ngơ, sững sờ, tim loạn nhịp, không biết xử trí ra sao.
Hắn đang làm gì vậy?!
Cánh tay đang ôm eo tôi càng siết chặt hơn; bàn tay
đang nắm cổ tay tôi chuyển lên đỡ đầu tôi. Đôi môi ấm áp mềm mại của hắn đang
áp sát vào môi tôi. Đầu óc trống rỗng, men rượu làm tâm tư tôi hỗn độn, phản
ứng không được nhanh nhạy. Toàn thân tôi, duy chỉ có đôi môi là vẫn còn cảm
giác… đầu lưỡi hắn nhẹ nhàng luồn qua hàm răng, từ từ thăm dò bên trong.
Tôi ra sức vùng vẫy, hắn dùng sức giữ chặt, không cho
tôi trốn tránh, rải những nụ hôn nhẹ lên môi tôi, hắn thì thầm: “Tô Nhã, hắn ta
không thấy được giá trị của em đâu, chia tay hắn đi!”
Một luồng khí râm ran xộc thẳng lên lưng, tôi dồn hết
sức cuối cùng cũng đẩy được hắn ra, quay người chạy thục mạng.
Trời ơi, buổi tối hôm nay, rốt cuộc toàn xảy ra những
chuyện gì thế này?
Tôi gọi điện kể với Tiêu Tiêu mình vừa bị một thằng
nhóc hôn. Tiêu Tiêu hỏi:
“Cậu đã chia tay Trác Hạo rồi à?” Tôi lúng túng đáp:
“Vẫn chưa.” Nó có vẻ hào hứng nói: “Thế cậu đã tìm được tình yêu mới rồi hả?”
Tôi phản pháo: “Tớ nói là tớ bị một thằng nhóc hôn! Chứ không nói tớ và tên
nhóc ấy hôn nhau đâu nhé!!”
Tiêu Tiêu im lặng giây lát rồi hỏi, “Hai chuyện đó có
gì khác nhau?”
Tôi ngớ người cấm khẩu, không biết nên nói thế nào với
nó.
Tiêu Tiêu lại nói: “Tô Nhã, thật ra nghe giọng cậu, tớ
thấy cậu khổ tâm thì ít mà phấn khởi còn nhiều hơn đấy! Có phải cậu… cũng có
cảm tình với thằng nhóc đó không?”
Tôi… tôi có cảm tình với Ninh Hiên?! Cảm tình với một
thằng nhóc ít tuổi hơn tôi?
Tôi lập tức chối bay: “Vớ vẩn! Nó chỉ là một thằng
nhóc chưa đủ tuổi làm người lớn, sao tớ có thể thích nó được!” Tiêu Tiêu băn
khoăn hỏi: “Tô Nhã, rốt cuộc cậu gọi cho tớ nhằm bày tỏ tâm tư tình cảm nào
đây?” Tôi ngẩn người, cũng không biết mình định gọi cho nó tâm sự nỗi lòng gì
nữa.
Chuyện xảy ra hôm nay khiến tôi vô cùng kinh ngạc, rối
bời, và có đôi chút khó xử. Nhưng nhiều hơn cả, dường như lại là một cảm giác
phấn khích âm ỉ trong lòng.
Thật không ngờ một thằng nhóc khôi ngô tuấn tú như vậy
lại chủ động hôn tôi. Điều này quả thực đã thỏa mãn thói ưa hư vinh của tôi,
làm trái tim mơ mộng của tôi len lén nhen nhóm cảm giác lâng lâng vui sướng.
Đầu dây bên kia, Tiêu Tiêu ngừng cười, nghiêm túc nói:
“Tô Nhã, biết mình vẫn còn hấp dẫn là được rồi, đứng đùa với lửa, cậu nhóc đó
học trường nào cậu còn chẳng biết nữa là! Tình cảm là thứ không thể bông đùa,
đừng bốc đồng nghe theo cảm giác. Giờ mới là bắt đầu, đừng lún sâu quá! Tớ chỉ
có thể nói vậy thôi, phần còn lại tự cậu ngẫm nghĩ đi!”
