Duck hunt
Vợ Ơi, Chào Em!

Vợ Ơi, Chào Em!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325271

Bình chọn: 9.00/10/527 lượt.

vẻ mặt hiếu kỳ hỏi.

Tô Nhạc hiểu rõ trong

lòng, chủ đề vừa rồi được Trương phu nhân bắt đầu, mục đích đã đạt được, không

thể tiếp tục nữa, dù sao cô ta cũng không muốn trở thành một cái tên nổi tiếng

thích nói xấu người khác, cô thở dài trong lòng, những người phụ nữ này đều đã

thành tinh rồi, cô tin rằng dù trên thế giới này không có đàn ông, bọn họ vẫn

có thể vui vẻ như thường.

“Vòng tay này là quà của

mẹ tôi năm tôi đỗ đại học, cảm thấy hợp với trang phục ngày hôm nay nên đeo vào

thôi, không phải thứ đắt tiền gì.” Tô Nhạc phóng khoáng khoát tay.

Trong mắt Đường Dao

thoáng qua một tia tán thưởng: “Đắp hàng hiệu lên người là nhà giàu mới nổi,

chị lại nghĩ vòng tay này rất hợp với em, nhìn làn da căng mịn trắng sáng của

em, chị chỉ hận không thể cắn một cái.” Cô lắc đầu thở dài: “Tô Nhạc, em đúng

là khiến cho bọn chị ghen tỵ nha.”

Tô Nhạc sờ sờ mặt mình,

vẻ mặt lộ vẻ đã sáng tỏ: “Đàn chị, chị đang tạo thêm thù hận cho em sao, ở đây

có ai da không đẹp, chị cố ý khen em, có ý đồ gì?”

Mấy người ở đây ngay từ

đầu đã không xem thường Tô Nhạc, lại thấy Tô Nhạc và Đường Dao đùa cợt, trong

lòng hiểu rằng không thể tùy tiện làm mất lòng cô gái này, nên cũng vui vẻ cười

đùa.

Tô Nhạc vừa đối phó, vừa

lần thứ hai cảm thán, các chị em phụ nữ, mấy người không chỉ có suy nghĩ linh

hoạt mà còn có một cái đầu thật thông minh nha! Cô không khỏi nghĩ, khi về nhà,

mình nên ăn nhiều quả óc chó, tẩm bổ đầu óc, so với mấy người phụ nữ này, hiện

giờ đầu óc cô không đủ dùng.

Đúng lúc này, tiếng giày

cao gót truyền tới, Tô Nhạc quay đầu lại, nhìn thấy một người đẹp mặc lễ phục

đỏ tươi, đeo dây chuyền lóe sáng đi về phía này, ngay lập tức, Tô Nhạc cảm thấy

dạ dày mình nhói đau, vẻ mặt mấy người khác cũng biến thành bản mặt quan tài.

Đây đúng là nghiệt duyên

nha.



Hiện giờ, suy nghĩ của

Trang Vệ đối với Tô Nhạc rất phức tạp, một mặt muốn buông tự tôn để quay về với

Tô Nhạc, một mặt lại không muốn Tô Nhạc xuất hiện trước mặt mình, chỉ cần Tô

Nhạc xuất hiện, hắn sẽ nhớ tới chuyện xảy ra ngày đó. Lỗi là của hắn, nhưng sự

lý trí và lạnh lùng của Tô Nhạc cũng chính là thứ hắn rất hận.

Hắn muốn Tô Nhạc ỷ lại

vào hắn một chút, dịu dàng một chút. Hắn thích sự kiên cường của Tô Nhạc, cũng

lại hận sự kiên cường đó. Sau khi biết Tô Nhạc từ chức, hắn lo lắng không biết

Tô Nhạc có sống tốt hay không, dù sao mới tốt nghiệp một năm, Tô Nhạc không thể

có nhiều tiền. Nhưng khi hắn nhìn thấy Tô Nhạc xuất hiện tại tiếc rượu, mặc bộ

váy xa xỉ, hắn mới cảm thấy sự lo lắng đó là thừa.

