. . Bộ dạng cô cứ kỳ kỳ lạ lạ, như là đang sợ cái gì. . . Chẳng lẽ là cô
sợ hắn?
Cũng
tốt, cô nên sợ hắn. Bởi vì cô đã hại hắn ngã thành thế này. Tuy hắn biết cô là
người vợ chưa cưới của mình, nhưng mà không nói ra thì cô sẽ có thể trèo lên
đầu hắn, vô pháp vô thiên, làm bừa làm loạn.
"Rốt
cuộc cô đang làm gì thế?" Hắn hơi mất kiên nhẫn, nói.
Nếu đổi
thành một người phụ nữ khác, đã sớm nào trà nào canh gà, gọt hoa quả, làm không
tốt thì có khi còn hiến dâng cả bản thân lên. Nhưng mà người con gái ngốc
nghếch này đây lại xem nhẹ hắn, đến mức người khác không thể chấp nhận. Bảo hắn
phải nuốt cơn tức này như thế nào đây? !
"Không."
Cô sẽ không nói cho hắn rằng hiện giờ cô đang rất sợ gặp phải quỷ. Rất nhiều
người nói ở trong bệnh viện rất dễ có. . .
"Tôi
muốn uống trà!"
"Há!"
Đại lão
gia hạ lệnh, nhất định tiểu nha hoàn phải nhanh chóng đi pha trà. Chậm rãi vươn
1 chân ra, lúc Phi Phi xác định không có vấn đề gì hết, cô mới thả một bên chân
còn lại xuống.
Nhìn
Phi Phi đi đến bên cạnh chiếc tủ nhỏ đổ một chén nước cho hắn mà vừa đi vừa
run, Tử Thánh vừa bực mình cũng lại buồn cười.
Run
rẩy, vì tay cô không ngừng run lên mà ngay đến cái chén và ấm chén cũng không
ngừng va chạm vào nhau phát ra âm thanh.
"Âm
thanh gì vậy?" Phi Phi lập tức dừng bước, nín thở lắng nghe.
"Là
cái chén, tiếng cái chén va chạm vào nhau." Hắn dở khóc dở cười nói.
"À!"
Cô cúi đầu nhìn, quả nhiên đúng vậy! Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt lập tức ửng
hồng cả lên
"Nhanh
tay lên nào."
"Được
rồi." Cô nhỏ giọng lên tiếng, bưng cái chén đến bên người hắn.
Nhưng
hắn không hề nhúc nhích, chỉ nhìn trừng cô bằng cặp mắt xếch, hại cô rùng mình
một cái.
"Có
vấn đề gì sao?"
"Tôi
vừa mới nói như thế nào?"
"A?"
Cô khó hiểu trừng mắt nhìn, "Nói cái gì. . ."
"Ngu
ngốc!"
Tiếng
gầm khẽ của hăn suýt nữa đã phá hủy màng tai của cô. Nếu thực sự có quỷ, dù cho
có là Trinh Tử hay là Lâm đầu tỷ, cũng đều bị hắn quát cho chạy hết về địa phủ
rồi.
"Anh.
. ."
"Tôi
muốn uống trà!"
"Trà?"
"Đúng!
Tôi muốn uống bá tước hồng trà của nước Anh!"
Bá tước
hồng trà? Lại còn nước Anh? Phi Phi trừng lớn mắt.
Trời ạ!
Sao đại thiếu không nói muốn uống trà chiều, sau đó mở một bi tiệc đứng, cuối
cùng còn đánh cả đàn vi - ô - lông, như vậy không phải rất tốt sao?
Phi Phi
hết nhìn bên trái lại nhìn bên phải, sau đó mới nhìn hắn, "Hiện tại là ở
bệnh viện! Hơn nữa nửa đêm. . ."
"Là
cô hại tôi biến thành như vậy, nếu như không tại vì cô sơ ý. . ."
