XtGem Forum catalog
Vợ Ơi, Theo Anh Về Nhà!

Vợ Ơi, Theo Anh Về Nhà!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326755

Bình chọn: 9.00/10/675 lượt.

àm thám tử tư đi.” Chuyện này để người khác biết được tôi sẽ rất buồn,

kể cả thám tử tư cũng không được.

Hạp Tử vỗ vào vai tôi, bình thản nói: “Yên tâm đi! Nhớ kỹ, đầu tiên đừng có đánh rắn động cỏ.”

Tôi trịnh trọng gật gật đầu, bò lên vai cô ấy dụi hai cái, nước mắt suýt chút nữa chảy ra.

Ánh mặt trời đầu xuân chiếu xuống khiến người ta thấy có chút ấm áp, cửa

lớn của toàn nhà XQ, một phụ nữ đeo kính đen, ăn mặc rất lập dị, lén lén lút lút nhìn vào trong cửa, thỉnh thoảng lại đưa tay lên nhìn đồng hồ.

Nhân viên bảo vệ ở cửa chú ý đến người này đã lâu rồi, anh ta có lẽ rất

muốn đuổi người này đi, đáng tiếc thực sự không tìm được lý do hợp lý.

Thế là anh ta đành cảnh giác hơn nữa, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ

kia.

Người phụ nữ rất lập dị này chính là tôi.

Tôi bị nhân viên bảo vệ nhìn chằm chằm, trong lòng cũng có chút sợ hãi, xin đó, tôi đến để theo dõi chồng mình, chính đáng, hợp lý, có gì đáng nhìn chứ!

Tôi coi như không có chuyện gì, lượn lờ trước mặt anh bảo vệ kia,

nhìn đồng hồ, Giang Ly lúc này chắc tan làm rồi chứ nhỉ? Tôi chạy đến

bên đường chặn một chiếc taxi, ngồi vào trong xe đợi một lát thì thấy

chiếc BMW lẳng lơ của Giang Ly chầm chậm đi ra. Tài xế taxi thong thả

nhấn ga, chúng tôi bám theo chiếc xe của Giang Ly.

Tôi rất may mắn, tuy tôi không nhớ loại xe của của chiếc BMW kia, nhưng may mà nhớ biển số xe của anh ấy.

Tôi ngồi trong taxi, gọi cho Giang Ly. Tôi hỏi anh: “Giang Ly, khi nào anh về nhà?”

Giang Ly dịu dàng trả lời: “Không phải đã nói với em rồi sao, buổi tối hôm

nay có thể phải về muộn một chút, sao nào, em nhớ anh à?” Nữa câu phía

sau mang ý cười.

Tôi buồn bã không vui nói: “Anh vẫn chưa tan làm à?”

Giang Ly: “Chuyện này, còn có một chuyện phải làm, em ăn cơm trước đi nhé, không cần đợi anh.”

Tôi: “Vậy anh ăn gì?”

Giang Ly: “Anh ăn tạm gì cũng được, không cần lo cho anh.”

Tôi: “Ờ.”

Giang Ly: “Quan Tiểu Yến.”

Tôi: “Hử.”

Giang Ly: “Em có phải là nhớ anh rồi không?”

Tôi: “…”

Giang Ly: “Quan Tiểu Yến, anh nhớ em rồi.”

Tôi: “Ờ…Giang Ly, em đang xào rau, không nói chuyện với anh nữa.”

Tôi nói rồi tắt điện thoại.

Tôi dựa vào ghế, nhìn chiếc xe màu trắng đang ở không xa phía trước đợi đèn xanh, Giang Ly đang ngồi bên trong. Anh ấy nói anh ấy nhớ tôi rồi…

Tôi đột nhiên cảm thấy mình thật vô vị, Giang ly có sự nghiệp của anh ấy,

tôi làm sao có thể cứ quấn lấy anh ấy chứ? Nhưng mà, hễ nhớ đến mùi nước hoa lạ trên người anh ấy hôm qua, tôi liền…

Tôi uể oải nhắm nhắm mắt, bỏ đi, chân tướng một lát nữa sẽ rõ. So với cả ngày khiến mình

nghi ngờ như thế này, thà chẳng bằng tự nhìn cho rõ.

