c rất
khá, nhanh vậy đã chán rồi à?”.
Lăng Lạc Xuyên ngồi thẳng người, quan sát tỉ mỉ Nguyễn
Thiệu Nam bằng ánh mắt, đánh giá. Tâm trạng người đàn ông trước mặt không hề có
chút lay động, thậm chí sau khi anh nói bóng gió về cảnh ngộ cô ấy gặp, sắc mặt
anh ta vẫn không đổi, chuyện trò vui vẻ, thờ ơ, như thể người mà họ nói đến
chẳng có chút liên quan gì đến anh ta.
Có thể tuyệt tình đến mức này nếu anh ta không phải
rất giỏi kiềm chế, rất có nghị lực thì là thực sự không hề có chút tình cảm nào
đối với cô ấy.
Anh có phần tò mò: “Có phải anh thực sự không quan tâm
không?”.
Nguyễn Thiệu Nam dường như không chút hứng thú với chủ
đề này, rất lịch sự làm động tác mời: “Tùy cậu”.
Lăng Lạc Xuyên đứng lên, cầm áo khoác của mình, vỗ vai
anh ta, “Vậy tôi không khách sáo nữa. Anh biết đấy, kì thật tôi vẫn luôn rất
thích cô ấy”.
“Vậy cơ à”. Nguyễn Thiệu Nam nhìn chăm chú thị trường
cổ phiếu, thờ ơ nói: “Có điều cậu nhớ hạ thủ lưu tình, cơ thể nha đầu đó yếu
ớt, không chịu nổi giày vò. Đừng tự mình chơi ra lửa, đến lúc đó không dễ thu
dọn”.
“Cái gì không dễ thu dọn?”. Cốc Vịnh Lăng khoác khăn
bước vào, như con chim nhỏ khẽ hôn lên mặt Nguyễn Thiệu Nam.
Nguyễn Thiệu Nam cười vỗ vỗ má cô, kéo cô ngồi xuống
cạnh mình, “Lạc Xuyên lại muốn đổi tranh rồi".
Cốc Vịnh Lăng nhìn gương mặt vô cùng điển trai của
Lăng Lạc Xuyên, láu lỉnh trêu, “Anh tha cho con gái nhà người ta đi, quen anh
lâu như vậy cũng chưa thấy anh nghiêm túc bao giờ. Dù cho anh một vị thần tiên
trên trời chỉ sợ sau ba ngày anh cũng chẳng coi ra gì, quên luôn”.
Lăng Lạc Xuyên vắt áo khoác lên vai, vừa đi ra phía
cửa vừa nói: “Cũng còn dễ chịu hơn một số người, nhất thời cưng chiều người ta
lên tận trời, như thể thiên hạ vô song. Một mai không ổn, hận không thể đạp
dưới chân, vĩnh viễn không thể trở mình. Làm người phụ nữ bên cạnh anh ta, tự
cầu phúc đi…”.
Những người như bọn họ đều là tổ tông
của chữ “chơi đùa ”, thích nhất được ở trên cao nhìn xuống các cô tự mình coi
thường bản thân ra sao.
Buổi tối khi Trì Mạch trở về, nghe thấy trong phòng
tắm có tiếng động, ngẩng mặt lên nhìn thấy Như Phi đang định đi làm. Anh đặt ba
lô xuống hỏi cô: “Cô ấy vẫn trong đó à?”.
Như Phi thở dài, “Vâng, tự nhốt mình trong đó gần một
buổi tối rồi”.
“Hôm nay cô ấy sao vậy?”.
Như Phi hận đến mức nghiến chặt răng, “Thật xui xẻo,
hôm nay vốn ra ngoài vì muốn mua cho cô ấy mấy dụng cụ vẽ để cô ấy dùng khi
khai giảng. Ai ngờ nhìn thấy quảng cáo công ích của Nguyễn Thiệu Nam. Em chỉ sợ
cô ấy hồ đồ, để ý cô ấy hồi lâu, kết quả vẫn bị lạc mất cô ấy. Ai ngờ lại đụng
phải Lăng Lạc Xuyên trên đường, khi em tìm thấy cô ấy, anh ta đang kéo cô ấy
lại nói chuyện”.
Trì Mạch có chút căng thẳng nhìn về phía phòng tắm,
“Khi đó cô ấy nhận ra anh ta không?”.
“Khi đó chưa nhận ra, nhưng lúc này, cô ấy lại nhớ ra,
đến việc của người kia cũng cùng nhớ ra, nếu không sao lại như vậy”. Cô nhìn
gương mặt Trì Mạch, “Sao lại bị thương? Có bị thương ở mắt không?”
Trì Mạch lắc đầu, “Một vết thương nhỏ, không sao. Em
đi làm cẩn thận chút nhé”.
Như Phi gật đầu, xỏ giày rồi đi làm.
Trì Mạch treo găng tay lên, cởi áo khoác. Tuy là buổi
tối nhưng căn phòng lợp tôn vẫn nóng đến mức khiến người ta khó thở.
Anh cởi áo ba lỗ và quần dài, lau cơ thể đầy mồ hôi
bằng nước mát trong bồn, để trần ngã lên giường, giống như con thú mệt mỏi,
nhanh chóng ngủ mất.
Trong giấc ngủ mơ màng, cảm giác trên mặt mát lạnh. Mở
mắt nhìn, Vị Hi đang cầm viên đá, xoa vết thương cho anh.
Trì Mạch cười cười, nắm tay cô nói: “Để anh tự
làm".
Vị Hi lắc đầu, cầm viên đá lên lại cẩn thận lau sạch
vết máu xung quanh vết thương, sau đó mới dùng tăm bông tỉ mần bôi thuốc cho
anh.
Cô hơi mạnh tay, vừa chạm vào vết thương Trì Mạch liền
thấy đau. Anh không nhịn được rên một tiếng, Vị Hi đành bôi chậm hơn một chút,
nhẹ hơn một chút. Vừa bôi thuốc vừa thổi cho anh, tựa như thế này có thể giảm
cơn đau cho anh, nhưng nước mắt lại lã chã rơi tự lúc nào.
Trì Mạch thở dài, dùng ngón tay chai sần lau nước mắt
cho cô, “Ngốc ạ, khóc gì chứ? Chẳng phải anh vẫn ổn đấy thôi?”.
Vị Hi nắm tay Trì Mạch, lắc đầu, dùng ngôn ngữ kí hiệu
nói với anh, “Anh đừng lo cho em nữa, em đã liên lụy đến anh nhiều rồi…”.
Trì Mạch nắm lấy đôi bàn tay nhỏ lạnh giá ấy, không
cho cô nói tiếp, xoa xoa vết sẹo trên cổ cô mà đau lòng, thương xót nói: “Khó
khăn vậy mà em còn chống đỡ được, lại chẳng phải chữa không khỏi, sao có thể
không lo cho em? Vài hôm nữa là khai giảng rồi, học cho tốt, em không cần lo
lắng về học phí. Ban đầu em xin bao nhiêu người, trường học mới đồng ý bảo lưu
kết quả học tập của em. Chỉ cần em có thể hoàn thành việc học, chỉ cần có thể
chữa khỏi cổ họng của em, anh làm gì cũng đáng”.
Vị Hi nước mắt lã chã, ôm chặt lấy cơ thể cường tráng
nhưng đầy vết sẹo của người đàn ông này, khóc không thành tiếng. Trên cơ thể này
đã chịu bao nhiêu vết thương vì cô, cô đã không còn nhớ rõ nữa. Vừa nhớ đến
điều này liền đau như dao khoét vào tim.
Do cô vô dụng, làm người thất bại đến m
