Vĩnh An

Vĩnh An

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326131

Bình chọn: 8.00/10/613 lượt.

Thu chỉ có thể là Lý Thành Khí.

Một câu này, trong đầu ta bỗng nhiên nhớ lại một đêm ở Thiều Hoa các kia.

Lúc trước do ta vô ý đụng phải lúc hoàng tổ mẫu đang tình tự với Thẩm Nam Liệu, nhưng vì sao Lý Thành Khí cũng ở ngoài Thiều Hoa các nhìn lén? Hay là vì cái gì khác? Nhiều năm đã qua nhưng ta không có cơ hội đến hỏi chàng.

"Nhìn lông mày ngươi kìa, lại có chuyện phiền nhiễu ?" Thẩm Thu thấp giọng cắt ngang mạch suy nghĩ của ta. Ta giương mắt nhìn hắn, do dự: "Lúc trước đại ca ngươi cũng là người Lý Thành Khí ư ?". Thẩm Thu giật mình, bỗng nhiên bật cười: "Vĩnh An, cả đời ngươi có phải chỉ có mỗi Lý Thành Khí trong lòng hay không ? Tính mạng bản thân như đèn sắp tắt còn ngồi đó lo lắng mấy chuyện vụn vặt."

Ta buồn cười nhìn Thẩm Thu, nhưng là... lần đầu tiên có người hỏi ta như thế.

Qua một lát, ta mới gật đầu rất nhẹ: "Đúng, sau việc xảy ra ở trường đua, ta mới hoàn toàn hiểu được, ta với chàng đời này chỉ có thể là đến chết không quên". Thẩm Thu nhỏ giọng lặp lại bốn chữ kia —— đến chết không quên, cuối cùng thở dài một tiếng, đứng dậy nói: "Phong lưu thiên hạ, thiên hạ phong lưu, thế gian này e chỉ có Lý Thành Khí mới đảm đương được bốn chữ này, ai có thể nghĩ đến, hai chữ 'phong lưu' của hắn lại chỉ có một mình ngươi."

Ta hơi đắn đo, vẫn muốn hỏi ra: "Thương thế của chàng thế nào rồi ?"

Đây là lần đầu tiên ta hy vọng Lý Thành Khí có thể mê man bất tỉnh mấy ngày, đừng rơi vào vũng nước sâu này nữa.

Thẩm Thu dường như nhìn thấu ta, lắc đầu cười nói: "Rất tỉnh táo, nếu ngươi cần, ta có thể như ngươi mong muốn, làm cho hắn ngủ mê hai ba ngày." Ta ừ: "Vậy dựa vào ngươi ." Thẩm Thu nhíu mày: "Nếu hắn nhúng tay, nhiều nhất chỉ có hai người các ngươi chết, nhưng nếu ta thật sự dám làm hắn bỏ qua thời cơ, sợ là hắn sẽ mang theo một đống người chôn cùng ngươi. Vụ mua bán này không có lời, thật sự không có lời."

Ta bị chọc dở khóc dở cười, nhưng nhờ đó mà vơi bớt không ít nghẹn ứ trong lòng.

"Vĩnh An", thần sắc Thẩm Thu bỗng dưng nghiêm chỉnh: "Nhiều năm trôi qua, hắn sớm không còn là Vĩnh Bình quận vương mặc người khác thao túng nữa, ngươi chỉ để ý vào cung đi, còn lại giao cho chúng ta."

Ta chợt cả kinh, vừa định mở miệng truy vấn, hắn lại không cho ta cơ hội, lập tức gọi Hạ Chí đi vào, rồi hướng ta cung kính hành lễ: "Bệnh tình phu nhân không đáng ngại, sau này phải tránh uống rượu. Thánh Thượng có chỉ, một khi phu nhân tỉnh lại thì tức khắc vào cung diện thánh, không thể trì hoãn", hắn nói xong mới vỗ trán cười nhẹ: "Hỏng rồi, bên ngoài có Uyển Nhi đang chờ, sao ý chỉ này bị ta nói trước rồi."

