h hét lớn, thì đúng lúc cậu
học sinh nằm bò ra bàn ngủ gật đó ngẩng đầu lên. Tôi té ngửa, người cứng đơ
ngây dại!
Hắn ngồi dưới lớp, nhíu mày, nhìn tôi không buồn chớp
mắt. Đầu óc trống rỗng, hai chân mềm nhũn như không còn cảm giác, hai tay lạnh
ngắt. Cậu bạn bên cạnh thì thầm vào tai hắn nhiệt tình giới thiệu, đủ cho tôi
nghe thấy: “Đấy là cô giáo dạy Toán mới của lớp mình. Non lắm! Nhìn còn ít tuổi
hơn anh em mình ấy!”
Tai tôi vang lên tiếng ù ù, mồ hôi bắt đầu tuôn ra đầm
đìa. Tôi lập cập vơ lấy quyển sách giáo khoa trên bàn, nói với học sinh bên
dưới: “Cô có việc đột xuất, tiết này cả lớp tự học nhé!”
Sau đó chạy thẳng ra ngoài.
Tôi hoàn toàn không ngờ, cậu học sinh nằm bò ra bàn
ngủ gật đó, lại là Ninh Hiên!
Sao có thể là hắn chứ? Hắn không phải sinh viên ư? Sao
bỗng chốc lại trở thành học sinh cấp Ba?!
Còn tôi, tôi lại để một thằng học sinh cấp Ba hôn
mình! AAAAAAAAAA! Những chuyện này là sao!
Rốt cuộc tôi hơn hắn bao tuổi? Rốt cuộc hắn kém tôi
bao tuổi?
Ông trời ơi, nếu ông có mắt tại sao lại sắp đặt cho
tên đại ma đầu trơ trẽn đó xuất hiện ở đây! Ông bảo từ nay về sau tôi phải đối
diện với hắn thế nào mới được!
Ngày hôm sau, tôi cúi gằm mặt miễn cưỡng vào lớp.
Trước khi ngẩng đầu lên, tôi đã hoàn thành công tác gây tê liệt và lừa dối bản
thân. Tôi tự thôi miên rằng mình không quen biết kẻ
nào đấy ngồi phía dưới kia, và hắn cũng không hề quen tôi. Thế
rồi, như một tráng sĩ vừa uống máu ăn thề, tôi ngẩng phắt đầu lên.
Bao nhiêu thời gian làm công tác tư tưởng thành ra
công cốc cả, kẻ nào đấy đáng lẽ
ra phải ngồi dưới kia hôm nay không có mặt.
Phía dưới vẫn tiếp tục râm ran tiếng nói chuyện. Tôi
dõng dạc: “Điểm danh!” Một học sinh nam nói vọng lên: “Thưa cô, Ninh Hiên xin
phép nghỉ!” Tôi cố ra vẻ bình tĩnh, hỏi: “Lý do gì mà không đi học?”
… Có khi nào lại liên quan đến tôi…
“Thưa cô, bố bạn ấy sốt cao không dậy được!”
“Thưa cô, Ninh Hiên sốt cao không dậy được!”
Hai cậu học sinh cùng lên tiếng.
Tôi sa sầm mặt, cố làm ra vẻ nghiêm nghị nói tiếp:
“Thế rốt cuộc là ai sốt cao không dậy được? Các cậu đều thống nhất là bị sốt,
mà lại quên không bàn xem ai là người sốt à?”
Hai cậu học sinh đó gần như đồng thanh: “Cả hai, cả
hai! Bị lây của nhau ạ!”
Một thầy giáo bộ môn khác đã nói với tôi, học sinh lớp
này là chúa hay trốn học, bất luận là nam hay nữ, lý do xin nghỉ của chúng lúc
nào cũng là châm ngôn năm chữ:
“Tại sao không đi học?”
“Ốm ạ!”
“Ốm thế nào?”
“Sốt cao không dậy được!”
