trả lời, không phải không muốn, chỉ là hắn hi vọng tình cảm của
bọn họ có thể kéo dài thật lâu. Hắn cũng thừa nhận mình thích Dương Phỉ Nhi,
chính là khuôn mặt không trang điểm này của cô đã khiến hắn rơi vào tình yêu.
Dương Phỉ Nhi vẫn cho
rằng đàn ông chỉ thích phụ nữ trang điểm tinh xảo, không ngờ cô lại gặp được
người ngoại tộc, cho nên quyết định sẽ hẹn hò thử với Lương Ưu Hoa xem sao.
Không ngờ Lương Ưu Hoa
lại dẫn cô vào một thế giới cô chưa từng thấy qua. Trong thế giới đó, cô có thể
không trang điểm cũng không đi giày cao gót, cùng hắn tay trong tay đi dạo
trong chợ đêm, vừa đi vừa ăn, thử mặc các loại trang sức và trang phục nhái
lại. Nếu có tiểu lưu manh thừa dịp hỗn loạn mà chiếm tiện nghi của cô, nắm đấm
của Lương Ưu Hoa sẽ không bỏ qua cho đám người xấu đó; nếu như môi cô dính đầu
mỡ sau khi ăn đồ nướng, Lương Ưu Hoa sẽ cười và lau sạch cho cô. Thời gian trôi
qua, Dương Phỉ Nhi đã yêu cuộc sống tự do tự tại này, đã yêu Lương Ưu Hoa ngay
thẳng chất phác.
Hơn nữa, cô nhận được bưu
kiện cha từ xa gửi tới, trong thư cha nói: vốn định tìm một chỗ yên lặng mà
chết, nhưng khi ông quay lại Mỹ xử lý di sản mới biết rằng có nhiều bác sĩ của
Nepal không đáng tin! Thân thể ông rất khỏe mạnh, cho nên chỉ là một hồi sợ
bóng sợ gió. Hiện tại ông muốn đi Hawaii nghỉ ngơi dài hạn, tìm mấy em gái để
chưa trị cõi lòng bi thương. Còn có, vị trí chủ tịch Tinh Hỏa không cần thay
đổi, dù sao sự nghiệp của ông không sớm thì muộn cũng sẽ chuyển cho con gái,
huống chi còn có con trai nuôi Tả Húc toàn quyền xử lý công việc công ty, ông
cũng không có gì cần lo lắng.
Sau khi Dương Phỉ Nhi
nhận được bưu kiện, vốn muốn giận dữ mắng cha vì “hạnh vi phạm tội” đó, nhưng
Dương lão gia sao mà khôn khéo, đã sớm tắt điện thoại đi du sơn ngoạn thủy rồi.
Về phần Tả Húc, trước khi
cô nhận được bưu kiện, Tả Húc đã trịnh trọng tỏ rõ thái độ với Dương Phỉ Nhi:
hắn thà rời khỏi Tinh Hỏa mà không giữ lại cổ phần công ty còn hơn lấy Dương
Phỉ Nhi làm vợ.
Hừ, hắn có muốn cưới cô
cũng không thèm gả, đã sớm có mới nới cũ rồi.
.
.
Cùng lúc đó
“Đừng đi theo tôi! Cút đi! ~” Lương Ưu Tuyền giờ này có đủ loại lửa giận, chỉ có thể
trút lên người Tả Húc.
“Đói không? Anh đưa em đi ăn cơm nha.” Tả Húc lặng lẽ nhìn cô.
Lương Ưu Tuyền không chịu
được nhất chính là khi Tả Húc dùng ánh mắt vô hại có thể giết người này để nhìn
mình chằm chằm.
Cô dựa vào gốc cây, chậm
rãi trượt xuống, cười thảm cầu xin:
“Tả Húc… Anh cả Tả Húc à! Cho em đường
sống đi, được không?…”
“Không dám không dám, đi theo anh trước
đã.” Tả Húc mỉm cười đi về phía cô.
.
.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: ha ha, anh trai nhỏ Tả Húc thông minh không?
Lương Ưu Tuyền ngồi trên
xe của Tả Húc, làm gì có ai không muốn cưới người đàn ông mình yêu, nhưng cô
biết mình có thể ăn vài bát cơm khô, còn những cái chuyện tranh chấp tình cảm
kia chỉ nghĩ nửa đường đã muốn dừng lại rồi, thực tế trong khi xử lý vấn đề của
Đỗ Mai Mai, Tả Húc vẫn là thiên vị “kẻ yếu”, cho nên mới nói, phụ nữ thì không
cần quá mạnh mẽ làm gì, cuối cùng thế nào cũng sẽ tự chuốc khổ vào mình.
Tả Húc vững vàng lái xe,
nhìn thẳng phía trước, xúc động nói: “Lương Ưu Tuyền, em làm anh thật
thất vọng.”
Lương Ưu Tuyền cúi đầu
không nói, cô thừa nhận chính mình uất ức, nói thì đao to búa lớn, hành động
thì rất đáng thất vọng.
Tả Húc lườm cô, chế giễu: “Bình thường em
luôn diễu võ dương oai, thậm chí vì phá án mà phải vào tận bệnh viện tâm cũng
không sao, vì sao giờ không nói gì? Mau thể hiện khí phách của em đi chứ, làm
hoảng sợ một phen.”
“Anh nói xong chưa? Nếu không phải tại anh
khắc sâu ấn tượng với gia đình tôi thì lẽ nào tôi còn không gả được sao?!” Lương Ưu Tuyền phẫn hận nắm quyền: “Anh
đừng đắc ý. Cóc ba chân khó tìm chứ đàn ông hai chân thì đầy đường, nhất định
tôi có thể gả đi trước 24 tuổi!”
“Anh chưa nói em không lấy được chồng mà,
đừng kích động!” Tả Húc cúi đầu cười: “Thật không biết
anh vừa ý em ở điểm nào nữa, tính tình thì táo bạo lại tùy hứng, động một chút
là lôi hôn nhân ra làm trò đùa, giống hệt một đứa bé to xác.”
“Ai cần anh lo, chúng ta chia tay rồi, nhớ
không?”
“Ah? Lúc nào vậy?”
“?!”… Mặt Lương Ưu Tuyền bắt
đầu run rẩy, nhìn thấy chiếc xe chỉ đi chậm, cô lập tức đẩy cửa xe, lại phát
hiện cửa đã khóa lại, đồng thời, Tả Húc còn phát ra tiếng cười hả hê kèm xấu
xa: “Chậc
chậc, anh sao có thể phòng ngừa chu đáo đến mức này nhỉ?”
Lương Ưu Tuyền sớm quen
với đức hạnh thích tự biên tự diễn của hắn, cô xoay người bò xuống ghế sau,
nhấc chân lên đạp vào ghế Tả Húc: “Này, Dương Phỉ Nhi tới nhà em làm
cái gì?”
“Cô ấy đang hẹn hò với anh trai em, em
không biết hả?”
“?!”… Lương Ưu Tuyền ngồi
ngay ngắn lại, nghi hoặc: “Anh
trai em, lẽ nào là vì em?…”
“Em thực sẽ tự mình đa tình.”
Lương Ưu Tuyền giật mình: “Không phải
sao? Nhưng Dương Phỉ Nhi hút thuốc, uống rượu lại hay đi bar, anh trai em sao
có thể không sáng suốt như vậy?”
“Bản chất Dương Phỉ Nhi không xấu, chỉ là
ham vui một tý, mỗi người đều có chỗ tốt, em đừng có n