Ta biết là hắn cố ý lảng tránh, nhìn chòng chọc hắn một lúc lâu, cuối cùng đành từ bỏ: "Thẩm Thái y, còn mệnh gặp lại."

Thế này Thẩm Thu mới khom người lần nữa, lui ra ngoài cửa.

Hạ Chí thấy ta xuống giường, vội hầu hạ rửa mặt, đợi ngồi vào trước gương đồng chải đầu, nàng mới nhẹ giọng hỏi: "Phu nhân ?" Ta ừ, không để ý nàng, trong lòng lặp đi lặp lại lời Thẩm. Nàng thấy ta lơ đễnh, lại gọi thêm một tiếng, ta mới nhìn nàng: "Làm sao vậy?"

"Phu nhân lần này vào cung... mặc cái gì được ?" Mặt nàng trắng bệch, hình như rất lo lắng.

Ta nghĩ nghĩ, mới nói: "Lúc trước khi đi theo Nghĩa Tịnh đại sư sao kinh có mấy bộ xiêm y trắng thuần, tùy tiện chọn một bộ đi."

Hết chương 57 Hai câu trước không khó lý giải, nhưng hai câu sau lại hàm chứa biết bao quan hệ phức tạp trong đó.

Trấn an các hoàng tôn, là chỉ khúc mắc giữa ta, Lý Thành Khí và Lý Long Cơ, nếu ta không chết thì nút thắt giữa hai huynh đệ họ sẽ khó tháo gỡ. Trấn an Thái tử, là ám chỉ bọn họ đứng sau Vương gia cố ý thúc đẩy nên sự tình hôm nay, nếu ta không chết bọn họ sẽ ngày ngày lo lắng bất an. Trấn an thúc phụ, phải nói chính là trấn an Võ gia, nếu ta bị ban chết e rằng sẽ ảnh hưởng tới nhiều người Võ gia. Trấn an Thái Bình... Có lẽ, bản thân bà là một người mẹ, khó có thể cự tuyệt lời cầu khẩn hiếm hoi của con gái mình.

Ta trầm ngâm một lát, mới trả lời: "Vĩnh An không thể nghĩ được."

"Ngươi không phải không thể nghĩ được, là không dám nói", Hoàng tổ mẫu mỉm cười: "Bởi vì ngươi sợ nói ra sẽ làm liên luy tới ai ?" Ta lắc đầu: "Vĩnh An quả thực không thể nghĩ được." Bà thâm trầm nhìn ta: "Vì sao ngươi không sợ?" Ta cười khổ: "Sợ, nhưng bất lực." Bà thở dài: "Ngươi ở bên người Long Cơ nhiều năm nhưng vẫn chưa có con, ngược lại lúc này lại thấy đó là may mắn. Vĩnh An, nói cho Hoàng tổ mẫu, ngươi thật sự có ý như thế sao?"

Ta lắc đầu: "Đều không phải là như Hoàng tổ mẫu nghĩ. Vĩnh An cũng từng nghĩ tới, vì hắn lưu lại chút huyết mạch. Nhưng nhiều năm tận mắt thấy hoàng quyền tranh đoạt khốc liệt, Vĩnh An không muốn đứa con của mình rơi vào vòng lẩn quẩn đó, chỉ thế mà thôi."

Bà nhìn ta chằm chằm, như là muốn kiểm tra xem lời này thật hay giả, đến cuối cùng nhắm mắt, nặng nề thở dài: "Trẫm đưa cho ngươi là sinh chiếu (được sống), sẽ bắt ngươi rời khỏi Lâm Tri vương phủ, dẹp yên phủ Thái Nguyên Vương thị". Giọng của bà mang theo chút mệt mỏi, cuối cùng ra quyết định: "Không phải là tử chiếu (ban chết), là vì trẫm không thể, cũng khô


Snack's 1967