Polaroid
Vẫn Mơ Về Em

Vẫn Mơ Về Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323872

Bình chọn: 10.00/10/387 lượt.

i, bĩu môi nói

giọng mỉa mai: “Thế sao lại đi mua cho chị một sợi dây chuyền giả?”

Tôi giật thót mình. Mắt thằng nhóc này tinh tường vậy

ư, còn nhìn ra sợi dây của tôi là đồ giả nữa!

Trấn tĩnh lại, tôi lên tiếng trách hắn: “Đừng nói linh

tinh! Làm sao có thể giả được chứ!”

Ninh Hiên vẫn nhướn cao mày, khóe miệng nhếch lên tạo

thành một nụ cười bí hiểm. “Tôi có khả năng phân biệt thật giả của hai loại hàng

hóa rất chính xác. Một là ngực phụ nữ, hai là đồ trang sức. Ngực của chị dù hơi

khó tìm nhưng xem ra vẫn là hàng thật, còn như cái thứ đeo trên cổ kia thì đích

thị là đồ giả!”

Lời Ninh Hiên nói khiến tôi chẳng còn bụng dạ nào mà

bực tức với hắn, chỉ thấy đầu óc rối tung. Tôi bàng hoàng quá. Một tên nhóc vắt

mũi chưa sạch như hắn đã có thể nhận ra sợi dây chuyền là giả thì trong gian

phòng này, tập trung biết bao nhân vật danh giá trong xã hội như thế, người nào

người nấy đều có con mắt tinh tường, tôi còn ở lại đây lâu chừng nào càng có

nguy cơ trở thành trò cười trong mắt giới thượng lưu chừng ấy.

Lúng túng quay sang nói với Ninh Hiên mấy câu, tôi

nhận ra hắn đã chẳng còn để tâm đến tôi mà đang nhìn về phía xa. Trông theo ánh

mắt hắn, tôi bắt gặp Trác Hạo đang đứng nói chuyện cùng một người trung niên

trông khá tầm cỡ. Dựa vào nụ cười xu nịnh hết sức khiêm nhường trên mặt Trác

Hạo, người này chắc chắn có thân phận và địa vị không hề đơn giản.

Nhân lúc này tôi lẳng lặng chuồn về. Lên taxi, vừa lôi

điện thoại ra định gọi báo lại với Trác Hạo, đã thấy Trác Hạo gọi đến như có

linh tính.

Anh ta hỏi tôi đang ở đâu, bảo tôi qua chỗ anh ta

ngay, muốn giới thiệu tôi với ai đó. Tôi nói mình cảm thấy không được khỏe nên

đã bắt taxi về nhà trước rồi. Lập tức anh ta tỏ thái độ không hài lòng, trách

tôi quá tùy tiện.

Tôi bực bội, quyết cho anh ta biết thế nào là tùy

tiện, bèn ngắt luôn máy, tắt điện thoại, tháo pin.

Tôi hơi quá kích động. Thực ra hoàn toàn không cần

thiết phải tháo pin ra như vậy. Chỉ là bỗng cảm thấy việc anh ta muốn đưa tôi

đến ra mắt ai đấy chẳng qua vì muốn tạo dựng hình ảnh đẹp đẽ của một thanh niên

tài đức vẹn toàn trước mặt người khác mà thôi, và tôi chính là công cụ cần

thiết giúp anh xây dựng hình ảnh này. Bây giờ đạo cụ đã tùy ý bỏ về, nam thanh

niên tài đức vẹn toàn tất nhiên là không vui.

Bỗng nhiên tôi không muốn về nhà vội, liền nói với lái

xe địa chỉ quán rượu lần trước.

Vào đến quán rượu, tôi không nhiều lời, gọi ngay hai

cốc bia tu ừng ực cạn đáy rồi hà một hơi thật đã đời. Đặt cốc xuống, đang định

gọi thêm một lượt nữa, bỗng có ai nắm chặt cổ tay tôi. Tôi ngơ ngác quay sang

nhìn, bắt gặp bộ mặt phóng đãng to bự của một thằng cha lạ hoắc.

