầu anh nổ oanh 1 tiếng cũng làm trong lòng anh tràn đầy tức giận và ghen tỵ, đừng nói cô hôm nay đi ra ngoài không mặc nội y nhé, cái tiện nghi này không phải cho rất nhiều người thấy sao, lúc này anh có loại ý nghĩ kích động...đáng chết!
Khi tay anh dò xuống dưới càng khiến anh muốn giết người thực sự, cô không mặc quần lót, cặp mông co dãn giờ phút này đang nằm gọn trong lòng bàn tay anh làm lửa dục cả người anh hực lên, bên ngoài lại có một cỗ tức giận chết người. Anh hết sức khắc chế suy nghĩ của mình, tránh không cẩn thận thương hại tới cô, đáng chết! đều do hôm nay gặp cô và đám người kia, giờ phút này trong mắt Thẩm Dật Thần có thể nói lửa dục cùng lửa giận đều nảy ra.
Cô luôn luôn là người cẩu thả nhất cũng là lười ngườinhất, anh không phải rõ ràng nhất sao? Xem ra sau này nhất định phải tự mình bắt cô ăn mặc chỉnh tề mới có thể ra khỏi nhà nếu không anh thật sẽ tức giận, Thẩm Dật Thần ở trong lòng nói, tiếp tục động tác trong tay cho đến khi thân thể cô từ từ trở nên mềm nhũn, cảm thấy cô đã thích ứng mới động thân tiến vào.
Hồ Cẩn Huyên chỉ cảm thấy tay của anh giống như mang theo cây đuốc, đem từng mảng da thịt cô hòa tan, máu toàn thân không lưu chuyển nóng ran vô cùng, chỉ có thể khống chế không phát ra tiếng rên rỉ yêu kiều.
Gió vàng sương ngọc tìm nhau. Đường trần muôn kiếp có đâu sánh cùng.[1'>
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[1'>Đây là bài Thước kiều tiên của Tần Quan, hai câu trên được dịch bởi Phi hoa phi tuyết. Hai câu gốc là: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng, tiện thắng khước, nhân gian vô sổ.
Những ngôi sao sớm bị cảnh tượng như vậy làm xấu hổ len lén trốn trong tầng mây, ở trong đêm tối yên tĩnh này trong phòng hào hoa chỉ còn lại tiếng yêu kiều của phụ nữ và tiếng thở dốc của đàn ông, hồi lâu sau, tất cả bình tĩnh lại.
Thẩm Dật Thần thỏa mãn từ trên người Hồ Cẩn Huyên lật xuống, sau đó ôm cô nằm lên trên người anh.
"Anh là đồ phúc hắc, đau cái đầu anh đều là gạt em, làm hại em lo lắng vô ích lâu như vậy." Hồ Cẩn Huyên sau khi bình tĩnh lại, đấm vào lồng ngực của anh một cái, chu môi trách cứ, cô đã nói cô căn bản không có dùng nhiều sức làm sao có thể đánh đau lồng ngực của anh là anh khi dễ cô.
"Vừa rồi thật rất đau, hiện tại yêu yêu rồi nên không còn đau." Thẩm Dật Thần nói xạo, anh cũng không muốn bị đá xuống giường lúc này, cho nên chỉ có thể nhắm mắt nói bà xã thân yêu nhà anh từ trước đến giờ đều rất trong sáng vì vậy cũng rất dễ gạt gẫm.
"Còn dám nguỵ biện, sự thật đã đặt ở trước mắt anh lại trợn tròn mắt nói mò, hừ. . . ." Trời cao tựa hồ đang chống đối anh, lần này Hồ Cẩn Huyên hiển nhiên không dễ lừa, cô giật giật thân thể, tiếng nói mềm mại i.
Theo động tác của cô, Thẩm Dật Thần cảm thụ được phần mềm mại của cô đè xuống lồng ngực của anh, anh thở hốc vì kinh ngạc ham muốn mới vừa bình phục trong nháy mắt lại dâng cao, anh lưu loát lật người trong nháy mắt lại đè cô ở dưới lần nữa, khàn khàn nói: "Hí. . . . Bảo bối, đây là em châm lửa, em phải phụ trách dập hết nó."
"Ah, em không muốn, em mệt quá, em muốn đi ngủ." Hồ Cẩn Huyên duyên dáng kêu to một tiếng sau đó nhắm mắt lại giả bộ ngủ, lần này bỏ qua cho anh trước, nợ của bọn họ lần sau tính.
Sao anh mãnh liệt như vậy, buổi sáng mới vừa vận động vừa rồi lại vận động, sao anh còn có nhiều thể lực như thế chứ cô mới không cần, mặc dù quá trình rất vui vẻ, nhưng cứ như vậy sáng sớm ngày mai cô có rời giường được không? Có gặp người ta được không?
"Sao anh không thấy bảo bối mệt mỏi lắm vừa rồi bảo bối không phải còn tràn đầy sức mạnh để nói sao? Xem ra là ông xã còn chưa cố gắng đủ." Thẩm Dật Thần cười tà nói, sau đó bất kể cô đang nhắm mắt từ từ hôn đôi môi ngọt ngào của cô.
Thật ngọt, đời này anh hôn cô mãi không đủ, muốn cô không đủ thật may khi anh gặp được cô, nếu không cuộc đời của anh sẽ sống trong địa ngục.
"Không bao giờ, không nên ồn ào em muốn đi ngủ." Hồ Cẩn Huyên thở gấp nói, sau đó cố gắng đẩy thân thể tráng kiện của anh hiện tại toàn thân cô như sắp rã ra, đau nhức muốn chết, nhưng người đàn ông đang tràn đầy ham muốn hiển nhiên không muốn thả cô, mặc dù rất vui vẻ vì anh bị sự quyến rũ của cô mê hoặc nhưng nếu anh cứ mạnh mẽ vậy tối nay bọn họ đừng hòng ngủ.
"Vậy em ngủ đi, một mình anh luận động là được." Thẩm Dật Thần không hề dừng lại động tác trong tay mà vẫn khàn khàn nói, anh phát hiện ở trước mặt cô anh liền thay đổi thành dã thú có lòng tham không đáy, thời thời khắc khắc đều muốn nuốt cô vào bụng, mút thỏa thích chất mậ