ời hoàn mỹ như cô.
Lông mày lá liễu được cắt tỉa cẩn thận, lông mi dài cong vút, đôi mắt to, linh động có thần làm người ta chói mắt, xinh đẹp động lòng người giống như không thể nói rõ. Da thịt trắng nõn trong đêm tối càng thêm rực rỡ. Sống mũi kiên nghị thẳng tắp, mang theo vẻ thanh tú của con gái. Môi anh đào mềm mại đỏ hồng như bảo thạch trong suốt, bóng mịn làm người ta chỉ cần liếc mắt cũng cảm thấy say mê. Những sợi tóc dài, mềm mại, đen nhánh xoã xuống trên vai tuyết trắng, nhảy múa theo gió, giống như tinh linh ban đêm.
Chờ đến khi anh kịp phản ứng, đã đứng bên ngoài xe, mà cô không ngừng tới gần. Anh nghe trái tim mình đập loạn liên hồi “bùm…bùm..”, trong lòng trống rỗng. Anh lớn như vậy cũng chưa từng xuất hiện trình trạng bất thường này. Anh bị bệnh sao?
"Cậu lái xe kiểu gì vậy?" Hồ Cẩn Huyên nhẹ nhàng hỏi, từ trang phục của cậu ta xem ra là một tên đàn em trong xã hội đen. Nhưng rất dễ nhận ra, đàn em xã hội đen căn bản không thể lái chiếc xe đắt tiền và hiếm có như vậy, chẳng lẽ là con cháu nhà giàu?
"Cái gì? !" Mục Pháp Á kinh ngạc nói, cô có quá vô lí hay không, rõ ràng là cô đột ngột dừng xe, làm hại anh đụng vào, vậy mà lúc này cô lại ác nhân cáo trạng trước? (là người sai còn chất vấn người khác)
Không. . . . . . Không. . . . . . Không. . . . . . Những thứ này không phải trọng điểm, trọng điểm là cô không hề mê luyến trước hình dáng bên ngoài của anh. Chỉ dùng mấy giây liếc anh một cái sau đó cũng không thèm nhìn lại lấy một lần.
Cho dù hoá trang, nhưng bộ dáng anh tuấn của anh cũng khiến người ta mê muội. Nhưng tại sao ánh mắt cô không hề hứng thú với anh, chẳng lẽ cô không nhìn ra anh là ai?
Lẽ ra anh phải cao hứng mới đúng chứ? Anh ghét nhất người khác lúc nào cũng si mê nhìn anh, ghét đám phụ nữ như ruồi bọ luôn vây xung quanh. Nhưng tại sao giờ phút này trong lòng anh thậm chí còn có điểm chán nản đây. Khi anh còn chưa kịp phản ứng đã nghe mỹ nữ nói tiếp, đủ làm cho anh nghẹn họng nhìn trân trối.
"Cậu còn chưa thành niên sao có thể lái xe trên đường lớn, hơn nữa cậu rõ ràng thấy xe của tôi ngừng lại, tại sao còn không thắng xe, cố ý đụng tới? Như vậy rất nguy hiểm có biết hay không? Thôi, về sau không nên chơi trên đường lớn, số tiền này cho cậu sửa xe. Nếu bị ba mẹ phát hiện, nhất định sẽ phạt cậu." Hồ Cẩn Huyên thuyết giáo xong, lấy mấy tờ tiền nhân dân tệ màu đỏ trong xe bỏ vào túi anh, xoay người vào xe, không cho anh cơ hội nói chuyện.
"Này. . . . . ." Hồi lâu sau Mục Pháp Á mới phục hồi tinh thần, cầm tiền trong tay của Hồ Cẩn Huyên, đã thấy chiếc xe đỏ rực đi xa. Hình như là lỗi của cô, nếu không phải cô đột nhiên dừng xe, sẽ không có chuyện gì xảy ra, nhưng như thế nào lúc này tất cả đều biến thành lỗi của mình rồi.
"Cái gì? Người chưa thành niên? . . . . . . Ha ha ha. . . . . ." Mục Pháp Á đứng tại chỗ, nhìn tiền trong tay bật cười nói.
Cô gái này cũng có ý tứ, ngay cả anh là siêu sao nổi tiếng cũng không nhận ra. Chẳng những không nhìn bộ dáng tuấn lãng của anh, còn nói anh là người chưa thành niên. Vấn đề bộ dáng này của anh thật sự là người chưa thành niên sao? Mục Pháp Á cúi đầu nhìn qua trang phục của mình, gật đầu một cái sự thật là giống một tên thiếu niên bất lương.
"Wase, là vương tử Mục Pháp Á dịu dàng! Thần tượng của tôi a, mau, nhanh xuống xe xem một chút. . . . . . ." Một tiếng thét chói tai của phụ nữ, kế tiếp trên xa lộ cao tốc không ngừng giọng nữ vang lên.
"Oh? Thật sự là vương tử Pháp Á, rất đẹp trai tôi muốn xin chữ ký của anh ấy. Anh hoá trang thật kỹ đó cùng hình tượng dịu dàng trước kia bất đồng, như vương tử xấu xa, nhưng cũng rất đẹp, anh mới đi diễn sao?"
"Đó là diễn viên vương tử Pháp Á sao * mất hồn*?"
"Nếu không còn là ai a, chính là vương tử thần tượng của tôi a!"
" *mất hồn* rất hay đó, tôi rất mê."
"Thật mong đợi tác phẩm mới của vương tử Pháp Á."
. . . . . . . . . . . . . . . . .
Mục Pháp Á nhíu mày, tại sao những người ái mộ cũng nhận ra hắn, mà cô gái xinh đẹp đó thì không. Điều này làm anh rất thất vọng, xem ra anh bệnh không nhẹ a, trở về phải tìm bác sĩ khám một chút, nếu không tối nay sao lại có nhiều cảm giác khác lạ như vậy.
Anh mở cửa xe, ngồi xuống nhìn đống tiền mặt trong tay, sau đó thận trọng bỏ vào hộp ở đầu xe, lúc này mới an tâm lái đi.
Nếu như anh còn không đi, sợ rằng xa lộ này sẽ bị ách tắc giao thông. Làm minh tinh chẳng có gì tốt, không có một chút không gian riêng, có lúc làm cho người ta rất phiền não, nhưng anh lại rất thích ca hát và đóng phim, cho nên chỉ có thể chịu nhịn.
Hồ Cẩn Huyên lái xe một hồi, mắt nhìn kiếng chiếu hậu, phát hiện phía sau không có ai theo kịp, mới khẽ yên tâm.
Cô thật thông minh, mới mấy giây liền giải quyết xong chuyện. Vốn là cô còn định dạy dỗ tên đó một lúc nữa, nhưng trong lúc lơ đãng nhìn thấy xe đối phương hình như hư hại nặng hơn.
Người bình thường không có lý nào lại cố ý đụng người khác, trừ phi là không kịp thắng xe. Tại sao lại không kịp thắng xe, rất có thể vì người phía trước dừng xe quá đột nhiên. Vừa rồi chiếc xe chở hàng lớn đột nhiên lao ra, cô mới n