át ngu ngốc, không biết hắn lúc
đại học có làm trợ lý cho một lớp tâm lý học sao? Loại thí nghiệm qua mấy bức
ảnh trên phần lớn không đủ xác thực, chỉ cần nghịch hướng tư duy, giả vờ điên
đảo một chút là trót lọt. Đáng sợ phải nói đến mấy cái máy đo lường, nhưng mà
thực không may, bệnh án của hắn nói hắn thuộc loại phát bệnh theo chu kì. Loại
bệnh này nói trắng ra là một phút trước vẫn còn giống như người bình thường,
một phút sau có lẽ đã thành một con thú dữ chuyên ăn thịt người.
…
Ngay lúc Tả Húc đang trên
đường trở về phòng bệnh, một vị cảnh sát đã có liên hệ trước với y tá một bước
vào phòng bệnh, rất nhanh giúp Lương Ưu Tuyền nới lỏng dây trói, nghiêm túc nói
cho cô: Tả
Húc có lẽ thực sự tinh thần vấn đề, nhớ chú ý an toàn.
Nghe xong, Lương Ưu Tuyền
không cho là đúng, cô tuyệt đối không tin tổng giám đốc một tập đoàn giải trí
danh tiếng lại có vấn đề về thần kinh.
Bất quá, cô cũng không
muốn lấy chính tính mạng của mình ra để cá cược, cho nên, cô xuống giường bệnh,
túm lấy cái đại thiết bồn (có lẽ là cái chậu rửa mặt?), rón rén ra đứng cạnh
cửa… Chỉ đợi Tả Húc bước vào là đánh vào gáy của hắn! … Làm cho hắn “Ngủ yên” .
Tiếng bước chân càng ngày
càng gần, cô vội vận hết sức lực ra chờ đợi…
Chỉ nghe nắm cửa phát ra
tiếng “Kít”, Lương Ưu Tuyền vội nín thở, tay giơ lên cao chuẩn bị
ra chưởng…
Nhưng là, kế hoạch ban
đầu bị cản trở, Tả Húc lưng dựa vào cánh cửa một bước nhảy vào phòng. Lương Ưu
Tuyền lưng cứng đờ, mắt trợn trừng, Tả Húc đắc ý, hướng Lương Ưu Tuyền tay đang
cầm “Hung khí” xua tay mỉm cười: “Hi, tôi đã biết cô trốn sau cửa
định đánh lén tôi mà.”
“…” Lương
Ưu Tuyền mặt đen sì, phút chốc, nhảy lên…“Uỳnh!” một tiếng đập vào trán của Tả Húc, làm Tả Húc đang mỉm
cười đổ xuống, đồng thời, cô ra phía sau lưng Tả Húc, khom người giữ cho hắn
không bị đập xuống đất, rồi đưa hắn đến giường bệnh, trói chặt hắn lại, vỗ vỗ
hai má của hắn, ngủ đi đứa nhỏ.
Lương Ưu Tuyền liếc Tả
Húc đang hôn mê, khinh thường hừ một tiếng… Anh nghĩ bị anh phát hiện thì tôi
không dám đánh anh chắc? Quá ngây thơ rồi.
Sáng sớm hôm sau, Tả Húc
mơ mơ màng màng mở mắt ra, kỳ thật hắn đã tỉnh lại ngay sau khi bị đánh, nhưng
dù sao cũng không làm gì được, chi bằng cứ thể ngủ tiếp cho thoải mái.
Lúc sau tỉnh lại, hắn
phát hiện con người bạo lực – bệnh nhân số 110 đã không còn ở trong phòng, mà
hắn không biết từ khi nào cũng đã được cởi trói, hắn lười biếng bò dậy, nhìn
qua cửa kính thấy một đám người tâm thần đang quay cuồng trên bãi cỏ.
Đột nhiên, một bàn tay
đen sì đập vào kính thủy tinh. Tả Húc lui lại, sau đó thấy một bàn tay biến
thành hai cánh tay, rồi một nam nhân bám vào thành cửa sổ từ từ nhô đầu lên…
Người đó và Tả Húc bốn mắt nhìn nhau, sau đó anh ta cảnh giác nhìn quanh hỏi: “Cậu có muốn Người
nhện tôi ra tay cứu ra khỏi đây không?”
“Không cần, mẹ của Người nhện đã cứu tôi
rồi. Tái kiến, tái kiến…” Tả Húc lấy tốc độ
“sét đánh không kịp bưng tai” kéo rèm cửa sổ lại.
Lấy laptop trong hành lý
ra, Tả Húc nhập vào tần số của buổi hội nghị online (giống như họp nhóm trên
yahoo đó, nhưng mà phần mềm cũng phức tạp hơn) khiến trong màn hình xuất hiện
tám nhân vật nữa. Hắn vội thu lại biểu tình ban nãy trên mặt.
Vì là người phụ trách của
từng khu vực khác nhau nên tám người kia không ở cùng một chỗ, đương nhiên họ
cũng không biết lúc này Tả Húc đang ở chỗ nào, nên hội nghị vẫn diễn ra giống
như bình thường.
Quản lí bộ phận quảng cáo
phát biểu đầu tiên: “Báo
cáo tổng giám đốc Tả, Trương Tiểu Mạn vừa thay đổi chủ ý, cô ta nhất định từ
chối, không chịu tham gia quảng cáo dung dịch tẩy lông cho phái nữ. Nhưng công
ty ta đã cùng bên đối tác ký kết hợp đồng rồi.”
“Quản lý của Trương Tiểu Mạn nói sao?”
“Thà bồi thường chứ nhất quyết không chịu
tiếp tục.”
“Lý do.” Tả
Húc bình tĩnh như nước hỏi.
“Theo Trương Tiểu Mạn giải thích, người
đại diện đã không hỏi ý kiến của cô ta khi ký hợp đồng, chứ thực ra cô ta vẫn
là không…”
“…” Tả
Húc giật mình, Trương Tiểu Mạn đã gần ba mươi tuổi, vừa giàu có thành thục, lẽ
nào lại vẫn còn thiếu chuyên nghiệp như thế?
“Nói cô ta phải tiếp tục đóng quảng cáo,
đã ăn cơm thì phải tuân thủ quy tắc của trò chơi, còn nếu cô ta kiên quyết
không chịu thì hủy kế hoạch diễn xuất của cô ta trong ba năm tới cho tôi. Tốt
lắm, tiếp tục.”
Lúc này, Lương Ưu Tuyền
ăn xong sớm một chút, cầm hai cái bánh quẩy, một chén sữa đậu nành trở về phòng
bệnh. Cô xem Tả Húc làm việc, cũng không lên tiếng, đặt hai cái bánh ở tủ đầu
giường, ngồi xếp bằng chơi game mobile.
Tả Húc cùng cô liếc nhau,
tận lực điều chỉnh âm lượng của nhỏ lại. Tuy lúc này cô có vẻ đã hài lòng nhưng
tiếng nhạc game trong điện thoại cô vẫn còn khá to.
Lương Ưu Tuyền nghe thấy
ngoài cửa sổ có tiếng động liền vén rèm cửa lên thì nhìn thấy một nam nhân mặc
áo choàng đang ghé sát vào cửa kính.
“Cần mẹ của Người nhện cứu giúp sao? !”
“Cần, chẳng qua anh muốn cứu tôi thì cũng
chính là anh tự giết anh.” Nói xong, cô nét
mặt không đổi kéo rèm cửa lại.
Tả Húc đem ngụm sữa đậu