ũng có khả năng hắn không muốn ra mặt. Dù sao, một thương nhân âm mưu
soán vị cũng là điều không thể tưởng tượng”
“Nếu Ung Vương thật sự đăng vị, phụ thân
đại nhân sẽ trở thành quan nha, đã không còn là một thương nhân bình thường đơn
giản như vậy”
“Nói như vậy, Nhạc Nhi của hiện tại cũng sẽ
trở thành Hoàng Hậu rồi!”, lời nói vui đùa cửa miệng nhưng lại sắc bén vô cùng.
Lời này tựa như lưỡi đao đâm nàng một nhát.
Chính xác, nếu người đó thật sự thành công, như vậy mặc kệ ta có nguyện ý hay
không, đó sẽ là kết cục cuối cùng.
“Nếu ta thật sự muốn, Tam Thiếu sẽ đồng ý sao?”,
đương nhiên sẽ không đồng ý. Chỉ giả vờ một chút thôi, vậy mà bộ dáng của hắn
thật sắc bén và có chút đáng sợ.
“Sẽ không!”, câu trả lời không nằm ngoài dự
liệu, chỉ là hắn lại gằn từng tiếng, “Bởi vì ngươi chỉ có thể là Hoàng Hậu của
ta”
“Vậy sao? Quên đi, xem ra ngươi sẽ không
giúp ta”, ai oán, biểu tình ai oán rất hợp tại thời điểm này.
“Ngươi đừng diễn trò. Sao chứ, lợi dụng
xong Nhị ca bây giờ lại muốn lợi dụng ta? Tốt xấu gì thì cũng nên thu liễm một
chút. Các Hoàng Tử không ngốc, không có khả năng để ngươi dẹp bỏ như rác rưởi.
Cẩn thận lửa thiêu thân!”, hắn vừa bực mình vừa buồn cười dùng sức xoa lên tóc
ta, thanh âm ngập tràn bất đắc dĩ.
“Hừ, đấu với kẻ không có căn cơ cùng kinh
nghiệm thì dễ dàng hơn nhiều so với đấu với kẻ cáo già dối trá. Bằng không Vũ
Nhân tại sao lại chịu giúp ta? Các Hoàng Tử xác thật không ngốc, cũng chỉ có nô
tỳ nho nhỏ như ta mới ngốc, để các ngươi lợi dụng cả nửa ngày còn tưởng chính
mình đang chiếm được nhiều chỗ tốt”
“Được rồi, được rồi, đừng nói khó nghe như
vậy nữa. Sẽ giúp ngươi, được chưa? Bất quá, ta cũng muốn chiếm chỗ tốt”
“Sao chứ? Tam Thiếu cũng muốn đưa ta túi
hương sao? Không thành vấn đề, đeo thêm một cái cũng không sao!”, chỉ là mùi
hương sẽ trở nên quái lạ.
“Nằm mơ đi! Ta dễ bị xem thường vậy sao?”,
hắn bất thình lình cúi xuống đặt một nụ hôn bá đạo, tựa như phát tiết, tựa như
an ủi.
Qua thật lâu, đợi đến khi ta ngay cả hô hấp
cũng không nổi hắn mới chịu buông ra. Hắn mệt mỏi thở dốc, “Đây là chỗ tốt,
tiền vốn ngày khác sẽ tính”
“Còn đòi tiền vốn? Ngươi giống hệt Vũ Nhân
chỉ biết tính toán với ta, làm nô tài thật khổ”, thật mệt mỏi, thiếu chút nữa
đã chết ngạt.
“Chỉ sợ đến lúc đó chúng ta đều bị tiểu yêu
tinh nhà ngươi ăn sạch, ngay cả xương cốt cũng không còn. Ngươi so với đám cáo
già dối trá còn khó đối phó hơn”
“Vậy sao? Nói vậy Tam Thiếu sẽ không ngăn
cản ta? Giang sơn đổi chủ cũng không quan tâm sao?”