Tôi vừa ra sức gỡ bàn tay thối tha đang nắm chặt cổ

tay mình vừa nhíu mày nói: “Anh làm gì vậy?”

Hắn cười thô bỉ, nói thấy tôi ngồi một mình cô đơn nên

muốn đến nhảy cùng tôi.

Hừ! Tôi cô đơn hay không liên quan gì đến hắn! Hành

động rõ ràng là của mấy thằng lưu manh, mà miệng lưỡi vẫn trơ tráo ra vẻ quang

minh chính đại.

Tôi bực mình đáp lại: “Vớ vẩn! Tôi không cô đơn! Không

có nhảy nhót gì hết! Bỏ tay ra!”

Có lẽ hai cốc bia vừa uống đã bắt đầu ngấm, đầu óc tôi

choáng váng, nói năng cũng không được rành mạch. Trong đầu tôi định sẽ lên lớp

hắn ta một bài học dài dằng dặc, nhưng kết quả lại chỉ phun ra được mấy câu cụt

lủn như gà mắc tóc.

Tôi đoán có lẽ thằng này tưởng mình đang ỡm ờ giả bộ

nên càng kiên quyết sôi sục nắm chặt tay tôi, ra sức kéo ra sàn nhảy bằng được.

Tôi tức quá, vùng vẫy điên loạn, hắn lại càng thích

thú, càng táo tợn ra sức lôi kéo.

Đang bị tên lưu manh này kéo cho sắp khóc đến nơi, tôi

bỗng cảm thấy eo mình nóng ran, một cánh tay vòng qua eo tôi, cổ tay bị túm vừa

được giải thoát nhưng ngay sau đó đã bị một bàn tay khác nắm chặt.

Có tiếng nói bên tai: “Xin lỗi, anh vui lòng đi tìm

người khác, cô này là bạn gái tôi!”

Tên lưu manh nhanh chóng biến mất. Tôi quay đầu lại,

đụng ngay phải một khuôn mặt trẻ trung đẹp trai. Không nhịn được cười, tôi hỏi:

“Ninh Hiên này, sao đi đâu tôi cũng gặp được cậu nhỉ? Một buổi tối gặp những

hai lần! Chẳng lẽ đây là duyên số?”

Cánh tay mạnh mẽ của Ninh Hiên ôm chặt lấy eo tôi, kéo

tôi đến một góc vắng người, hậm hực nói: “Nửa đêm nửa hôm, ăn vận thế này đến

quán bar uống rượu, dáng điệu lả lơi, ánh mắt phóng đãng, chẳng trách mà được

tên đó quấn lấy! Đúng là thiếu đứng đắn!”

Tự nhiên bị hắn chụp cho cái mũ “thiếu đứng đắn”, đầu

tôi bốc khói nghi ngút! Tôi nhìn hắn hầm hầm quát: “Cậu nói vớ vẩn cái gì đấy!

Ai muốn ăn mặc như thế này chứ, chẳng vì cái bữa tiệc vô vị đấy sao! Ai dáng

điệu lả lơi, ánh mắt phóng đãng, tôi bẩm sinh đã là con người đoan trang nết na

thùy mị nhé! Thế nào gọi là chẳng trách mà được tên đó quấn lấy, như thể tôi cố

ý để được thế ấy nhỉ! Nói tôi thiếu đứng đắn? Vậy thì tôi cũng nói cho mà biết

cậu mới là kẻ thiếu đứng đắn! Ưm…”

Tôi đang thao thao bất tuyệt mắng cho hắn một trận đã

đời, thình lình Ninh Hiên cúi xuống hôn chặt lên môi tôi.

Trong chớp nhoáng, như bị sét đánh trúng, tôi ngơ

ngác, ngẩn