anh, tiếp tục cười biến thái: “Người đẹp, mau nằm
xuống đi, ngoan”
Khóe môi Giang Ly cong lên, ngọn lửa trong mắt cháy rừng rực càng mãnh liệt hơn.
Tôi cưỡi lên trên eo của Giang Ly, cởi khuy áo sơ mi của anh ra từng chiếc, từng chiếc. Sau đó tôi liền bò lên trước ngực anh, cẩn thận hôn lên làn da trần của anh. Anh nói: “Quan Tiểu yến…em…em nhanh chút…mm…”
Tôi hàm hồ nói: “Anh đừng vội mà, hì hì hì hì…”
Giang Ly đột nhiên giữ lấy eo tôi, một lần nữa ép tôi xuống, hơi thở rối loạn, ánh mắt nguy hiểm.
Tôi tiếp tục vỗ vào cánh tay anh, cười nói: “Nằm xuống nào…”
Giang Ly giữ chặt lấy môi của tôi, trao tôi một nụ hôn thật sâu.
Mấy hôm nay tôi luôn
bị Giang Ly lôi đi làm, nữa bước không rời. Giang Ly nói, tôi muốn ở
cùng anh ấy, vậy thì phải triệt để một chút. Anh ấy không chỉ đưa tôi đi làm, hơn nữa, trong một số cuộc họp cấp cao cũng dẫn tôi đi cùng, thậm
chí có khi đến cuộc họp tuyệt mật của XQ, tôi cũng sẽ ngốc nghếch ngồi
một bên, Có lúc tôi thực sự không hiểu, cứ coi như Giang Ly tin tưởng
tôi, vậy còn những người khác thì sao?
Vào lúc này, Giang Ly lại
hoàn toàn chẳng đế ý nói với tôi: “Dù gì bọn họ nhìn biểu hiện của em
cũng có thể nhìn ra, em nghe chẳng hiểu gì cả.”
Tôi hãi, Giang Ly anh có bắt buộc phải nói thẳng như vậy không? >_<
Tuy tôi nghe mà chẳng hiểu lắm nhưng mà trước biểu hiện càng ngày càng
nghiêm túc của những lãnh đạo cấp cao kia, cũng có thể nhìn ra được, vấn đề phát triển càng lúc càng nghiêm trọng.
Tôi giúp Giang Ly bóp trán, đau lòng nói: “Giang Ly, anh cũng không cần quá miễn cưỡng bản thân mình.”
Giang Ly nhắm mắt lại, hưởng thụ sự phục vụ của tôi, bình tĩnh trả lời: “Em
không cần lo lắng, cùng lắm là đem XQ nhường cho bọn họ, tiền bán XQ đủ
để chúng ta tiêu xài phung phí cả đời.”
Tôi câm nín hỏi trời xanh, đây rốt cuộc là ai an ủi ai đây, á á á á…
Lúc này, điện thoại trên bàn làm việc đột nhiên đổ chuông. Giang Ly nhận
điện thoại, đáp mấy tiếng, tiếp đó nói: “Để cô ta lên đi.” Nói xong anh
ấy dập máy.
Giang Ly véo véo tay tôi, nói: “Tuyết Hồng sắp lên.”
Tôi bỗng thấy sốt ruột, lại không muốn để Giang Ly lo lắng, thế là giả vờ
như không có chuyện gì, cùng anh đi vào trong phòng họp.
Tuyết
Hồng đã đợi sẵn ở trong phòng họp rồi, cô ta nhìn thấy Giang Ly, ánh mắt sáng lên, kế đó thấy tôi đi phía sau Giang Ly, liền nhìn tôi bằng ánh
mắt khinh bỉ.
Có Giang Ly làm chỗ dựa, tôi chẳng chút khách khí nhìn đáp trả.
Giang Ly và Tuyết Hồng ngồi đối diện nhau trong tư thế đàm phán, tôi ngồi bên cạnh nhìn.
