Doãn Tường nhìn Hạ Toa, xấu bụng cười cười.
"Chẳng phải cậu lợi hại hơn sao , âm thầm muốn kết hôn." Nhìn nụ cười trên khuôn mặt Doãn Tường, Tiêu Thần cũng không giả suy tư đáp lại.
" Em xem hay là chúng ta vào phòng riêng đi , ngồi ở đại sảnh , một hồi nhiều người, nói chuyện cũng không thoải mái ." Nhìn bộ dạng hai người chuyện trò vui vẻ , Hạ Toa nhìn đồng hồ, hỏi thăm ý kiến của Tô Mạc , mặc kệ nói thế nào dù gì Tô Mạc cũng là người nổi tiếng , đến lúc đó người càng nhiều nhất định sẽ bị nhận ra.
"Ừ, mình cũng định thế , vốn là ngồi ở đây chính là vì chờ hai người tới." Tô Mạc gật đầu một cái, vừa nói vừa đứng lên.
"Không bằng đi nhà hàng khác , hai người chạy xe tới sao?" Tiêu Thần nhìn Hạ Toa đề nghị , từ dưới lầu đổi lên trên lầu tựa hồ cũng không có gì cần thiết, chẳng bằng đổi lại nhà hàng khác.
"Cũng tốt, không phải anh có một căn biệt thự ở khu náo nhiệt nhất thành phố sao? Mang em đi thăm một chút ." Doãn Phi nhìn Tiêu Thần đề nghị , hắn vẫn luôn đang tìm cơ hội hy vọng có thể kết thân với Tiêu Thần , nếu như Doãn gia có thể dựa vào Tiêu gia cây to này, như vậy hôn sự giữa hắn và Tô Mạc cũng sẽ không bị người trong nhà có quá nhiều câu oán hận rồi.
"Tốt, dĩ nhiên không có vấn đề." Tiêu Thần ôm Hạ Toa gật đầu đáp lời, dẫn đầu đi ra cổng đi.
"Anh không phải chỉ có biệt thự ở vùng ngoại sao? Khi nào có cả ở trong thành phố rồi hả ?" Hai người đi tới ngoài cửa, Hạ Toa có chút nghi ngờ hỏi thăm, mặc dù biết bọn họ có vài chỗ bất động sản đó là chuyện rất bình thường, nhưng hắn cũng không phải thường ở tại đây vậy muốn nhiều nhà như thế làm gì à?
"Phòng ở kia cách công ty tương đối gần, ba anh gần đây mới mua." Tiêu Thần nhìn Hạ Toa kiên nhẫn giải thích.
"Em chỉ tùy tiện nói một chút , không cần giải thích cẩn thận như vậy ." Thấy Tiêu Thần kiên nhẫn cẩn thận vì mình giải thích, Hạ Toa đột nhiên cảm thấy mình rất nhiều chuyện , cô và Tiêu Thần hiện tại chẳng qua là bạn bè bình thường thôi, mình giống như nữ chủ nhân giống nhau hỏi lung tung này kia.
"Vậy anh cũng tùy tiện giải thích ." Thấy bộ dạng Hạ Toa có chút xấu hổ , Tiêu Thần sờ sờ tóc của cô, nhạo báng mình. Thật ra thì hắn rất vui mừng, Hạ Toa có thể hỏi hắn chính là không coi hắn là người ngoài.
"Xe tới rồi, đi thôi." Doãn Phi và Tô Mạc đi ra, hướng về phía hai người nói.
"Chiếc xe màu bạc này là của hai người ?" Nhìn chiếc xe thể thao mui trần màu bạc trắng xuất hiện tại trước mặt của mình, Hạ Toa hai mắt tỏa sáng, hướng về phía Tô Mạc cười cười.
Cô vẫn luôn đang suy nghĩ Tô Mạc sẽ coi trọng người như thế nào? Không thể nghĩ đến là một công tử con nhà giàu , kể từ khi biết Tần Di và Tang Thuyết thì cuộc sống của cô cũng thay đổi, trước kia khó có thể nhìn thấy những thiếu gia con nhà giàu , hiện tại tùy tiện trông thấy.
Mấy người đi rất nhanh đến căn biệt thự của Tiêu Thần tại khu phố náo nhiệt nhất của thành phố S , chạy xe thẳng vào gara xong mấy người trực tiếp đi thang máy lên trên nhà . Đối với cuộc sống như này thì Tiêu Thần và Doãn Phi đã sớm tập mãi thành thói quen, nhưng là đối với với Hạ Toa và Tô Mạc mà nói, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy , hai người có một ít hưng phấn nho nhỏ ở một bên nói chuyện không ngừng.
"Dì Trương , dì đi chuẩn bị hoa quả ướp lạnh , tôi tự pha coffee ." Thấy dì Trương quản gia từ bên ngoài đi vào, Tiêu Thần nhàn nhạt phân phó .
" Vâng, cậu chủ " Dì Trương nhìn hai người ngồi ở trên ghế sa lon líu ríu nói chuyện không ngừng một chút không khỏi lắc đầu một cái, đáp một tiếng, xoay người đi ra ngoài.
" Bà dì quản gia nhà anh dường như quản hơi nhiều!" Nhìn bóng lưng dì Trương rời đi , Doãn Tường có chút không vui nói qua.
"Thôi, đừng nghĩ nhiều." Đối với biểu tình mới vừa rồi của dì Trương hắn cũng nhìn thấy, nhưng mà hắn không muốn nói trước mặt mọi người để cho cô khó chịu, nghĩ lén lút đi nói, không nghĩ tới Doãn Tường thế nhưng cũng nhìn thấy.
"Em hi vọng không có lần sau." Doãn Tường nhìn một chút Tô Mạc ngồi ở trên ghế sa lon quay đầu lại đối với Tiêu Thần nói. Người phụ nữ của hắn người khác không được phép phát biểu ý kiến, mà người kia còn là một bà cô quản gia.
"Hai anh nói chuyện gì vậy ? Đứng mãi cũng không thấy mỏi à !" Nhìn Tiêu Thần cùng Doãn Tường đứng ở một bên, Hạ Toa không khỏi hỏi thăm.
"Không có gì, anh đi rót coffee, mọi người cứ trò chuyện." Tiêu Thần hướng Hạ Toa nhàn nhạt cười cười, đi tới phòng bếp đi.
"Em cũng đi." Hạ Toa nhìn Doãn Tường một chút, đứng dậy đi theo sau Tiêu Thần vào phòng bếp
" Anh không vui sao?" Tô Mạc nhìn sắc mặt Doãn Tường không phải quá tốt hỏi thăm, dọc theo đường đi hai người cũng có nói có cười, thế nào đột nhiên mất hứng đây?
"Không có , anh chỉ là đang suy nghĩ, để cho em buông tha sự nghiệp diễn xuất, em có cảm thấy anh rất ích kỷ hay không ?" Doãn Tường ôm Tô Mạc vào trong ngực, nhỏ giọng hỏi thăm.
"Em cũng không có cảm thấy không ổn cái gì, nếu đã quyết định lấy anh , anh nguyện ý nuôi em, làm một người quần áo đến vươn tay cơm tới há mồm có cái gì không tốt đây?" Từ sau khi biết thân phân của Doãn Tường , cô đã biết sẽ là kế