một cửa hàng gia công đồ trang sức nhỏ trong vùng, trả thêm một chút phí
bưu điện, hai tiếng sau hàng đã được giao đến tận cửa. Nhìn sợi dây chuyền kim
cương giả có vẻ đủ tiêu chuẩn sắm vai món hàng thật, tôi như trút được bao
nhiêu gánh nặng.
Học hành bao nhiêu năm trời xem ra cũng không vô ích.
Ngoài thành tích thì cứ hơi xấu một chút ra, tôi cũng được coi là đứa có trình
độ ứng biến trong môn “trộm long tráo phụng”. Nhớ lại bốn năm trời đại học oanh
liệt, đúng là hằng ngày chúng tôi đều rất chăm chỉ luyện tập kỹ thuật làm sao
tươi cười hớn hở đem đôi tay không chịu hoàn thành bài tập đúng thời hạn che
đôi mắt sáng quắc tinh tường của giáo viên.
Buổi tối khi đến đón tôi, Trác Hạo nhìn chằm chằm sợi
dây chuyền trên cổ tôi hồi lâu. Thấy vậy tôi hơi chột dạ, bèn hỏi: “Đẹp không?”
Trác Hạo đưa mắt nhìn tôi, mỉm cười gật đầu, “Đẹp lắm! Rất đẹp!”
Tôi thở phào, thầm nghĩ lẽ nào phản ứng vừa rồi của
anh ta lại là giật mình trước cái đẹp như người ta vẫn hay nói.
Trác Hạo đưa tôi đến buổi tiệc. Nghe nói đây là bữa
tiệc cao cấp trong giới thượng lưu, đến dự đều là những người có địa vị xã hội,
không thị trưởng thì cũng là chánh thư ký, không chủ tịch hội đồng quản trị thì
cũng là tổng giám đốc. Vừa bước chân vào đại sảnh, nhìn cảnh người cụng ly khắp
căn phòng, trong đầu tôi bỗng nảy ra mấy từ. Xiêm áo thơm
lừng, rượu hương ngào ngạt, đèn đuốc sáng trưng, xa hoa trụy lạc. Tôi
thầm nghĩ, nếu tính theo đầu người ở đây, hóa ra có nhiều tổng giám đốc đến
vậy, chủ tịch hội đồng quản trị cũng chẳng hiếm, Trung Quốc quả là nước nhà nhà
làm quan, người người làm sếp.
Vừa bước vào, Trác Hạo đã trông thấy người quen cần ra
chào hỏi. Tôi rất ngại phải đối đáp với họ nên để anh đi một mình, còn mình
trốn trong góc khuất uống trà lạnh.
Bữa tiệc này đâu đâu cũng đầy rẫy sự giả tạo tinh tế.
Đàn ông, đàn bà ăn vận chỉn chu sang trọng, đi lướt qua nhau trao đổi những nụ
cười mờ ám, các chính khách và doanh nhân mặt mày hân hoan phấn khởi, bắt tay
nhau mà bụng rõ mười mươi tình hư ý giả. Khắp gian phòng chỗ nào cũng thấy gọi
tên hết ông tổng này đến ông chủ tịch kia, hàn huyên nào là lâu lắm rồi không
gặp, nhất định phải cạn hai ly thế này thế khác; và cả, sao lại gặp cậu ở đây?
Sao lại gặp chị ở đây?
Tôi sững người. Quay đầu lại, tim đập thình thịch, mắt
tôi lóa đi, người chết lặng.
Lại là Ninh Hiên!
Tôi sững sờ.
Quay đầu lại nhìn, giật mình bắt gặp Ninh Hiên. Tim
tôi đập mạnh, tại sao đến đâu cũng gặp phải hắn thế này?
Nhìn cách ăn mặc của hắn tối nay tôi không khỏi trố
mắt ngạc nhiên. Vốn dĩ hắn đã rất đẹp trai, giờ lại khoác lên người một bộ Âu
phục trang trọng nhưng vẫn rất trẻ trung, nhóc con này xem ra sắp đạt đến đẳng
cấp quốc sắc thiên hương rồi đây. Tôi đứng ngây người vì quá kinh ngạc, chỉ
thấy đôi mắt sáng rực như bóng đèn mấy nghìn ki lô oắt của hắn đang nhìn chằm
chằm vào… sợi dây chuyền đeo trước ngực tôi.
Tôi nhíu mày, gầm gừ mấy tiếng: “Nhìn gì mà nhìn? Nhìn
cái gì chứ? Cậu nhìn đi đâu đấy?”
Ninh Hiên giễu cượt: “Chị nói xem tôi đang nhìn vào
đâu? Cứ cho là tôi muốn nhìn, chị cũng phải có thì tôi mới nhìn được, chị không
có tôi nhìn đi đâu? Vì thế chỗ tôi đang nhìn không thể nào là chỗ chị không
có!”
Tôi gần như tức phát điên! Ra sức ưỡn ngực về phía
trước, uy phong lẫm liệt chứng minh sự thật. Đương nhiên tôi có chỗ đó, giờ đã
ưỡn rồi thì lại càng có!
Ninh Hiên nhìn qua chỗ khác, hỏi tôi: “Sao chị lại ở
đây?”
Tôi lườm hắn, độp lại: “Cậu đến được mà tôi không đến
được à? Bạn trai tôi đưa đến. Còn cậu, sao cậu cũng đến đây? Đến làm gì?”
Ninh Hiên thờ ơ buông hai tiếng: “Ăn chực.”
Quả nhiên là đồ khéo giả vờ. Đến đây để ăn chực? Sao
không đến Quốc yến ở Thiên An Môn mà ăn chực? Thật là không biết lai lịch hắn
ra sao mà khẩu khí lớn như vậy!
Nói nhát gừng được mấy câu, cuối cùng Ninh Hiên dường
như không chịu nổi, hỏi thẳng tôi: “Vẫn là anh người yêu lần trước à?”
Tôi hơi lúng túng, gật đầu nói: “Ừ… chứ làm sao thay
người yêu nhanh thế được…”
Hắn hừ một tiếng, hỏi: “Bạn trai chị sắp phá sản
chưa?”
Tôi nổi giận đùng đùng: “Cậu nghe ai nói bậy vậy? Ai
bảo cậu anh ấy phá sản?”
Ninh Hiên thấy tôi sửng cồ, dường như có ý định vỗ về
tâm trạng kích động của tôi, nhưng vừa mở miệng chưa kịp nói thêm câu nào đã bị
tôi chặn họng.
Tôi tiếp tục bắn tới tấp: “Phá sản thì tốt quá! Tôi
cũng đang mong anh ta phá sản đây! Mong anh ta mất sạch sành sanh, tốt nhất chỉ
nên sót lại chiếc quần đùi!” Đàn ông hễ có tiền là học ngay thói hư tật xấu,
tốt nhất là cứ thành kẻ nghèo đói rách rưới, manh áo không che nổi thân! Đến
lúc đấy xem còn ai bằng lòng đóng vai hồng nhan tri kỷ chơi trò tình ái với anh
ta nữa!
Ninh Hiên nhăn mặt nghe tôi tuôn một tràng, rồi nói:
“Hóa ra vẫn chưa phá sản, thế sao lại keo kiệt bủn xỉn thế.” Hắn ngừng lại,
nhướn mày hỏi tôi: “Chị nói xem, có phải anh ta mang hết tiền đi phung phí bên
ngoài rồi không?”
Tôi thấy khó thở, gắng gượng hỏi: “Làm sao cậu biết
anh ta là đồ keo kiệt?”
Ninh Hiên nhìn sợi dây chuyền trên cổ tô