Insane
Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325763

Bình chọn: 9.5.00/10/576 lượt.

̣n nhưng cũng hay bộc

phát.

Mở đầu mỗi bức thư đều là hai từ “Mật Mật”, một số bức

chỉ là những vần thơ thương nhớ, có những bức thì kể lại cuộc sống hằng ngày

chỉ bằng vài dòng ngắn ngủi.

“Mật Mật. Hôm nay anh tiện tay tìm trong chồng đĩa CD

của cửa hàng băng đĩa, may sao lại thấy thứ mà anh đang muốn tìm, đó là

chiếc đĩa có bài hát Everything will flow của ban

nhạc Suede. Tần Niệm nói em thích nghe bài hát này nhất nhưng vẫn chưa tìm được

đĩa gốc. Hi hi, chắc chắn là em sẽ ngưỡng mộ anh lắm đó. Anh đã

quyết định cài bài hát này làm nhạc chuông. Sau này ngày ngày anh sẽ bật cho em

nghe thấy, không biết đến lúc đó em có nhận ra anh không nhỉ? Chắc là không rồi,

bởi không phải vì em không nhớ được anh, mà là em hoàn toàn không biết rằng,

trên đời này còn có anh tồntại.”

“Mật Mật. Hôm nay anh nhận được một tin nhắn từ số

máy lạ, nội dung như sau: Ông Ngô, tôi muốn mua một con

rắn. Gặp nhau chỗ cũ nhé
! Lúc đó

anh đã cười như nắc nẻ nhưng khi cười xong thì anh lại thấy buồn. Tại sao thế

giới này có mấy tỷ người mà một tin nhắn xa lạ như thế lại có thể gửi nhầm vào

máy anh? Tại sao không bao giờ thấy em gửi

nhầm tới?”

“Mật Mật, hôm nay anh đã tròn mười tám tuổi,

lại có cô gái tỏ tình với anh. Nhưng em yên

tâm, anh không nhận lời đâu, Ai cũng nói cô ấy rất

xinh đẹp nhưng trong tim anh, không có ai đẹp bằng em. Anh đã cầu nguyện trong

tiệc sinh nhật thế này: Con mong có một ngày nào đó, Phó Tiểu Mật sẽ thích

con.”

“Mật Mật, anh vừa mua một con mèo, thực sự là mắt của

em và mắt của nó rất khác nhau

nhưng không hiểu sao cứ khi nào nhìn thấy nó, anh lại nhớ đến đôi mắt

em, đen và sáng, chỉ có mắt của trẻ con thì mới đen đến thế. Anh

định đặt tên cho nó là Mật Mật nhưng nếu em biết, nhất định em sẽ

cho rằng anh coi em như một con mèo. Thực ra, mỗi khi ôm nó, anh đều

nghĩ rằng đó là em. Hay là gọi nó là Mật Mật đi, mỗi khi gặp

chuyện gì em lại muốn đào tẩu trước tiên, chẳng biết bảo vệ bản

thân gì cả. Sau này, anh sẽ bảo vệ em. Ở bên anh, em không phải chạy

trốn nữa, vì em đã có anh.”



Tôi luống cuống giở

từng bức thư ra đọc, chúng đều đã được viết từ rất lâu rồi, từ năm Mục Thần

Chi mười lăm tuổi cho đến tận bây giờ, khi anh ta đã ba mươi mốt. Tôi không

biết anh ta quen tôi như thế nào mà lại có thể viết nhiều thư đến thế,

giống như viết nhật ký vậy. Có những bức không mang nội dung gì, chỉ có hai

chữ “Mật Mật” lấp kín tờ giấy trắng.

Điên rồi! Anh ta bị điên thật rồi!

Tôi luôn nghĩ rằng trên đời này chỉ có tôi bị điên,

ngốc nghếch nên ngày nào cũng viết những bức thư kiểu này. Trước đây, tôi luôn

rủa Mục Thần Chi bị điên, hóa ra, anh ta điên thật. Anh ta chỉ sống trong thế

giới của mình và chỉ làm những việc mình muốn.

Nhưng tôi còn may mắn hơn Mục Thần Chi, bởi tôi chỉ

viết trong vòng bốn năm, Tần Niệm không yêu tôi nhưngnhững

bức thư đó anh ta đều đọc được. Còn Mục Thần Chi viết thư cho tôi

trong vòng mười sáu năm, tôi không những không đọc được, mà trong một

thời gian rất dài, tôi không hề biết trên đời này có một người tồn

tại tên là Mục Thần Chi.

Trái tim tôi như bị một chiếc dây nhỏ không

ngừng siết chặt, hơi thở khó khăn, tôi quên cả khóc, quỳ xuống nhặt

từng bức thư mở ra đọc, rất nhiều lần thư rơi khỏi tay, nhiều quá,

thực sự là nhiều quá! Tôi không biết nên bắt đầu đọc từ bức nào,

cuối cùng tôi mở một quyển nhật ký ra.

Là những dòng nhật ký cuối cùng của Mục Thần

Chi:

Cô ấy không hẳn là xinh đẹp, nước da trắng

ngần, đôi mắt rất to, hàm răng trắng đều, đáng yêu như một chú thỏ

con. Đôi mắt long lanh khi nhìn người khác, lúc cô ấy cười, hai mí mắt

như biến thành hai cây cầu nhỏ cong cong. Có rất nhiều người cười như

thế nhưng chỉ có cô ấy là có nụ cười ngọt ngào như có mật trào ra

từ khóe mắt. Dù tuyết có tích dày ngàn năm cũng không vượt qua nổi,

dù cho là ánh sáng cũng bị hút vào rồi tan ra trong đó. Huống hồ

là tôi?

Lúc cô ấy cười, hiện rõ đôi lúm đồng tiền nhỏ

xinh, tinh nghịch đáng yêu. Cứ mỗi khi tức giận hay tủi thân, cô ấy

đều bất giác cắn môi và lúc ấy đôi lúm đồng tiền cũng xuất hiện.

Trong trái tim tôi, cô ấy luôn là một cô bé, tôi

lớn hơn cô ấy mười tuổi. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Mật Mật, cô ấy

vẫn là một cô bé có mái tóc vàng hoe.

Một buổi chiều muộn giữa hạ, mặt trời chuẩn

bị xuống núi và treo lơ lửng cuối chân trời, những đám mây mỏng bị

ánh mặt trời đỏ rực bao trùm, hệt như những bông hoa màu đỏ thẫm

khổng lồ. Xa xa, một mình cô ấy chơi dưới gốc cây, sợi dây chun thật

dài lên xuống theo từng nhịp chân, hai bím tóc cũng theo đó mà nhảy

múa. Lúc còn nhỏ, tóc cô ấy hơi vàng, khi bị mặt t