Vẫn Mơ Về Em

Vẫn Mơ Về Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323845

Bình chọn: 9.5.00/10/384 lượt.

bảo vệ ở đấy có phải là đệ tử tục gia của

Thiếu lâm tự hay không, nghiêm ngặt khủng khiếp, người không có phận sự đừng có

mơ được vào trong đấy! Ôi trời!"

Mà có vào được cũng vô ích. Không phải là nhân viên

cấp cao thì cũng chỉ có vài người có phúc mắt mới được chiêm ngưỡng anh chồng

tôi thôi, hờ hờ hờ!

Tờ tạp chí tiếp tục bị chuyền tay từ người này sang

người khác. Chuyền được một vòng thì tất cả cùng phát bệnh háo sắc.

Nhìn cảnh ông xã mình bị bọn dâm đãng này thèm thuồng

đến giàn giụa nước dãi thế này, cảm xúc của tôi lại hết sức phức tạp, vừa tự

hào vừa lên cơn ghen.

Bọn họ nói với tôi: Tô Nhã, em nguyện giảm thọ mười

năm, chỉ mong đổi lấy một lần mây mưa với anh ấy!



Sặc máu!!!

Thôi Sa còn bổ sung thêm một câu: Tô Nhã, nếu được

cưới anh ấy thì cho dù sáng hôm sau phải đi trung tiện qua đường miệng em cũng

mãn nguyện.

….

Co rúm!!!!

Sặc! Chúng không thèm gọi tôi là chị Tô nữa mà đã

chuyển hết thành Tô Nhã từ bao giờ thế này! Không hiểu trái tim dâm đãng của

bọn này phát cuồng ra thể thống nào rồi nữa!

Buổi tối, về đến nhà tôi kể lại cho Ninh Hiên chuyện

dâm loạn xảy ra ở trường buổi sáng, Ninh Hiên có vẻ điềm nhiên không quan tâm

lắm chỉ tủm tỉm cười nhìn tôi.

Nụ cười của hắn thật sự quá đẹp, làm tôi rơi vào trạng

thái hôn mê ngay lập tức, tôi lấy hai tay nâng mặt hắn lên, bắt đầu phát bệnh

lẳng lơ: "Ông xã, anh cười đẹp quá! Em thấy mình cũng giống chúng nó, nếu

hôm nay được động phòng với anh thì ngày mai có phải chết em cũng vui vẻ chấp

nhận!"

Ninh Hiên kéo một tay tôi kề lên miệng hôn nhẹ:

"Nói linh tinh!" Sau đó trở mình nằm đè lên tôi, "Em chỉ được

chết theo một cách duy nhất và ở một nơi duy nhất, chính là trong lòng anh và

chết vì bị anh thương, anh yêu, anh chiều!"

Chút lý trí cuối cùng còn sót lại của tôi lập tức bị

cuốn đi hoàn toàn, toàn bộ các giác quan vốn có đều tập trung vào việc cùng

Ninh Hiên sản xuất ra một em bé…

Giữa bốn cô giáo trẻ này có một quy tắc bất thành văn,

Chủ nhật mỗi tuần lần lượt sẽ có một người mời cả bọn đến nhà ăn chơi tiệc

tùng.

Tuần này vừa vặn mới hết một vòng. Cũng chính là vừa

khéo đến lượt người mới đến là tôi đây.

Nhìn bộ dạng mong mỏi nhưng lại có phần dè dặt, ngại

ngùng của bốn cô nàng trẻ tuổi, tôi thấy hơi buồn cười. Tỏ ra vô cùng nghiêm

chỉnh, đức độ mà cũng rất tha thiết, chân thành, tôi đưa ra lời mời: "Hay

là tuần này mọi người đến nhà chị chơi đi!"

Cả bốn đứa lập tức hớn hở toe toét cười, gật đầu lia

lịa: "Được đấy, được đấy!" Sau đó hỏi: "Có được đi kèm

không?"

