Vẫn Mơ Về Em

Vẫn Mơ Về Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327213

Bình chọn: 9.5.00/10/721 lượt.

rồi cậu

đừng có hối hận!”

Tôi nói: “Hối hận cái đầu cậu! Tôi hỏi cậu, sếp thứ

của các cậu dạo này có ăn cơm đúng bữa không?” Lần trước An Tỷ nói dạ dày Ninh

Hiên hình như có vấn đề. Khi tôi ở bên đó cũng phát hiện một số dấu hiệu như

vậy thật,

An Tỷ mắng lại tôi cả tràng: “Đấy cậu xem cậu xem! Tô

Nhã, cậu đúng là đồ lừa đảo miệng nói một đằng bụng nghĩ một nẻo! Không những

lừa người khác mà còn lừa chính bản thân mình! Lừa người thì chẳng ai tin, đến

khi lừa mình lại xúc động thế! Đúng là kẻ lừa đảo khờ khạo nhất trần đời!”

Tôi vội vã cãi chày cãi cối: “Hứ! Cô mới là đồ lừa

đảo! Cả nhà cô là đồ lừa đảo! Tôi đã lừa ai cái gì nào? Đã lừa tôi cái gì nào?”

An Tỷ nói: “Trời, đúng là hết thuốc chữa. Giờ cậu vẫn

còn nói dối được. Cậu lừa người khác nói không yêu người ta, cậu lừa bản thân

cậu có thể không yêu người ta. Cậu cứ tiếp tục đi, sớm muộn rồi cũng phát điên

lên cho mà xem!”

Tôi suýt bật khóc. Khi nỗi lòng của bạn bị một ả tình

báo viên nhìn thì tưởng bị thần kinh nhưng lại là đứa thấu suốt chân lý ở đời

nhất phanh phui chỉ bằng một câu nói, cảm giác này thật sự phức tạp, khó nói

thành lời. Xúc động, bất mãn, thở than, kêu khóc.

Xúc động vì cuối cùng cũng có người hiểu tôi. Bất mãn

vì kẻ đó lại là một đứa mồm mép tép nhảy như An Tỷ. Thở than vì con người ta

thật không thể lạnh như nước biển ngoài khơi. Kêu khóc, chửi bới vì tôi đã bị

An Tỷ nhìn thấu tim gan nhưng lại chẳng mảy may biết chút bí mật nào của nó!

Nick An Tỷ bật sáng.

Tôi mở cửa sổ chat, thấy nó nói: “Tô Nhã, cuối tuần

này chúng mình hẹn hò đi! Hình như mình nhớ cậu mất rồi. Cậu mời mình ăn gì để

báo đáp trái tim lúc nào cũng nhớ nhung cậu của mình đi!”

Tôi nói: “Ôi trời! Chuyện lạ quá nhỉ!”

An Tỷ nói: “Tô Nhã! Cậu có muốn biết sếp thứ của bọn

mình có bạn gái hay chưa không? Mình sẽ cung cấp miễn phí cho cậu thêm nhiều

thông tin tình báo về chuyện này!”

Tôi nói: “Cút xéo! Ai thèm! Thế nào nhỉ, 10h sáng thứ

Bảy gặp nhau trước cửa hàng bánh ngọt cách công ty cậu hai con phố được không?”

An Tỷ nói: “Tô Nhã, cậu còn không thừa nhận nữa, trình

độ lừa đảo của cậu giờ đã đạt đến cấp miệng nói một đằng, bụng nghĩ một nẻo,

siêu giả tạo rồi đấy!”



Mây hôm nay, hễ đầu óc rảnh ra là tôi lại nghĩ đến

chuyện không biết nên cự tuyệt Trác Hạo hay cứ nhắm mắt ừ bừa cho xong.

Đau đầu đến thế mà thời gian chẳng chịu chậm lại lấy

một giây, chớp mắt đã cuối tuần.

Sáng thứ Bảy tôi dậy sớm, tắm rửa chải chuốt xong

xuôi, nhìn đồng hồ mới có 7 giờ. Còn những ba tiếng nữa mới tới giờ hẹn gặp An

Tỷ.