Không ngờ ngay ở buổi dạy thứ hai tôi đã gặp phải châm
ngôn năm chữ này, mà lại còn là trường hợp của kẻ
nào đấynữa.
Trong suốt giờ học, tôi giảng bài của tôi, bên dưới
học sinh nhao nhao nói chuyện của chúng nó; tôi đặt ra câu hỏi rồi lại tự mình
trả lời, vì căn bản chẳng ai buồn để ý. Nhưng đám láo nháo bên dưới thỉnh
thoảng lại có câu hỏi dành cho tôi, phần lớn đều là: “Thưa cô, còn bao lâu nữa
mới hết giờ ạ?”
Tôi suy sụp! Ngày xưa tôi cũng thuộc dạng học trò chỉ
đứng sau ma quỷ, nhưng nếu so sánh với bọn yêu tinh này thì đạo hành của tôi
quả thực quá tầm thường, còn chẳng đủ để làm hại nhân gian.
Không hiểu vì sao trong lúc giảng bài tôi lại thường
có cảm giác bất an, nhất là khi ánh mắt lướt qua chỗ ngồi của kẻ
nào đấy, hai con mắt tôi không khỏi phát ra những tia nhìn
chòng chọc.
Sắp hết giờ, có cậu học sinh liều mình hỏi tôi: “Cô
ơi, sao cô ghê gớm vậy? Ninh Hiên mới nghỉ một tiết của cô thôi mà cô cứ nhìn
chằm chằm vào bàn cậu ấy như muốn đốt nó đến nơi rồi thế!”
Ôi trời! Nó nói cái gì vậy! Cái gì mà “Ninh Hiên mới
nghỉ một tiết của cô thôi”! Tổng cộng tôi mới dạy được hai tiết, tiết đầu tiên
còn cho chúng tự học nữa!
Chuông báo hết giờ vang lên, tôi nghiến răng nói: “Giờ
sau ai còn sốt không dậy được nữa, bài thi cuối kỳ trừ mười điểm[1'>!”
[1'>
Ở Trung Quốc, bài kiểm tra tính theo thang điểm 100
Phía sau dậy lên tiếng rầm rì, hai chân tôi cũng bắt
đầu mềm nhũn. Ở lại đây nữa chắc tôi không đứng vững nổi mà ngã quỵ xuống bục
giảng mất, tôi vội vàng kẹp lấy quyển sách, cố làm vẻ nghiêm nghị, đi mà như
chạy khỏi lớp.
Buổi tối tôi kể cho Tiêu Tiêu nghe kinh nghiệm lần đầu
đứng lớp của mình. Kể lể xong giọng tôi thổn thức một cách kỳ dị: “Tiêu Tiêu
ơi, chúng nó nghịch như thế, cậu bảo mình phải dạy dỗ ra sao đây?”
Tiêu Tiêu suýt chút nữa phát ọe, phũ phàng nói: “Tô
Nhã, cậu tự xem lại mình đi! Quên là trước kia cậu cũng thường xuyên quay lên
quay xuống, hành hạ các thầy cô dạy bọn mình khổ sở ra sao à? Bây giờ mới thay
thân đổi phận chút ít đã kể khổ rồi, tớ thất vọng về cậu quá! Đem bản lĩnh vô
liêm sỉ hành hạ người khác không chừa đường thoát của cậu ra mà trị triệt để
mất thằng nhóc ấy đi!” Cuối cùng nó còn nhấn mạnh một câu: “Đừng có làm mất mặt
tớ đấy!”
Tôi vẫn chưa nói với Tiêu Tiêu chuyện thằng nhóc đã
hôn tôi hôm đó hóa ra lại là học sinh trong lớp tôi. Quả thực chuyện này vô
cùng khó nói. Nếu Tiêu Tiêu biết chạm môi với tôi lần đó là một tên học sinh
cấp Ba, chắc chắn từ giờ trở đi nó sẽ
