g tôi là ai lắm, nhưng đáng tiếc khổ chủ vẫn thường bảo tôi làm
người cần biết giấu tung tích.
Dọn dẹp và chuẩn bị xong xuôi, tôi ngủ trọn một giấc,
sáng thức dậy tự làm một ít đồ ăn sáng. Hôm qua tôi đã cho cô giúp việc nghỉ
phép. Buổi sáng sớm mát rượi, phải lủi thủi ngồi ăn sáng một mình thật khiến
người ta dễ có cảm giác cô quạnh.
Chỉ mới qua một đêm không gặp, mà tôi đã nhớ mong hắn
lắm rồi!
Gần 10h, mọi người nô nức đến gõ cửa theo địa chỉ tôi
đã cho.
Tôi chân thành bày tỏ sự tiếc nuối và áy náy với tất
cả: "Thật không phải, ông xã chị bận quá, phải đi công tác nên hôm nay
không tham gia với chúng ta được! Mọi người cứ tự nhiên, không cần câu nệ khách
sáo!"
Bốn cô nương cùng bốn bạn đồng hành công vào nhà.
Không ngoài dự đoán, vừa vào trong cả lũ đã thi nhau trầm trồ: "Oa oa! Tô
Nhã, đây là nhà chị hay phim trường thế? Hoành tráng quá!"
Tôi khiêm tốn nói: "Cũng tàm tạm! Tàm tạm!"
Nhà cửa quá to, đồ đạc lại quá xịn mà tìm khắp nơi
không thấy một bức hình nam giới nào, chúng bắt đầu ngang nhiên quay sang đoán
già đoán non tôi cưới được một lão già giàu sụ.
Tôi nghiêm túc cải chính: "Không phải! Thật sự
không phải thế!"
Thôi Sa là đứa cầm đầu, tỏ thái độ rõ nhất, nó nói:
"Không tin, thật sự không thể tin được!"
Tôi mà nói cho chủ nhà biết đồng nghiệp của vợ hắn nói
hắn là ông già ốm yếu, liệu hắn có nhăn mày khó chịu không nhỉ?
Thôi Sa vẫn không buông tha, hỏi tôi: "Chị Tô, em
không nhịn được, cho em hỏi thẳng một câu nhé, đương nhiên chị phải công khai
trả lời thành thật! Có đúng chị là vợ cả không đấy? Sao càng nhìn em lại càng
cảm thấy chị như… vợ bé của người ta!"
Tôi choáng! Thế quái nào mà sau một hồi phân bua, giả
thiết tôi lấy chồng già đã được bác bỏ, nhưng lại chuyển ngay thành vợ bé là
sao!
Tôi thở dài, bất lực ôm trán, chân thành nói với Thôi
Sa: “Em gái, tin chị đi, chị không phải là vợ bé, chị là phu nhân danh chính
ngôn thuận của anh rể em! Thêm nữa, chồng chị không phải lão khọm già, thực ra
anh ấy còn ít tuổi hơn chị!”
Nghe tôi nói tất cả đều tỏ thái độ kinh ngạc, không
tin. Chán chẳng buồn giải thích thêm nữa, tôi mặc kệ cho chúng muốn nghĩ thế
nào thì nghĩ.
Hàn huyên trò chuyện cười đùa ha hả một hồi chúng mới
bắt tay vào giúp tôi nấu nướng. Tôi nói trước buổi tiệc hôm nay sẽ được làm
theo hình thức buffet, tất cả đều hứng khởi đồng ý ngay.
Lúc khai tiệc, nhìn chúng nó từng đôi từng đôi tíu tít
với nhau ngay trước mắt, lại thấy chỉ có mỗi mình đơn thân lẻ bóng, tôi không
khỏi cảm thấy có chút lạc lõng.