Nói chuyện với Tiêu Tiêu xong, tôi mang nỗi ưu tư ra
cửa sổ ngồi ngẫm nghĩ. Tôi mới phát hiện ra người yêu mình bắt cá hai tay, sau
đó lại bị một thằng nhóc choai choai hôn. Sao mọi thứ cứ rối tinh rối mù lên
thế này!
Hết đau lòng chuyện Trác Hạo chơi bời bên ngoài, nghĩ
đến chuyện bị Ninh Hiên “cưỡng hôn”, tôi thấy có một cảm giác kỳ lạ đang dần
nhen nhóm trong lòng, muốn nén lại mà không sao nén nổi.
Đúng, những gì vừa xảy ra quả thực hơi bất thường.
Nhưng, khi đôi môi Ninh Hiên áp chặt lên môi tôi, tại sao tim tôi lại loạn nhịp
đến vậy? Nụ hôn ngoài ý muốn của hắn làm trái tim tôi đập mạnh hơn bất kỳ nụ
hôn nào giữa tôi và Trác Hạo, một cảm giác rung động, tươi mới.
Lẽ nào do hai cốc bia đã uống?
Càng nghĩ càng rối, tôi lắc đầu nguầy nguậy, muốn gạt
bỏ hình ảnh Trác Hạo phụ tình, và cả khuôn mặt đẹp trai của Ninh Hiên cùng nụ
hôn nóng bỏng hắn đặt lên môi tôi ra khỏi đầu.
Trước mắt, vấn đề với Trác Hạo còn chưa giải quyết
xong, tốt nhất tôi không nên chuốc lấy chuyện ong bướm ly kỳ chết người vào lúc
này.
Còn về Ninh Hiên và nụ hôn của hắn, hãy cứ coi như
chuyện xảy ra ngoài ý muốn sau khi uống rượu vậy.
Từ lần bỏ về trước để mặc Trác Hạo trong bữa tiệc tối
đó, rất nhiều ngày sau chúng tôi không hề liên lạc với nhau. Có lẽ anh ta giận
thật rồi. Tôi thấy như thế rất tốt. Cứ đà này, chúng tôi sẽ sớm phát triển tới
bước chia tay, khỏi phải kéo dài lâu la.
Ngày khai giảng càng lúc càng tới gần, mấy ngày nay
tôi không đi đâu, chỉ ở nhà đóng cửa tập trung soạn giáo án. Sắp tới tôi sẽ dạy
môn toán, một môn đặc biệt quan trọng với cả khối Tự nhiên lẫn khối Xã hội.
Không biết bố mẹ gửi gắm quan hệ thế nào nhưng nhất định phải là cửa lớn lắm,
nên tôi vừa chân ướt chân ráo vào trường đã được nhận ngay một lớp Mười hai sắp
tốt nghiệp. Một cô sinh viên mới tốt nghiệp chưa có chút kinh nghiệm giảng dạy
như tôi được trực tiếp đứng lớp Mười hai là chuyện xưa nay chưa từng có ở
trường Trung học số 1.
Để không làm mất mặt người đã chạy chọt cho tôi vào
đây, tôi phải tập trung soạn bài thật kỹ. Chỉ trong mấy ngày tôi đã soạn được
gần nửa quyển giáo án, ngón tay giữa bàn tay phải còn nổi lên một cục chai nhỏ.
Nhớ lại, từ ngày vào đại học, chưa bao giờ tôi bỏ công sức ra viết nhiều chữ
thế này.
Giơ đầu ngón tay giữa ra khoe với mẹ về chiến công của
tôi, câu đầu tiên mẹ nói lại không phải xót xa khen ngợi, biểu dương tinh thần
con gái, mà là: “Con gái con đứa, chẳng ra làm sao cả!” Mặt