Cô là một người phụ nữ dù

ở bất cứ nơi nào đều có thể sống rất tốt, cho dù cô không còn việc làm, cô vẫn

có thể sống rất phóng khoáng. Thậm chí hắn còn ác ý nghĩ, những thứ này đều do

Ngụy Sở chu cấp. Nhưng trong lòng hắn lại hiểu rõ, Tô Nhạc sẽ không nhận bất cứ

thứ gì của đàn ông, mà người đàn ông như Ngụy Sở cũng sẽ không thích phụ nữ như

vậy.

Tô Nhạc lấy tiền từ đâu ?

Hắn đột nhiên phát hiện thì ra mình không hiểu gì về Tô Nhạc.

Khi nhìn thấy Lâm Kỳ đi

về phía Tô Nhạc, hắn không ngăn cản, người phụ nữ này hắn đã chơi chán, nếu cô

ta không suy xét được hoàn cảnh mà để mất mặt, hắn cũng không cần khách sáo với

cô ta nữa.

Ả đàn bà thấp kém này

không phải thích thân phận cậu chủ nhà họ Trang của hắn sao, hắn sẽ để cô ta

xem cái gì gọi là đẳng cấp, sau đó… cút thật xa cho hắn. Nếu không phải vì cô

ta, hắn và Tô Nhạc đã không đi tới bước đường cùng này.

Đường Dao nhìn Lâm Kỳ đi

về phía này, thản nhiên nhìn sắc mặt Tô Nhạc, thấy vẻ mặt Tô Nhạc bình tĩnh mới

cười cười nói với mấy người bên cạnh: “Dáng người của vị tiểu thư này thật

không tệ.”

Trương phu nhân cũng lộ

ra một nụ cười trào phúng: “Mấy minh tinh mà em trai tôi thường chơi đùa cũng

không đẹp bằng cô ta.”

Tô Nhạc nghe vậy, biết

rằng những người này không thèm để Lâm Kỳ vào mắt. Cô dựa vào một bên tay vịn

của sô pha, rất rộng lượng mà không bỏ đá xuống giếng, đương nhiên cô cũng

không làm thánh mẫu mà nói giúp cô ta, cô chọn làm một người nghe có đạo đức.

Những người phụ nữ này

đều rất khôn ngoan, rõ ràng đều nói những lời không tử tế, lại dùng giọng điệu

vô cùng ôn hòa, làm cho người ta nghĩ bọn họ đang nói sự thật mà không phải cố

ý châm biếm. Thấy Lâm Kỳ ngày càng tới gần, Tô Nhạc chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.

“Chào mọi người.” Lâm Kỳ

bắt chuyện với mấy người ở đây, ánh mắt dừng lại trên người Tô Nhạc: “Thật

không ngờ Tô Nhạc cô cũng ở đây.” Trong giọng nói cô ta có chút bất ngờ.

Mấy người phụ nữ kia vừa

nghe đã hiểu Lâm Kỳ có biết Tô Nhạc, hơn nữa, quan hệ hai người có vẻ không

tốt, vì vậy bọn họ thông minh sống chết mặc bay, nếu Trang Vệ và Ngụy Sở có gì

xích mích, đối với bọn họ mà nói cũng có lợi.

Tô Nhạc chép miệng trong

đầu, những người phụ nữ này đúng là biết cách tính toán, cô cười cười với Lâm

Kỳ: “Ừ, đi cùng bạn.”

Lâm Kỳ không ngốc, Tô

Nhạc tỏ vẻ thế này biến cô thành kẻ cố tình gây sự, cô cười cười, ngồi xuống

một chiếc sô pha: “Đi cùng anh Ngụy sao?”

Tô Nhạc cười cười coi như

trả lời.

“Tô tiểu thư.” Trương phu

nhân th