,
không mất công suy nghĩ, không tốn lời thuyết phục, mà chỉ cần đứng ở cửa lớp,
Vị Hi sợ các bạn liếc xéo đành ngoan ngoãn đi theo.
Lăng Lạc Xuyên là người phương bắc, khẩu vị khá nặng,
thích món ăn Hàn Quốc cay, món ăn Nhật Bản sống, món ăn Sơn Đông vị nồng đậm.
Một động vật ăn thịt đơn thuần, bữa ăn không có thịt thì không thích.
Gọi món đa phần đều là những món Vị Hi xưa nay ăn
không quen, anh cũng chẳng để ý, càng không nhường nhịn, dường như chỉ cần cô
ngồi bên cạnh cùng anh ăn là được, cô ăn hay không cũng không quan trọng với
anh.
Vị Hi quả thật vô cùng đau khổ nhưng không thể lần nào
cũng bụng đói cồn cào ngồi bên cạnh, chỉ nhìn anh ngốn thức ăn, cuối cùng bị
anh “ép lên Lương Sơn tạo phản”, hoàn toàn bị đồng hóa. Sau khi thử ăn cũng
thấy các món đó ngon, vừa miệng. Đặc biệt là “lẩu dê” vừa nãy, canh tươi thịt mềm,
lại không bị ngấy, hàng bổ dưỡng cao cấp.
“Đang nói chuyện với em đấy? Đừng hờ hững nữa".
Lăng Lạc Xuyên nói xong liền đẩy cô một cái.
Vị Hi suýt dán mắt lên tấm kính xe, vị thiếu gia này
luôn cho rằng người khác trải qua rèn luyện như anh, xuống tay chẳng chút chừng
mực.
Cô lên tinh thần, trực tiếp dùng ngôn ngữ kí hiệu trả
lời anh, “Anh nói, em đang nghe đấy thôi'’.
Hai người dù gì cũng ở bên nhau vài ngày, hơn nữa Lăng
Lạc Xuyên lại là một người cực kì thông minh, bây giờ anh có thể hiểu những
ngôn ngữ kí hiệu đơn giản.
Lăng Lạc Xuyên vô cùng bất mãn, kêu lên: “Bà trẻ, con
nói bao nhiêu lần rồi, bà có để vào đầu không? Bà trẻ, đây là cố ý chọc cho
vui, khiến con tức đến mức run rẩy, mình bà vui vẻ, đúng không?”
Vị Hi không nhịn được muốn cười, vội vàng quay mặt đi.
Ở chung nhiều mới phát hiện, mỗi lần anh sốt ruột, luôn sẽ nhảy ra một hai câu
giọng “Bắc Kinh", ngữ khí mềm mại, không có thanh nhập[2'>, âm
cong lưỡi lại nặng, tự nhiên đáng yêu hơn nhiều so với bình thường.
[2'>
Thanh nhập: Một trong bốn thanh điệu của tiếng Hán cồ, ngày nay chỉ còn trong
một số phương ngữ ở miền nam.
Hơn nữa khi người này không tức giận, khôi ngô giàu có
không nói, thủ đoạn dỗ dành lừa người cũng có một rổ, thật đúng kiểu người lừa
chết người không cần đền mạng.
Chẳng trách có nhiều mĩ nhân cả ngày cứ như ong thấy
mật dính lấy anh như vậy, đúng là không phải không có lí do.
Lăng Lạc Xuyên thấy Vị Hi quay đầu nhìn ra ngoài cửa,
chỉ nghĩ cô không muốn để ý đến anh, rất phẫn nộ bất bình, “Anh biết mà, em
không thích anh. Em chỉ thích cái tên cả ngày đeo găng tay ra vẻ thâm trầm, em
nói đi, anh có điểm nào không bằng anh ta? Người không bằng anh ta, hay tài
không bằng anh ta? Có phải em thích anh ta vì anh ta biết đánh nhau? Anh cũng
không kém, anh còn trải qua huấn luyện chính quy, nói thế nào đánh nhau cũng
mạnh hơn anh ta. Không tin hả? Hôm nào thử xem, nếu là người luyện võ, chúng ta
lên đài thi đấu là rõ thực tài ngay…”.
Vị Hi nghe thấy Lăng Lạc Xuyên đột nhiên nhắc tới Trì
Mạch, trong lòng bất giác áy náy, lại đau đớn, tâm trạng có phần nhẹ nhõm vừa
nãy biến mất hoàn toàn.
Lăng Lạc Xuyên có lẽ uống hơi nhiều, lại không buông
tha, “Em nói đi chứ, rốt cuộc anh ta hơn anh điểm nào?”.
Vị Hi lườm một cái, phát hiện mình hôm nay thực sự gặp
phải quỷ, đã nói Diêm Vương dễ gặp, tiểu quỷ khó đối phó. Còn đại thiếu gia này
còn khó đối phó hơn cả quỷ.
Cô lấy quyển sổ ra, điên tiết viết ra bốn từ, lại thêm
dấu chấm than, “Đẹp trai hơn anh!” còn cố ý huơ huơ trước mặt anh.
Lăng Lạc Xuyên thế nào cũng không ngờ có kết quả này,
lại không tiện nổi giận, tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, oán hận phun ra
hai từ: “Nông cạn!" rồi im lặng.
Cả đoạn đường thái bình yên tĩnh...
Xe dừng dưới lầu, xung quanh đều là những tòa nhà chen
chúc, cao vút tận trời xanh, giữa những tòa nhà chật hẹp là mảnh trời cũng hẹp
như vậy. Đứng trên đường ngẩng đầu lên không nhìn thấy sao cũng không thấy
trăng, chỉ thấy những biển báo đẹp đẽ tầm thường và ánh đèn Neon mập mờ.
Mấy con “chim oanh” véo von bên đường uể oải dựa vào
cửa, duyên dáng quan sát người đi đường qua lại bằng ánh mắt chần chừ, vài
người to gan còn dùng đôi mắt quyến rũ liếc Lăng Lạc Xuyên, gặp ánh mắt rét
lạnh của anh lại thu về. Thi thoảng có vài người đàn ông bộ dạng thô lỗ tới nói
chuyện, hoặc ăn nhịp với nhau, hoặc cụt hứng bỏ đi, giá cả quyết định tất cả.
Lăng Lạc Xuyên mở cửa xe cho cô, “Ngày mai là cuối
tuần, nhớ dành thời gian cho anh, anh đưa em đến một nơi”.
“Đi đâu?”. Vị Hi dùng ngôn ngữ kí hiệu hỏi anh.
“Đi thì biết. Mau lên đi, mệt đến mức này rồi, đừng
đứng đầu gió nữa, dễ bị cảm”.
Vị Hi liếc anh một cái liền quay người đi lên.
“Vị Hi…”. Đột nhiên anh gọi cô.
Vị Hi quay đầu lại nhìn, nhưng thấy anh đút tay túi
quần, dựa vào cửa xe, đứng giữa những tòa nhà ảm đạm nơi con phố của dân nghèo,
đằng sau là con đường hoang tàn, đèn Neon nhập nhoạng, đôi mắt đen đẹp đẽ của
anh lóe sáng dưới ánh đèn, mỉm cười với cô giữa đống đổ nát tiêu điều.
Nụ cười này tựa như tia nắng ban mai xuất hiện lúc
sáng tinh mơ trên bức tường đổ nát, cho dù bao năm tháng qua đi, vẫn khiến thời
gian kinh