Tôi muốn tin tất cả những gì mình tận mắt nhìn thấy.

Xe của Giang Ly dừng lại bên ngoài một nhà hàng cao cấp. Tôi trả tiền

taxi, vừa muốn xuống xe, lại nhìn thấy bóng dáng một người rất quen, đến cùng lúc với anh ấy. sau đó bọn họ cùng nhau vào nhà hàng.

Bóng dáng của người phụ nữ kia…

Trái tim tôi như ngừng đập, đầu óc trở nên trống rỗng. Giang Ly, phụ nữ, Giang Ly, phụ nữ, Giang Ly, phụ nữ…

Tôi cảm thấy chân tay lạnh ngắt, sức lực toàn thân đều như bị rút đi hết vậy.

Tài xế taxi đột nhiên nói: “Này, cô làm sao vậy?”

Tôi hoảng hốt nhìn anh ta, lúc này anh ta lại nói: “Cô còn muốn đi đâu không, sao vẫn chưa xuống xe?”

Tôi vội vã nhảy xuống xe, đóng cửa cái “rịch”. Tài xế nhìn tôi một cách kỳ lạ, lái xe rời đi.

Lúc này trời đã tối rồi, tôi đứng nguyên tại chỗ, cảm giác cô độc trước đây chưa từng có trào lên trong tim tôi. Tôi nhìn nhà hàng với anh đèn rực

rỡ cách đó không xa, bên trong có hai người đang hẹn hò, trong nhà hàng

Pháp cao cấp này, không khí thật lãng mạn.

Tôi hít một hơi thật sâu, cẩn thận đi vào.

Tôi đi vào trong nhà hàng, khi chẳng có chút chuẩn bị nào thì đụng ngay

phải khuôn mặt tươi cười xinh đẹp kia, tôi thật sự hy vọng mình chưa

từng đến đây.

Khuôn mặt cười đó đã từng hấp dẫn, quyến rũ nói với tôi: “Chị Tiểu yến, chị đối với em thật tốt.”

Khuôn mặt cười đó cũng đã từng lạnh lùng như băng nói với tôi: “Quan Tiểu Yến, thực ra Vu Tử Phi không hợp với cô.”

Khuôn mặt kia còn từng ngang nhiên bình thản nói với tôi: “Cô luôn mồm nói

chúng ta là bạn, vậy tại sao không nhường Vu Tử Phi lại cho tôi?”

Đúng vậy, chủ nhân khuôn mặt cười kia chính là Tuyết Hồng.

Tôi cười khổ nhìn Tuyết Hồng, quả nhiên oan gia ngõ hẹp, chân trời chỗ nào cũng là nhà tôi…

Tuyết Hồng dường như cũng nhìn thấy tôi rồi, cô ta cười với Giang Ly càng

dào dạt tình cảm, còn đưa mày nháy mắt nói với anh ấy cái gì đó.

Tôi nhìn bóng lưng của Giang Ly, trong lòng như có tảng đá lớn đè chặt,

không thể nào thở nổi. Anh ấy nói anh ấy rất bận, anh ấy nói anh ấy nhớ

tôi rồi…Khi anh ấy nói những lời này, trong lòng rốt cuộc là nhớ đến ai?

Tôi nắm chặt điện thoại, do dự rất lâu, gửi cho Giang Ly một tin nhắn: “Giang Ly, anh đang làm gì?”

Chẳng mấy chốc, Giang Ly trả lời tôi: “Anh đang bận, ngoan, đợi anh về nhà với em.”

Tôi nhìn mấy chữ động lòng kia trên màn hình điện thoại, tuyệt vọng nhắm mắt, quay người rời đi.

Đi ra khỏi nhà hàng chưa xa lắm, điện thoại của tôi đột nhiên r