ng thai, tôi muốn giám định DNA , tôi là không thể nào thừa nhận, về phần đứa bé này đến cùng có phải của tôi hay không , tôi nghĩ trong lòng cô rất rõ ràng, chỉ là tôi nói cho cô biết, coi như đứa bé này thật đúng là của tôi , cô cũng nên hiểu tôi đã cùng Thẩm Thu Linh đính hôn, chưa tới hai ngày, cô ấy cũng sẽ gia nhập công ty với chúng ta , đến lúc đó cô chính mình có thể cùng cô ấy nói chuyện , nếu như cô ấy đồng ý sự tồn tại của cô, vậy tôi sẽ mua nhà cho mẹ con cô ." Tần Lạc liếc mắt nhìn Kha Nham, từ bên cạnh bàn cầm lên một điếu thuốc đốt, hút một hơi, nhả khói trước mặt của Kha Nham , chậm rãi nói qua.
"Tần Lạc, anh không cảm thấy anh thật là quá đáng sao? Anh ngủ với tôi là sự thật, chẳng lẽ anh liền muốn như vậy chối bỏ sao? Hôm nay tôi sẽ đi kiểm tra, nếu như thật là mang thai, tôi nhất định sẽ sinh ra , tôi tuyệt đối sẽ không để cho anh thoải mái ." Nhìn khuôn mặt Tần Lạc , Kha Nham không khỏi sinh ra một loại ý niệm trả thù . Cô đã hèn mọn như vậy rồi, cô cái gì cũng không muốn chỉ muốn ở bên cạnh Tần Lạc mà thôi , nhưng vẫn như cũ bị hắn hung hăng cự tuyệt. Cho dù cô nói chuyện mang thai ra , không cách nào khiến cho Tần Lạc đối xử với mình tốt hơn chút , nếu hắn không để cho cô thoải mái , cô cần gì phải để cho hắn sống thoải mái đây. Ban đầu cô không chỉ có tìm tới truyền thông đơn giản như vậy, ngay từ lúc thuê phòng cô đã đặt camera, ghi lại toàn bộ chuyện xảy ra ngày đó , dĩ nhiên một ít đoạn cô đã sớm tìm người cắt đi rồi, cô chỉ giữ lại đoạn cao trào lửa nóng của hai người trên giường kia mà thôi , vốn là định cho Hạ Toa xem , bây giờ nhìn lại còn nhiều thêm một người. Kha Nham xoay người rời đi, ở trong lòng giận dữ nói, Tần Lạc, anh nhất định sẽ vì chuyện ngày hôm nay mà hối hận đấy!
Đối với lời nói của Kha Nham , Tần Lạc căn bản không có để ở trong lòng, hắn còn thật sự hy vọng Kha Nham có thể đi tìm Thẩm Thu Linh , về phần Hạ Toa dù sao cô cũng đã nghỉ việc ở công ty , Kha Nham cũng sẽ không thể làm gì được cô , huống chi tình cảnh hiện tại của hai người .
Tần Lạc đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình , điện thoại trên bàn làm việc vang lên không ngừng, Tần Lạc có chút không nhịn được đi qua , đem điếu thuốc đang hút dở dụi vào trong gạt tàn, cầm lên điện thoại.
"Xin chào, đây là tập đoàn Sky, tôi là Tần Lạc." Tần Lạc ngồi trên ghế , tự giới thiệu.
"Không phải cậu đang tìm Hạ Toa sao? Nhanh lên , cô ấy đang ở cửa hàng của tôi ." Bên đầu điện thoại kia chỉ nói một câu như vậy liền vội vã cúp máy, nghe bên đầu điện thoại kia truyền đến tiếng tút tút dài , Tần Lạc vội đã cúp điện thoại, cầm lên áo khoác trên ghế , như một làn khói vọt ra khỏi phòng làm việc, đi tới trước thang máy, có chút không nhịn được ấn thang máy liên tục.
Hàn Dạ thận trọng cúp điện thoại, nhìn Hạ Toa đang ngắm nghía mấy cái mô hình , không nhịn được vỗ vỗ ngực, hắn thật không muốn làm kẻ phản bội , chỉ là hắn thật không đành lòng thấy khuôn mặt đau khổ của Tần Lạc .
" Hàn Dạ , anh mới vừa gọi điện cho Tần Lạc à ." Hạ Toa cầm lên một món đồ chơi mô hình , quay đầu, nhìn Hàn Dạ cười nhạt.
"Cái này, cái này." Bị Hạ Toa hỏi như vậy, Hàn Dạ chỉ có thể lúng túng cười cười.
"Anh yên tâm , hôm nay em tới đây cũng biết anh sẽ thông báo cho anh ấy , ngày hôm qua anh ấy cũng đã đi tìm em ." Hạ Toa ôm món đồ chơi ở trong tay, đi tới một bên sofa ngồi xuống, ngày hôm qua suy nghĩ cả đêm, cô thật không bỏ được Tần Lạc, thật cũng rất muốn gặp hắn, cho nên hôm nay thừa dịp Tiêu Thần về công ty . Cô một mình đi tới cửa hàng đồ chơi của Hàn Dạ . Bọn họ bắt đầu từ cửa hàng này mà đến với nhau, vậy hãy để cho nơi đây là điếm kết thúc đi, cũng coi là đến nơi đến chốn.
"Em biết Tần Lạc yêu em , tại sao không thể cho anh ấy thêm một cơ hội ?" Hàn Dạ có chút không rõ, tại sao hai người rõ ràng vẫn thích nhau, lại không thể ở chung một chỗ đây? Coi như Tần Lạc đính hôn thì thế nào ? Hắn còn chưa có kết hôn không phải sao?
" Anh ấy đã đính hôn, anh ấy đã làm ra lựa chọn, bọn em không thể nào ở cùng nhau? Anh và cô bé y tá như thế nào? Chẳng lẽ để cho cô ấy cuối cùng lại giống như em ư? ." Hạ Toa nhìn Hàn Dạ ,chuyển đề tài, có lẽ đối với bọn họ mà nói, đính hôn chỉ là nghi thức, vẫn là có thể cùng người trong lòng ở chung một chỗ, nhưng là cô không thể tiếp nhận.
" Anh còn chưa vội kết hôn, huống chi cô ấy cũng biết gia đình anh , cùng lắm thì đến lúc đó hai người…" Nhớ tới tương lai muốn đối mặt , Hàn Dạ nói rất thoải mái , nhưng là trong lòng vẫn có chút lo lắng. Mặc dù giữa hai người đã nói chuyện rất nhiều , cô ấy cũng đồng ý, nhưng là dù sao đối với cô ấy vẫn là không công bằng.
" Hạ Toa " cửa đột nhiên bị đẩy ra, Tần Lạc miệng thở hổn hển, nhìn Hạ Toa trên mặt tràn đầy nụ cười.
"Tôi đi rót nước ." Thấy Tần Lạc thở hổn hển , Hàn Dạ vội đi tới một bên rót một chén nước, đưa tới, nhìn Tần Lạc có chút chật vật , không cần đoán cũng có thể biết hắn đoạn đường này là chạy như điên tới.
"Hạ Toa , em nghe anh giải thích." Tần Lạc nhận lấy ly nước uống một hơi cạn sạch, cảm kích nhìn một chút Hàn Dạ , hướng ghế sa lon đi t