Làm gì để giết thời gian đây! Tôi lấy sách ra đọc

nhưng chẳng vào đầu được chữ nào. Lên mạng đọc tin thì như bị mù chữ, hai mắt

dán chặt vào màn hình nhưng từ đâu đến cuối vẫn không hiểu gì. Đến khi xem

sitcom, chỉ số IQ của tôi dường như hoàn toàn bay biến, chỉ đơn giản là một tập

phim hài mà xem mãi không hiểu hài ở đâu.

Cuối cùng, tôi như một con nhặng xanh say thuốc vật vờ

đủ hết các xó xỉnh trong căn hộ bé nhỏ của mình. Vậy mà cũng qua được hai tiếng

khốn đốn.

Bước ra khỏi nhà, tôi đành phải thừa nhận một sự thật.

Mình đúng là đứa lừa đảo!

Tôi rõ ràng muốn biết mọi chuyện xung quanh hắn, mà

miệng lưỡi vẫn leo lẻo phủ nhận.

Đấy, hôm nay chỉ vì quá nóng ruột muốn nghe từ miệng

người khác xem hắn có bạn gái hay chưa mà tôi đã phập phồng không yên đến ngớ

ngẩn thế này!

An Tỷ nói đúng, còn tiếp tục gạt mình gạt người, nhất

định tôi sẽ phát điên.

Mà có lẽ, trong sâu thẳm đáy lòng, tôi đã phát điên từ

lâu rồi.

Tôi ngồi đối diện An Tỷ trong tiệm bánh ngọt, trên bàn

không có gì ngoài hai cốc nước lọc.

Tình hình trước đó như thế này:

Chúng tôi đã vào cửa hàng bánh ngọt, ngồi vào bàn. Tôi

nói: “An Tỷ, gọi gì ăn đi!”

An Tỷ nói: “Đồ ngọt là kẻ thù lớn nhất của các cô gái

trẻ. Mình không ăn gì đâu, cậu gọi đi!”

Tôi nói: “Đồ ngọt là kẻ thù lớn nhất của các cô gái

trẻ thì có liên quan gì đến cậu đâu. Cứ gọi thoải mái đi.”

An Tỷ nói: “Thế mình gọi giống cậu là được.”

Tôi nói: “Thế hôm nay ai là người mời?”

An Tỷ nói: “Cậu chứ ai, chẳng giao hẹn trước rồi còn

gì!”

Tôi nói: “Ờ, thế hả. Thế thì gọi hai cốc nước lọc.

Nghe nói nước lọc và nước chấm không tính tiền.”

An Tỷ nói: “Tô Nhã, cậu đúng là có cốt cách trời phú

của một bà chủ gia đình. Sao có thể keo kiệt đến mức này cơ chứ! Thật không

hiểu sao sếp thứ của bọn mình lại thích được loại người như cậu!”

Câu nói vừa rồi của nó hệt như tiếng sét xẻ tai giữa

trời xanh, như tràng sấm nổ đùng đoàng giữa mưa đẹp trời. Tư duy lộn xộn với

bao lo nghĩ xốc nổi của tôi sau khi trận sấm sét giáng xuống này đột nhiên an

tĩnh kỳ lạ.

Tôi biết, chúng tôi sắp đi vào chủ đề chính.

Tôi nói: “An Tỷ, cậu nói linh tinh cái gì thế, cái gì

mà sếp thứ của cậu thích mình, đừng có phao tin đồn thất thiệt.”

An Tỷ nói: “Tô Nhã, cậu vờ vịt nỗi gì, cậu giả tạo quá

đấy, có bản lĩnh thì giả vờ chuyên nghiệp hơn chút xem, làm ơn giấu xong cái nụ

cười đê tiện đang lồ lộ kia đi rồi hãy vờ vịt tiếp!”

Tôi vội đưa tay bụm miệng: “An Tỷ, nói chuyện chính

đi!”

An Tỷ nhìn tôi chớp mắt


Snack's 1967