Tuyết Hồng nhìn quét qua tôi một cái, lên tiếng nói trước:
“Giang Tổng, đây là cuộc họp cơ mật giữa Ngải Thủy và XQ có người ngoài ở đây, không hay lắm!”
Giang Ly dùng ánh mắt vô cùng cổ quái nhìn Tuyết Hồng, giống như Tuyết Hồng
là cành củi thừa chẳng hiểu gì vậy. Anh dùng một loại khẩu khí vô cùng
lịch sự nhưng lại ngầm bao hàm sự khinh bỉ rõ ràng, nói với Tuyết hồng:
“Đây là nữ chủ nhân của XQ, không thể coi là người ngoài.”
Sắc
mặt của Tuyết Hồng lập tức thay đổi, cô ta ho một tiếng, nói: “Vậy thì
Giang Tống, đối với đề nghị của tôi lần trước, kết quả cân nhắc như thế
nào?”
Giang Ly chẳng buồn ngước mắt, trả lời: “Không cần cân nhắc, tôi không đồng ý.”
Tôi phát hiện ra khí thế này quả nhiên là biến hóa vô cùng, phải so sánh
với người khác mới có thể thấy rõ được. Trước đây tôi luôn cảm thấy
Tuyết Hồng thực ra cũng rất có khí thế, nhưng mà so sánh với Giang Ly,
khụ, thôi bỏ đi.
Hai mắt tôi hiện lên vẻ ngưỡng mộ hình trái tim nhìn Giang Ly, nói với anh bằng khẩu hình “anh đẹp trai quá”.
Giang Ly cong khóe miệng lên nháy nháy mắt, nhìn biểu cảm kỳ quái kia của
anh, tôi bi phẫn phát hiện, khí thế đó đều là mây trôi thôi…
Hai chúng tôi đầu mày cuối mắt, Tuyết Hồng đột nhiên nói: “Vậy thì Quan…Giang thái thái thì sao, ý kiến của bà là gì?”
Ấy? Tôi? Tôi thu hồi biểu cảm trăng hoa lại, kỳ lạ nhìn Tuyết Hồng một cái, tiếp đó cau mày nói: “Ngu ngốc! Tôi đương nhiên là nghe theo Giang Ly!”
Tuyết Hồng có lẽ bị câu nói này của tôi làm cho tắc nghẹn, cô ta im lặng một
lúc lâu, cuối cùng mới nói: “Giang Tổng, không phải anh thực sự cho rằng kế hoạch một viên thuốc độc nhỏ xíu có thể khiến cho Ngải Thụy khó
khăn mà lùi chứ? Thực lực của Ngải Thụy, cả anh và tôi đều biết rõ.”
Giang Ly không nói gì, dựa vào sofa hờ hững nhìn Tuyết Hồng, khóe miệng hé
một nụ cười kỳ lạ, cái cười khiến lòng người ta hụt hẫng. Tôi rất khâm
phục Tuyết Hồng, nếu như Giang Ly dùng ánh mắt này để nhìn tôi, tôi sớm
đã rụt cổ cụp đuôi lén lút chuồn mất rồi, ý nghĩa biểu cảm này của anh
chính là: “Tôi đang tính sổ với cô, cô chết chắc rồi”
Tuyết Hồng
có lẽ cũng căng thẳng một chút, cô ta hít một hơi thật sâu, nói: “Tuy kế hoạch một viên thuốc độc sẽ đẩy cao ngưỡng mua của chúng tôi, nhưng anh và tôi đều biết, XQ đã bị đánh giá quá thấp rồi, bất luận thế nào, chỉ
cần XQ rơi vào tay Ngải Thụy, Ngải Thụy vẫn cứ được lợi.”
Giang Ly không tiếp lời cô ta, chỉ hỏi: “Câu này của cô là nói cho tôi nghe hay là nói cho bản thân cô nghe?”
Sắc mặt Tuyết Hồng thay đổi, cô ta tứ