Nếu có Ninh Hiên ở đây thì tốt biết mấy. Nhất định hắn
sẽ rướn tay ra thật xa, gắp mấy miếng đu đủ mà tôi thích ăn nhất, bỏ vào đĩa
cho tôi rồi cười nham hiểm nói: “Bà xã, thực ra em không cần tẩm bổ món này
nhiều quá làm gì, kích cỡ của em bây giờ anh đã thích lắm rồi!” Sau đó tôi sẽ
phản ứng lại theo kiểu nũng nịu, giả vờ hờn dỗi, đấm hắn lia lịa, mắng hắn là
đồ đen tối.
Xì! Thật tiếc Ninh Hiên không có ở đây, tôi chỉ có thể
đứng một mình tưởng tượng viển vông ra như thế, đau khổ quá!
Càng nghĩ đến hắn lại càng thấy nhớ hắn thật. Ăn được
mấy miếng trong trạng thái hồn lìa khỏi xác, tôi cầm theo điện thoại lẳng lặng
ra ngoài ban công.
Tôi muốn gọi điện cho hắn, muốn được nghe giọng hắn.
Nhưng tôi chưa kịp ấn phím gọi điện thì điện thoại đã
tự đổ chuông trước.
Tên người gọi đến hiện rõ trên màn hình, làn mây mù
bao phủ trong tôi lập tức bị quét sạch. Ấn phím nhận cuộc gọi, tôi phấn khởi
reo lên: “Ông xã!”
Trong điện thoại truyền đến tiếng cười trầm thấp vui
vẻ của Ninh Hiên: “Sao vui thế? Vì điện thoại của anh hả? Bà xã nhớ anh lắm có
phải không!”
Tim nghĩ một đằng nhưng miệng tôi lại nói một nẻo:
“Đâu ra, còn lâu. Người ta vui vì bữa tiệc đấy chứ!”
Ninh Hiên ờ một tiếng rồi hỏi: “Bây giờ đang làm gì?”
Tôi đáp: “À, đang ăn buffet.”
Ninh Hiên nói: “Nhưng sao anh cảm giác như em không
phải đang ăn.”
Tôi nói: “Ừ, em ăn xong rồi.”
Ninh Hiên cười như đã biết tỏng: “Ăn xong rồi hay nhớ
anh quá nên ăn không được?”
Tôi cãi ngang: “Ừ, đúng là nhớ anh đấy, cứ nhớ đến anh
lại thấy cực kì ngán nên ăn không nổi!”
Ninh Hiên bật cười: “Về nhà anh cho ăn đòn!”
Sợ chết khiếp! Hắn định cho tôi ăn đòn á!!!
Mồ hôi lạnh chưa kịp khô, Ninh Hiên lại hỏi tôi: “Bà
xã, có nhớ anh không?”
Tôi nghiến răng nói: “Không!” Thực ra chẳng nhớ muốn
hóa đá đến nơi rồi lại còn.
Ninh Hiên dịu dàng lên tiếng: “Ờ, nhưng bà xã ơi, anh
nhớ em lắm! Ừm, thực ra là nhớ khủng khiếp!”
Câu trả lời dối trá của tôi lập tức bị Ninh Hiên phanh
phui, tôi tủi thân thủ thỉ vào điện thoại: “Ông xã ơi em cũng nhớ anh! Nhớ
khủng khiếp! Bọn họ ai cũng có đôi có cặp, chỉ mỗi em một mình thôi!”
Ninh Hiên vỗ về tôi: “Bà xã đừng buồn nữa. Em ra cửa
đi, đợi lát nữa có người ấn chuông thì mở cửa nhé, anh có quà gửi về cho em!”
Nghe hắn nói những câu này tôi sướng run người, cúp
điện thoại xong vội tung tăng chạy ngay ra chỗ cửa ra vào.
Mấy người bọn Thôi Sa thấy dáng vẻ phấn khởi của tôi
đều lấy làm lạ, cùng nhau than vãn: “Chẳng hiểu bà này giống gái 30
