hì không thể nào trút được cục đá băn khoăn to tướng đang đè nặng trong
đầu, thế nên không suy nghĩ nhiều liền gọi vào số máy cá nhân của Ninh Hiên.
Tôi và hắn đã giao hẹn từ trước, chỉ trong trường hợp có tin xấu phải thông báo
ngay lập tức thì mới gọi đến số này. Sau khi kết hôn, hắn đã nói hy vọng cả đời
này không nhận được điện thoại của tôi ở đường dây này.
Điện thoại tút tút mấy tiếng, hắn nhấc máy. Nghe được
tiếng hắn, bỗng nhiên tôi lại không biết nên bắt đầu từ đâu. Tôi thao thao bất
tuyện một hồi những chuyện linh tinh chẳng đâu vào đâu, vòng vo tam quốc toàn
những chuyện bát nháo mãi mà không sao nhắc được một tiếng đến chuyện chính.
Tôi không nói gì nữa. Hắn nói. Nghe giọng hắn vô cùng
nặng nề, từng câu từng chữ vọng đến như gõ lên trái tim tôi, làm tôi nhức nhối,
hắn nói: “Tô Nhã, chỉ vì thế mà em phải gọi vào số này sao?”
Tôi không có gì để nói. Hai người nhanh chóng cúp máy.
Tôi tủi thân, lòng buồn rười rượi. Hóa ra hắn không
cho rằng chuyện xảy ra trước mắt đáng là một vấn đề nghiêm trọng cấp bách. Hóa
ra hắn cho rằng tôi không nên gọi vào số đó chỉ vì chuyện này.
Chuyện lên mặt báo của Ninh Hiên làm các thầy cô trong
trường nhanh chóng phát hiện ra Trình Hải chính là Ninh Hiên của năm đó. Tiếp
nữa cũng phát hiện ra, vợ của Trình Hải chính là Tô Nhã, cô giáo dạy Toán của
hắn năm đó, hiện bây giờ lại quay về trường Trung học số 1 tiếp tục dạy học!
Bỗng chốc tôi trở thành tâm điểm chú ý của cả trường.
Chuyện này làm tôi cảm thấy phiền hà không chịu nổi.
Mấy hôm nay tôi thường mất tập trung khi giảng bài,
liên tục nhầm lẫn.
Sau giờ học, đến giờ phụ đạo cho Lâm Phong, hồn tôi
vẫn vất vưởng bay đi tận đâu, giảng bài đầu cuối chẳng ăn nhập gì. Cuối cùng
đành phải dừng luôn bài học, cô trò quay sang tán chuyện với nhau.
Tôi hỏi Lâm Phong: “Tốt nghiệp xong em định thế nào?
Nghe nói bố em sắp được điều sang nước ngoài, chắc em cũng đi cùng bố mẹ hả.”
Lâm Phong nhìn tôi điềm nhiên trả lời: “Không, em sẽ
không ra nước ngoài. Em sẽ thi vào một trường đại học ở thành phố A.”
Tôi ngạc nhiên: “Nhưng kể cả là trường đại học tốt
nhất ở thành phố A, nếu so sánh với một trường nào đấy ở nước ngoài thì vẫn còn
kém xa! Rõ ràng là em có sự lựa chọn tốt hơn sao phải ở đây làm gì cho phí?
Đúng là không thể hiểu được.”
Lâm Phong nhìn tôi, ánh mắt không chỉ chăm chú mà còn
rất sâu, làm tôi bất giác muốn rùng mình. Nó nhìn tôi nói: “Nhưng nếu ra nước
ngoài, sau này em sẽ không được gặp cô nữa!”
Nó nói xong câu ấy, cuối cùng tôi cũng đã phải rùng
mình. Từ đáy lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác bất ổn, khó xác định. Tôi
gượng cười nói: “Thằng nhóc này, nhớ cô giáo thì thiếu gì cách giải quyết chứ,
chẳng hạn gọi điện chat chit qua mạng. Nếu chỉ vì không muốn xa cô giáo mà lựa
chọn học ở thành phố A thì không nên!”
Lâm Phong lẳng lặng nghe tôi nói xong, ánh mắt vẫn sâu
hun hút nhìn rôi chằm chằm, cười nói: “Không phải không nỡ xa cô giáo mà là
không nỡ xa cô! Còn nữa, em không phải là nhóc, em lớn rồi. Em có thể chịu
trách nhiệm về hạnh phúc của người mình thương, không bao giờ phụ bạc cô ấy.
Không bao giờ em đi gây ra bất cứ vụ bê bối tình ái nào phản bội vợ mình đâu.”
Nghe những lời nó nói, tôi kinh hãi, đờ đẫn cả người.
Không ngờ trái tim một thằng nhóc lầm lì ít lời thế này lại có những suy nghĩ
tích cực kinh thiên động địa đến vậy. Nhưng đối tượng của nó lại là tôi sao!
Một bà cô hơn nó tận một giáp!
Trước ánh mắt mỗi lúc một nóng bỏng của cậu thiếu niên
Lâm Phong, tôi không biết nên làm thế nào cho phải. Định thần lại, tôi đưa tay
ôm trán, nói với nó: “Lâm Phong, lo học đi, đừng có nghĩ chuyện linh tinh. Hôm
nay cô hơi đau đầu, học đến đây thôi nhé!” Tôi không dám nói quá thẳng thắn
nghiêm trọng, tránh làm tổn thương trái tim yếu đuối của tên nhóc hồ đồ này,
nói xong cũng không dám nhìn lại nó, lập cập thu dọn sách vở vội vàng ra về.
Trên đường về nhà, tôi bất giác thở dài. Vừa rồi, khi
ra khỏi phòng học, tôi liếc vội qua nó một cái, cảm thấy như trên khuôn mặt đẹp
đẽ của cậu thiếu niên lầm lì đó đang lờ mờ hiện lên một nỗi thương đau rất lớn.
Tôi không khỏi bùi ngùi xúc động. Không thể ngờ được
thằng bé đó lại rung động thật lòng trước người đáng tuổi cô nó là tôi đây.
Thật không biết mình nên tự đắc vì hãy còn hấp dẫn lắm, hay nên lo lắng vì cái
nghiệt duyên với mấy cậu trai trẻ sao cắt mãi không dứt vậy.
Cuộc đời tôi chưa bao giờ phát tài, xổ số cũng chưa
bao giờ trúng lấy một vé. Cái mà tôi trúng nhiều nhất trong cuộc đời này là đào
hoa phấn hồng của mấy tên choai choai!
Tôi nghĩ tình cảm của Lâm Phong chỉ là bộc phát, nhất
thời mê muội, nên hơi lo lắng rối bời chốc lát cũng chẳng bận tâm đến nữa. Suy
cho cùng, trong tình cảnh thiếu thốn sự quan tâm của những người xung quanh, có
tôi nhẫn nại chịu đối xử tử tế với nó, lại còn tinh tế hiểu được mấy thói quen
nhỏ của nó nữa, nó mới thấy tôi nổi bật lên, hoàn toàn khác biệt so với mọi
người, từ đó nảy sinh ít rung động, như vậy vấn đề ở đây không có gì khó hiểu.
Thời gian qua đi, tình cảm mù