phục được cả lớp Mười hai số 5.
Nhưng, nghe nói từ trước tới nay Ninh Hiên chưa từng
cúi đầu nghe lời bất kỳ ai.
Trong đầu tôi bỗng nảy ra vài ý nghĩ đen tối ngông
cuồng.
Xem ra tôi chính là người có thể khắc chế được Ninh
Hiên rồi. Nhưng trên đời này không có gì là cho không cả, chỉ có đứa ngốc mới
nghĩ dễ dàng vậy. Nếu muốn Ninh Hiên nghe lời mình nhất định tôi phải đánh đổi
một thứ khác ngang giá. Mà tôi biết, thứ đó tôi không cho nổi, và cũng không
thể cho hắn.
Bởi vì tôi là cô giáo của hắn.
Dạo này, các thầy cô và học sinh trong trường đều sôi
nổi bàn tán một sự kiện lạ lùng: Ninh Hiên, học sinh lớp Mười hai số 5 không
còn bỏ học nữa!
Có người nghi ngờ Ninh Hiên chắc hẳn bị khích bác rồi.
Ba năm nay chưa bao giờ thấy hắn tuân thủ quy định giờ giấc của trường lớp cả.
Tôi bất giác thầm nghĩ, chẳng trách trước đây tôi toàn
gặp hắn giữa ban ngày ban mặt, lại còn ở những chốn chơi bời, thế nên mới tưởng
nhầm hắn là sinh viên. Đều do cái tội trốn học của hắn!
Dạo này trong giờ dạy của tôi, ý thức kỷ luật của lớp
số 5 tốt lên trông thấy. Tôi lấy làm mừng. Tổ trưởng cũng có lần gọi tôi lên
khen ngợi, bảo tôi là cô giáo trẻ đầy triển vọng, có phương pháp giảng dạy tốt,
tiền đồ chắc chắn rộng mở, vân vân. Tôi ngoài miệng vâng vâng dạ dạ, trong lòng
hoàn toàn hiểu rõ mình nào có chút công lao gì trong chuyện này, tất cả đều nhờ
bản lĩnh của đại ca Ninh Hiên.
Mặc dù Ninh Hiên ngày nào cũng đi học đầy đủ, khiến
tôi cảm thấy hắn không trốn học nữa hẳn là vì… vì tôi, nhưng mấy hôm nay hắn
cũng không quấy rầy tôi nữa. Việc này làm tôi có chút hụt hẫng khó tả.
Con người ta có những lúc đáng hổ thẹn thế đấy. Lúc bị
người khác quấy rầy thì thấy rõ là trăm mối phiền hà, chỉ muốn kẻ đó biến ngay
đi cho khuất mắt, thế nhưng khi không còn bị làm phiền nữa thì lại có cảm giác
như vừa mất đi thứ gì đó.
Tôi vẫn thường nói với Tiêu Tiêu đây là bản tính tham
lam của con người. Bây giờ chính câu này lại vận vào tôi, đúng là tự làm tự
chịu.
Ninh Hiên không làm phiền tôi nữa, hắn chuyển sang gần
gũi với cô nữ sinh xinh đẹp lớp bên cạnh. Tôi vừa thấy cô bé này đã có cảm giác
quen quen. Sau mới nhớ ra đây chính là cô nàng Ninh Hiên giúp mang khăn giấy
vào phòng vệ sinh ở quán Golden Melody lần trước.
Nhớ lại những chuyện này, tôi bỗng có cảm giác thật
khó chịu. Tôi rất muốn hét lên thật to: Bọn con trai là một lũ dê cụ! Dù già
hay trẻ đều thích trêu hoa ghẹo nguyệt, phong lưu đa tình như nhau!
Không biết cảm giác đau khổ thế này có được coi là bị
phản bội? Có lẽ không. Chỉ là khó chịu. Dẫu sao quan hệ giữ tôi và Ninh Hiên
vẫn là cô giáo và học sinh. Tôi đường đường là một giáo viên đạo đức ngời ngời
thế này lại đi đố kỵ với một cô bé nữ sinh trung học chỉ vì một tên nam sinh ư,
thật đáng hổ thẹn!
Nhưng tôi vẫn không khỏi tò mò, ngấm ngầm quan sát cô
bé đó. Cô nàng tên Điền Uyển Nhi, rất xinh xắn dễ thương, được coi là hoa khôi
của trường. Không chỉ có Điền Uyển Nhi, trong trường còn rất nhiều nữ sinh xinh
đẹp khác muốn kiếm cớ bắt chuyện với anh chàng Ninh Hiên đẹp trai này. Chẳng
trách hắn bất cần như vậy, con trai bất cần đều là do được con gái nuông chiều
quá mà ra cả.
Điền Uyển Nhi là cô nàng qua lại với Ninh Hiên nhiều
nhất trong vô số các cô gái khác. Mấy hôm nay hai đứa lúc nào cũng như hai âm
hồn lảng vảng xuất hiện trước mắt tôi. Không biết Ninh Hiên chủ tâm hay cố
tình, nhưng mỗi lần đi ngang qua hai đứa, tôi đều thấy Ninh Hiên nhướn đôi lông
mày về phía mình, nhếch miệng cười. Hắn cười đến hả lòng hả dạ, còn tôi nổi
giận đùng đùng.
Buổi chiều, tôi đang ngồi ngẩn ngơ trong văn phòng thì
Trác Hạo gọi. Nhận điện thoại, nghe giọng anh mà tôi cứ ngỡ như đang nghe giọng
nói của một người xa lạ. Thì ra chúng tôi đã bắt đầu trở nên xa lạ với nhau vậy
rồi. Trác Hạo nói muốn cùng tôi ăn tối. Vốn định từ chối nhưng hình ảnh hai âm
hồn lởn vởn lại hiện lên trước mắt, lòng tôi dậy lên cảm giác buồn bực, một tâm
trạng không nói rõ ra được, tôi gật đầu đồng ý.
Đến tối, ngồi đối diện với Trác Hạo, anh hỏi tôi dạo
này thế nào. Tôi cười nói: “Chúng ta sắp quên mất mặt nhau rồi!” Nụ cười trên
môi Trác Hạo khựng lại, sau đó anh ra sức gắp thức ăn cho tôi. Đang giữa bữa
ăn, đột nhiên anh hỏi: “Nhã Nhã, sao lâu như vậy không tìm anh?” Tôi ngẩn người,
cơn tức giận bỗng từ đâu ùa tới. Chẳng lẽ giữa hai người chúng tôi, luôn phải
là tôi chủ động mới được ư?
Tôi cười híp mắt nói: “Anh cũng không tìm em mà!” Sau
đó cảm thấy chưa thỏa mãn, tôi nói thêm: “Anh còn bận, em không dám làm phiền
anh!”
Trác Hạo nhíu mày, đặt đũa xuống, ngồi nhìn tôi chăm
chú. Trái lại, tôi chẳng hề hoang mang, nhìn là việc của anh ta, còn tôi vẫn cứ
ung dung tự đắc ăn uống. Tôi đợi mãi, tưởng Trác Hạo sẽ nói gì tiếp theo. Nhưng
anh không nói gì, chỉ ngồi đó nhìn tôi. Đến lúc đưa tôi về, anh mới lên tiếng:
“Nhã Nhã, trước đây… do anh không quan tâm đến em. Chúng ta bắt đầu lại từ đầu
nhé!”
Tôi nhăn mày, sao kết quả lại thành ra thế này, loanh
quanh luẩn quẩn quá. Tôi ậm ừ cho qua, không đợi anh