sa lưới, tòa án cuối cùng
phán tử hình, những thứ khác không hề nhắc đến.
Anh nhớ đến dáng vẻ Vị Hi trong lần đầu tiên gặp cô ở
“Tuyệt sắc khuynh thành”, giống hệt một đóa sen nở rộ trong hồ, gió đêm thổi
qua, khẽ thướt tha lay động. Nốt ruồi chu sa nho nhỏ ở lông mày giống như dấu
ấn nguyên thủy vừa bị kinh động thoáng cái liền trốn vào trong mắt.
Anh quay mặt đi nhìn phong cảnh thành phố ngoài cửa
sổ. Những tòa nhà cao tầng san sát, đồ sộ nguy nga lộng lẫy, dân số hàng chục
triệu, giống như kì tích nhân gian thầy phù thủy trong chớp mắt biến hóa ra.
Cuối cùng, lục địa cũng biến mất, trước mắt là mây trắng dày đặc.
Dáng vẻ của Lục Vị Hi lướt qua đầu anh, giống như ánh
tà dương chiếu xuống chiếc lông vũ xinh đẹp mà con chim bồ câu làm rụng, như
tiếng ca không lời vĩnh viễn không thể chống đỡ nổi trong vận mệnh thê lương.
Nhưng rốt cuộc chỉ là lướt qua, tựa như hoa tàn rơi
xuống nước trong cảnh xuân rực rỡ, tạo nên những con sóng lăn tăn đẹp đẽ, khi
mùa xuân qua không còn một chút dấu tích nào.
Anh buông tờ báo, khẽ nhắm mắt lại.
Nửa năm sau...
Thành phố vào tháng tám đúng mùa mưa dầm. Mưa bụi dày
đặc xiên xiên, đã mưa là mưa cả ngày, hiếm khi có một ngày nắng đẹp song lại
nóng đến mức khiến người ta không thở nổi.
Lăng Lạc Xuyên ngồi trên xe nhìn cảnh đường phố ngoài
cửa kính. Có điều mới sau nửa năm, đường lớn ngõ nhỏ của thành phố này đã thay
đổi nhiều như vậy, khắp nơi đều phá để xây, xây rồi phá. Phồn hoa náo nhiệt đến
như vậy, khó tránh người ta có cảm giác vô vị.
Xe tiến vào khu thương mại, chầm chậm di chuyển trong
dòng xe như thủy triều. Lăng Lạc Xuyên nhìn lướt qua ngoài cửa sổ.
Đột nhiên, một bóng dáng mảnh khảnh dưới bóng cây thu
hút ánh mắt anh, một bộ váy trắng hở vai, thân hình dong dỏng, cảm giác rất
quen thuộc nhưng lại có phần không giống như trong kí ức. Anh ngạc nhiên trong
lòng, kêu tài xế lái chậm lại.
Cô bước đi rất chậm, lưỡng lự nhìn xung quanh, hình
như đang tìm thứ gì đó. Lăng Lạc Xuyên không dám chắc, chỉ cho xe đi theo sau.
Xe phía sau không đi nhanh được, sốt ruột nên ấn còi, trong thời gian ngắn
tiếng còi xe chấn động vang lên khắp cả con đường.
Cô nghe thấy tiếng ồn ào phía sau, thế là quay đầu lại
nhìn. Lăng Lạc Xuyên lúc này mới khẳng định: Không sai, thực sự là Lục Vị Hi!
Hóa ra cô đã cắt tóc ngắn, bây giờ chỉ dài đến vai, dùng khăn lụa che đi hơn
nửa gương mặt, nhưng nốt ruồi chu sa xinh xắn ở lông mày đó không thay đổi, anh
vẫn còn nhớ.
Lăng Lạc Xuyên bất giác chấn động trong lòng, kêu lái
xe đỗ bừa bên lề đường, tự mình bước xuống.
Vị Hi cũng đứng lại, tay cầm một quyền sổ nhỏ, vẻ mặt
đầy âu lo nhìn xung quanh.
“Vị Hi…”. Anh gọi tên cô phía sau.
Người đằng trước nghi hoặc quay đầu lại, chính trong
khoảnh khắc ngoái đầu đó Lăng Lạc Xuyên như bị sét đánh, vô cùng kinh ngạc. Vừa
nãy còn cách xa anh không nhìn rõ, bây giờ đến gần mới thấy.
Tay không kìm chế được chạm vào đó, anh thấy tay mình
đang run rẩy, “Sao có thể đến nỗi này?”.
Gương mặt Vị Hi biến sắc, lùi về phía sau một bước,
ánh mắt nhìn anh giống như nhìn một người xa lạ.
Lăng Lạc Xuyên kinh ngạc nhìn cô, “Em không nhận ra
anh à?”.
Vị Hi nghiêng đầu tựa như một đứa trẻ đi lạc, ngơ ngẩn
nhìn người đàn ông ăn mặc sang trọng trước mắt, không nói gì. Một lúc sau, cô
dùng bút viết một hàng chữ trên quyển sổ nhỏ, sau đó xé một tờ đưa cho anh.
Lăng Lạc Xuyên cúi đầu nhìn, trên đó viết: Xin lỗi,
anh là ai? Chúng ta quen nhau không?
Anh vo tròn tờ giấy, túm cánh tay cô, “Cổ họng em bị
làm sao vậy?”.
Vị Hi vẫn không trả lời, chỉ nghe thấy tiếng quát giận
dữ.
“Lăng Lạc Xuyên! Anh làm gì vậy?”.
Hai người đều kinh ngạc, Như Phi không biết vội vã
chạy từ nơi nào đến, đẩy mạnh anh ra, giành lấy Vị Hi, căng thẳng giấu cô phía
sau mình.
Vị Hi hình như không hiểu hành động của Như Phi, vỗ
vai cô, Như Phi quay người lại.
Sau đó người đàn ông nhìn thấy cảnh tượng mà bản thân
không muốn nhìn thấy nhất: Vị Hi không dùng miệng mà dùng tay nói chuyện với
Như Phi. Cô dùng ngôn ngữ kí hiệu, một cô gái từng có giọng nói như chim hoàng
anh đã thực sự bị câm rồi.
Như Phi nói chuyện với cô, cũng sử dụng ngôn ngữ kí
hiệu. Họ dùng tay giao tiếp, Lăng Lạc Xuyên đứng đó giống như nhìn hai người
ngoài hành tinh, một câu cũng không hiểu.
Không biết Như Phi nói gì với Vị Hi, chỉ thấy Vị Hi mơ
hồ gật đầu, sau đó khẽ mỉm cười với Lăng Lạc Xuyên rồi bị Như Phi kéo đi.
Tất cả mọi thứ trước mắt thực quá chấn động, quá kì
lạ. Anh muốn bước lên hỏi rõ ràng nhưng Như Phi quay đầu lại, bằng giọng nói
rất khẽ hung dữ cảnh cáo anh, “Anh còn tới dọa cô ấy, tôi sẽ báo cảnh sát!”.
Anh quả thật không đi theo, dường như vẫn chưa hoàn
hồn sau cơn kinh ngạc vừa nãy, một mình đứng dưới ánh mặt trời nhìn họ rời đi.
Chiều hôm đó anh liền nhờ người tìm tài liệu về vụ án
Lục Nhâm Hi từ phòng hồ sơ cục cảnh sát, tìm ra tấm ảnh khi cứu được Vị Hi. Anh
lại tìm phóng viên biết việc khi ấy, cuối cùng cũng đã hiểu rõ vì sao báo chí
không hề động đến một từ nào về việc này.
Sau này anh lại tìm đ