“Chỉ là giang sơn thôi, nếu đấu không lại
ngươi thì phải làm thế nào đây? Ta nói rồi, chúng ra chỉ có thể tự tranh thủ,
dụng hết toàn lực. Ta tự tin sẽ không thua ngươi, vậy nên ngươi cũng nên chuẩn
bị cẩn thận, bảo trọng chính mình, tương lai cũng thuận lợi chấp chưởng phượng
ấn để thống soái lục cung”
“Được, một lời đã định”, nói đùa, nếu có
ngày đó thì ta đã bỏ chạy rất xa, làm Hoàng Hậu chẳng hay ho gì, tấm gương có
sẵn trước mắt. Hoàng Hậu kia… quả thật không còn bao nhiêu ngày. Như vậy chi
bằng quên đi, thanh tĩnh an lạc là tốt nhất.
“Haiz, Tiểu Nhạc Nhi, mà ngươi không lừa
gạt ta thì có kẻ ngốc mới tin! Trong mắt ngươi có chữ đang chạy kìa!”, hắn giận
quá hóa cười, “Ngươi cũng nên tỉnh táo một chút. Phụ vương tuy trọng dụng
ngươi, cho ngươi quyền quyết định trong triều, thậm chí còn để ngươi tùy ý điều
khiển lão Tứ cai quản quốc sự, nhưng phụ vương tuyệt đối không nguyện ý nhìn
tương lai đang vẽ ra trước mắt. Cẩn thận một chút, phụ vương chắc chắn còn hậu
chiêu, vạn nhất sơ xuất, ta sợ ngươi vạn kiếp bất phục”
“Ta biết”, dĩ nhiên ta rõ ràng chuyện này,
lão Hoàng Đế cho ta quyền lợi nhưng cũng kèm theo nguy cơ, quyền lợi càng lớn
thì đắc tội càng lớn, “Là Lôi Hổ, ta tin tưởng trong tay hắn đang nắm vấn đề,
hẳn là chiếu thư linh tinh gì đó”
“Là hắn?”, Tam Thiếu suy nghĩ một chút rồi
gật đầu nói, “Nghĩ lại quả nhiên cũng chỉ có hắn là thích hợp nhất. Cũng may
trong lòng chúng ta đã có sẵn kế hoạch, bây giờ còn chưa phải là thời điểm trừ
bỏ hắn. Địch sáng ta tối dễ ra tay hơn nhiều. Trong tay giữ bùa đòi mạng, mặc
kệ ai đăng vị, chỉ sợ hắn sẽ là sẽ chết trước. Lôi Hổ!”, thật lạnh, thời điểm
Tam Thiếu gọi tên Lôi Hổ tràn ngập sát ý kiên định.
“Đau!”, ta hô đau nhắc nhở hắn đấy là bàn
tay của ta chứ không phải của Lôi Hổ, hơn nữa, trước mắt Lôi Hổ cũng coi như là
trợ lực của ta.
“A! Không đau không đau!”, lực đạo dịu dàng
cẩn thận xoa nắn để lưu thông máu, Tam Thiếu bắt đầu chìm đắm vào tâm tư của
mình.
Cừ thật! Hôm nay ta đã vượt qua cùng lúc
hai cửa ải, hy vọng Diên Tử có thể thức thời một chút. Hắn có thể sao? Khó nói.
Bởi vì quần áo của Tam Thiếu không phù hợp
nên hắn không đưa ta hồi cung mà chỉ đưa đến cửa cung, sau khi nói vài câu với
thị vệ gác cửa liền quay trở về. Nhóm thị vệ tìm một chiếc kiệu nhỏ đưa ta trở
lại biệt viện, trước đó ta đã nhờ bọn họ đưa ta đến Kính Sự Phòng, bảo là muốn
tìm một chút độc dược chuyên dùng để trị tội những thái giám phạm tội. Khi ta
vào cổng biệt viện liền trông