Tôi cười nói: " Đương nhiên là được, càng đông

càng vui mà."

Thôi Sa chen vào một câu: "Chị Tô, bọn em đều cho

người yêu đến, thế thì chị cũng cho chồng đi theo nhé!"

Tối suýt phì cười, có đứa đã tức mình lên tiếng:

"Thôi Sa, đồ ngốc, nhà của chị Tô không phải chính là nhà của chồng chị ấy

à, như thế không được nói là "đi theo" mà phải nói là "xuất

hiện", rõ chưa?"

Tất cả cùng cười phá lên, Thôi Sa ngốc nghếch ngớ ngẩn

đứng ôm đầu.

Tôi vừa cười vừa nói: "Chuyện này thì khó nói

lắm, ông xã chị khá bận, phải hỏi xem cuối tuần có thời gian không đã."

Buổi tối về nhà, tôi hỏi chủ nhà xem cuối tuần có rỗi

không. Ninh Hiên nói: "Thứ Bảy anh phải đi công tác một chuyến, đến thứ Ba

tuần sau mới về được." Hắn hỏi tôi có chuyện gì.

Tôi nói các bạn đồng nghiệp muốn đến nhà chơi, mang

theo cả "hàng xách tay" nên bảo tôi hôm đó ông chủ nhà có lộ diện

được không. Tôi cười gian xảo: "Anh mà xuất hiện trước mặt chúng nó, úi

trời! Em đoán thể nào chúng nó cũng thi nhau há hốc miệng, có khi nuốt trọn

được cả quả trứng gà chứ chẳng chơi! Ông xã. anh không biết chúng nó thèm khát

anh kinh khủng thế nào đâu!"

Ninh Hiên vừa cười vừa lắc đầu: "Em ấy, ba mươi

đến nơi rồi mà vẫn chẳng khác gì trẻ con!"

….Cảm giác này…hơi rùng mình….

Đến thứ Bảy buổi sáng tôi thức dậy tiễn Ninh Hiên ra

sân bay. Không nói rõ được tại sao, mỗi khi tiễn Ninh Hiên lên máy bay, dù ngay

ngày hôm sau hắn sẽ về, thậm chí là về ngay trong ngày, nhưng lòng tôi vẫn trĩu

nặng cảm giác lưu luyến và lạc lõng rất khó tả.

Trước khi lên máy bay Ninh Hiên có lẽ cũng đã nhận ra

vẻ thất thần khác thường của tôi, hắn bất lực thở dài, rồi dịu dàng cười nói:

"Sao mà môi lại trề ra thế kia? Không vui à? Nhìn em xem, mắt mũi chụm lại

làm một rồi đây này! Bà xã, đừng như thế, ngoan nào, mấy hôm nữa anh sẽ về ngay

ấy mà!"

Hắn hôn lên trán tôi, rồi lại hôn môi tôi, tôi ôm hắn

một chút, nói: "Ừ, biết rồi, anh nhớ tự chăm sóc bản thân!"

Hắn lại đưa tay lên vỗ đầu tôi mấy cái, quay lưng đi

thẳng.

Tôi lững thững trở về, bắt đầu lơ đãng chuẩn bị đồ cho

buổi tiệc ngày mai với bốn cô tiểu yêu tinh.

Nghĩ Ninh Hiên đằng nào cũng không có nhà, tôi dứt khoát

gói ghém cất hết ảnh gia đình đi, tránh để chúng nó nhìn thấy lại phải giải

thích lôi thôi. Chúng mà biết người đàn ông chúng thèm nhỏ dãi bấy lâu, tưởng

rằng cách xa vời vợi, lại chính là "tướng công" của tôi thì chắc sẽ

sốc ói máu lăn quay ra đất cả lũ mất.

Thực ra tôi cũng muốn biết bộ dạng chúng nó sẽ thế nào

khi biết chồn


Snack's 1967