nh Hải, năm nay 25 tuổi, ít
hơn Trình Hải 3 tuổi. Tôi là người thừa kế tài sản của dòng họ. Tôi có thể giúp
công ty của Trình Hải mở rộng quy mô lớn hơn gấp mấy lần nữa, giúp công ty của
anh ấy trở thành công ty trang sức hàng đầu thế giới. Còn chị?”
Tôi bỗng cảm thấy kinh hãi, không phải vì sức mạnh tài
chính của cô nàng trước mắt mà vì những gì cô ta nói quá tự cao tự đại và hết
sức ngông cuồng. Tôi cũng muốn biết cô gái này dựa vào cái gì mà so sánh cô ta
với tôi. Tôi là vợ của Ninh Hiên. Còn cô ta? Cô ta là gì của Ninh Hiên?
Tôi hơi bĩu môi đáp: “Thực ra tôi hoàn toàn có thể
không quan tâm và cũng chẳng cần trả lời câu hỏi này của cô, vì tôi không có
nghĩa vụ phải trả lời những câu hỏi vô nghĩa. Nhưng tôi nghĩ một khi cô không
nghe được đáp án của tôi, nhất định sẽ không dừng lại ở đây. Được rồi, tôi vốn
là người không thích phiền hà lôi thôi, tôi sẽ trả lời cô. Tôi ấy à, nhiều hơn
Trình Hải 3 tuổi, nhưng như lời Trình Hải nói thì gái hơn ba thần tài gõ cửa.
Anh ấy đã bảo thế đấy. Gia cảnh nhà tôi cũng bình thường thôi, hoàn toàn không
là gì so với sự giàu sang, phú quý nhà cô. Vì thế đối với sự nghiệp của anh nhà
tôi, đúng là tôi cũng chẳng giúp được gì, vì tôi không có tiền, nhà tôi cũng
chẳng có. Nhưng cô nhớ cho, Trình Hải không bao giờ là người có ý nghĩ chấp
nhận đi ở rể để được thăng tiến đâu. Thoạt nhìn thì thấy tôi với cô chẳng có gì
đáng để so sánh. Nhưng thực ra có một thứ khi đem ra so sánh tôi với những cô gái
khác – trong đó có cả cô nữa – nhất định tôi sẽ giành được trái tim của Trình
Hải. Đó chính là tình yêu của chồng tôi. Tôi có tình yêu của anh ấy, những cô
gái khác không có, cô lại càng không có.”
Tôi ngồi tựa vào ghế, nhẹ nhàng mỉm cười. Sắc mặt cô
gái đối diện thoáng hiện lên vẻ tức tối gian ác, không chịu mất thể diện và
cũng không phục. Cô ta không cười nữa, nhìn tôi, thấp giọng nói: “Như thế không
công bằng. Chẳng qua do chị gặp anh ấy trước tôi thôi. Tôi yêu cầu cạnh tranh
công bằng.”
Tôi không nhịn được liền bật cười. Không biết nên nói
đại tiểu thư ngồi trước tôi đây quá ngây thơ hay là quá ngạo mạn đây, cô ta dựa
vào cái gì mà dám đưa ra yêu cầu này cơ chứ.
Không tuốt kiếm giương cung như Nghiêm Hân, tôi vẫn
ung dung đáp lại: “Nghiêm tiểu thư, trong thâm tâm tôi cảm thấy cô rất dũng
cảm, và cũng rất hiếu chiến khi đưa ra yêu cầu kỳ quái kiểu này. Cô có thể hợp
lý hóa hành vi cướp chồng người khác thành luận điệu ngay thẳng, quang minh
chính đại như vậy, tôi thật rất nể phục đấy. Nhưng để tôi dạy cho cô điều này,
chồng tôi là của tôi, tôi không cần phải mang anh ấy ra cạnh tranh một cách vô
nghĩa với cô làm gì. Cũng tha lỗi cho tôi nói thật, đối với chồng tôi, cô chẳng
là gì đâu, vì thế thật lòng khuyên cô không phải tấn công chồng tôi làm gì, tốt
nhất nên bỏ cuộc sớm đi kẻo sau lại đau lòng.”
Nghiêm Hân lạnh lùng hừ một tiếng: “Cứ chờ mà xem!”
Tôi bất lực thở dài: “Nghiêm tiểu thư, nói thật một
câu, tôi thấy cô nên đi khám bệnh xem thế nào, quá khích và cố chấp thế này
cũng là một loại bệnh thuộc phạm trù tinh thần bất ổn đấy!”
Trong khi Nghiêm Hân giận dữ đỏ mặt tía tai, tôi lịch
sự đứng dậy, ung dung cất bước đi về trước.
Con người kỳ quái này, đưa ra một yêu cầu cũng kỳ
quái, nhưng không hề khiến tôi thấy buồn lòng chút nào.
Bởi vì đề nghị của cô ta thực sự quá kỳ quái.
Về đến nhà, tôi không kể cho Ninh Hiên biết chuyện
Nghiêm Hân hẹn gặp riêng tôi. Tôi thấy không cần thiết, Nghiêm Hân giống như
một diễn viên hài đang tự biên tự diễn một vở kịch hoang đường, tôi mà coi vở
kịch hoang đường này là thật thì chẳng khác nào đi sỉ nhục trí tuệ mình.
Tôi tin tưởng vào tình cảm Ninh Hiên dành cho mình.
Nhất là trong lúc ăn tối, khi tôi vô tình đề cập tới tin đồn trên mặt báo sáng
nay, bộ mặt chán ghét của Ninh Hiên làm tôi thầm khoan khoái hẳn.
Dù gì hắn và tôi đã phải trải qua tám năm trời kháng
chiến gian nan mới có thể đến được với nhau. tôi tuyệt đối tin rằng tình cảm
của chúng tôi còn bền chặt hơn cả sắt đá.
Thế nhưng lòng tin sắt đá của tôi chỉ đứng vững được
trong một tuần ngắn ngủi. Sau một tuần ấy, trên một tờ báo lá cải lại xuất hiện
một bài báo dài dằng dặc về vụ tai tiếng tình cảm giữa ông xã tôi với cô gái cố
chấp tên là Nghiêm Hân đó.
Trên trang bìa của tạp chí là hình ảnh Ninh Hiên bị cô
Nghiêm Hân kia mê mẩn nhìn say đắm, nhưng bản thân hắn cũng đang hớn hở, cười
tươi sung sướng.
Hắn cũng đang hớn hở, cười tươi sung sướng!
Tôi như bị sét đánh trúng đầu khi nhìn thấy hai người
họ như vậy. Không thể bình thản được nữa, tôi phải gọi điện ngay cho Ninh Hiên,
nhưng dù gọi vào số di động của hắn hay của công ty đều chỉ nhận được tiếng trả
lời tự động: “Số điện thoại quý khách vừa gọi đang bận, xin vui lòng gọi lại
sau.”, hoặc “Số điện thoại quý khách vừa gọi không liên lạc được.…”
Tôi đoán hẳn điện thoại công ty hắn đang bị bọn phóng
viên báo lá cải khủng bố rồi. Còn di động của hắn chắc cũng vì bị quấy rầy
nhiều quá mà tắt máy nốt.
Tôi nghĩ ngợi, cảm thấy nếu không lập tức hỏi cho rõ
ràng t