"Được
rồi, được rồi! Nô tỳ lập tức đi mua cho đại lão gia." Cô vội vàng đầu
hàng, tính cách không bao giờ cứng đối cứng với những người khách khiến cô chưa
chiến đã hàng.
Cổ Phi
Phi cô là một cô gái tốt, yêu hòa bình đó nha!
"Đứng
lại!"
"Lão
gia còn gì sai bảo nữa ạ?" Cô có chút không kiên nhẫn nói, "Có phải
anh còn muốn tôi lại nướng thêm mấy cái bánh mì pháp, phục vụ buổi trà chiều
của anh?"
"Đừng
có ba hoa!" Hắn không cười, giọng nói vẫn lạnh băng như cũ.
Cô câm
mồm, ánh mắt vẫn thẳng thắn như cũ, sự quật cường lóe ra từ đôi mắt.
Có lẽ
ngay đến cô cũng không biết tính tình của mình thực quật cường. Vẻ bề ngoài nhu
ngược nhất định sẽ khiến cho người khác nghĩ rằng cô là một con
Trong
khoảnh khắc ngắn ngủi bốn mắt nhìn nhau, Long Tử Thánh hiểu rõ điều này.
Vì sao
mặt cô cứ nóng bừng lên vậy? Phi Phi biết chính mình không nên trừng mắt với
hắn như vậy, nhưng mà. . .
Hắn
rất đẹp trai nha!
Từ nhỏ
đến lớn, trong số những người đàn ông ít ỏi mà cô từng thấy, bộ dạng hắn là mê
người nhất, gợi cảm giác thần bí nhất,. . .
"Trên
đời nơi mà quỷ xuất hiện nhiều nhất, thường xuyên nhất chính là bệnh
viện." Hắn đột nhiên nói ra câu này.
Đáng
ghét nhất! Phi Phi đưa ra lời bình cuối cùng.
"Cô
nói hươu nói vượn ít thôi!"
Phi Phi
dỗi đi ra ngoài, vừa mới ổn định cảm xúc, lại phát hiện chính mình đang đứng
tại hành lang bệnh viện yên ắng không một bóng người, âm u tĩnh mịch.
Ôi. . .
Thật đáng sợ! Bác sĩ đi đâu cả rồi? Các cô y tá cũng đi đâu hết cả rồi?
Mà
đường đến phòng bệnh hạngIP lại ở vào tầng cao nhất cấp, kín đáo nhất, im lặng
nhất của bệnh viện, như vậy mới an tâm dưỡng bệnh tốt được, chẳng qua điều này
cũng nói lên rằng khi cô gặp được cái đó, sẽ không có ai cứu cô hết cả.
Vì thế,
Phi Phi đỏ mặt trở về phòng bệnh, đi đến bên cạnh Tử Thánh, hít sâu một hơi,
vừa mới muốn mở miệng nói chuyện, thì đã bị hắn cướp lời.
"Không
dám đi?" Tử Thánh buồn cười nói.
Không
chịu thua kém, cô gật gật đầu.
"Tiểu
hồ ly dám khiêu chiến với tôi mà lại sợ quỷ à?"
"Đừng
có nói với tôi là anh sẽ không sợ đấy nhá!" Vả lại, dù hắn có đáng sợ đến
như thế nào, cũng sẽ không đáng sợ hơn cả quỷ được, ít nhất cô chưa từng thấy
một con quỷ nào đẹp trai đến như vậy cả. Nhưng mà cô cũng chưa bao giờ gặp quỷ,
cho nên cô cũng không biết chính mình có thể sợ quỷ hay không. . .
Ai nha!
Tóm lại không gặp là tốt nhất!
"Tôi
mới không sợ." Hắn nói.
Quá
đáng giận! Rõ ràng không cho cô thể diện!
Được
lắm! Long Tử Thánh, coi như anh giỏi! Phi Phi thầm mắng tron