n
thông, đám paparazzi đương nhiên
túm chặt, chết cùng không tha.
Nữ phóng viên giải trí xinh
đẹp cầm micro, vô cùng cảm khái nói, “Mọi
người đều đã thấy, Nguyễn Thiệu Nam - chủ
tịch tập đoàn Dịch Thiên sau khi đấu giá vật báu với giá ưu thếtuyệt đối đã từ chối
nhận phỏng vấn của giới truyền thông, vội vã
rời đi, không thể không
nói rằng đây là một điều đáng tiếc. Nhưng hành động của anh Nguyễn, mọi người
đều rõ như ban ngày. Tập đoàn Dịch Thiên mấy năm gần đây luôn
tích cực tham gia các hoạt động từ thiện…”.
Những lời khen ngợi sau đó, Vị Hi đã
không còn tâm tư lắng nghe tiếp. Cô vô thức sờ lên cổ mình, trong
lòng hoảng loạn bất an.
“Thật đúng là người giàu có”. CoCo ngồi
cạnh ngưỡng mộ lắc đầu. “Tiêu nhiều tiền đến thế chỉ để mua sợi
dây chuyền, đủ để chúng ta ăn cả
đời”.
Sau đó, cô sờ sợi dây
đeo trên cổ Vị Hi, có
phần tò mò hỏi: “Vị Hi, cậu mua
sợi dây giả này ở đâu?
Rất giống”.
Vị Hi thuận tay chỉ góc
đường, “Ngô Kí, hai
mươi tệ là có thể mua được một sợi”.
Như Phi vừa uống ngụm rượu liền
phun ra, đập tay xuống bàn cười ngặt nghẽo, đây
thực là truyện cười nhạt nhẽo nhất trong năm.
Vị Hi tức giận trừng mắt với
cô, đáng tiếc cô không nhìnthấy.
“Ôi, tôi nghe nói Nguyễn Thiệu Nam bắt đầu
tấn công toàndiện tập đoàn Thái Hoàng, không
biết có tin tức nội tình gìkhông?”.
Giọng nói truyền đến từ bàn bên
cạnh. Vị Hi quay mặt sang, thấy
hai người đàn ông dáng vẻ lãnh
đạo đang nói chuyện.
Sao tất cả mọi người đều bàn luận về anh ta? Vị Hi mệt
mỏinghĩ.
“Tôi chẳng qua chỉ là nhân
viên quèn ở tập
đoàn Dịch Thiên, sao có thể biết việc của cấp trên
chứ? Nhưng mọi người đều nói, lần này Thái Hoàng sợ
rằng lành ít dữ nhiều”.
“Không phải chứ, Lục Tử Tục là con hồ li già,
rung chuyển trời đất bao năm như vậy, có thể dễ dàng bị
xơi mất như thế ư?”
“Đáng tiếc, lần này ông ta
gặp phải một con sư tử, còn là con sư tử ăn thịt
hồ li. Anh quên “vụ thu mua Hoa Thịnh” lần
trước sục sôi thế nào à? Thịnh Liên Thanh
đủ cáo già chứ, cuối cùng thế nào? Bị Nguyễn
Thiệu Nam ép tới
mức nhảy lầu. Còn “vụ thu mua Hưng Nghiệp”, tài sản của nhà họ Li hùng hậu là
thế, nhưng khuynh gia bại sản cũng không thể giữ được
công ty. Còn có...”.
Nội dung cuộc trò chuyện đột
nhiên trở nên có phần đẫm máu, Vị Hi cảm
thấy lòng bàn tay của mình toát mồ hôi,
toàn thân rùng mình, dường như lại trở lại
buổi hoàng hôn mưa lạnh ấy. Cô rất muốn khiến hai tên đáng ghét kia câm mồm, đáng
tiếc người ta đang cảm hứng dâng trào, vẫn cứ
lảm nhảm không thôi.
“Nói như vậy, giới tài chính lại tráo bài lần nữa
rồi”. Người ngồi bàn khác dường như cùng có hứng, đàn ông tụ
tập với nhau, chủ đề không ngoài tiền, xe và
đàn bà.
Được người khác quan tâm là chuyện khiến người ta hứng
Như Phi bật cười ha ha, ngón tay thon trắng vuốt ve
gương mặt người đàn ông, học giọng điệu của anh, cố ý kéo
dài giọng nói nghiêm túc trả lời: “Em biết chứ…”. Rồi đặt
ngón tay lên đôi môi đẹp đẽ của anh, thần bi
nói: “Suỵt, chị hát cho cậu nghe”.
Giây phút ấy, Trì
Mạch thực sự muốn quăng cô đi.
Trời gần sáng, Trì
Mạch trở mình, ngủ rất say. Như
Phi khoác áo sơ mi của anh ngồi bên cửa sổ hút thuốc, thành phố trước mắt đúng
vào lúc tối tăm nhất trước bình minh.
Tất cả mọi người đều chìm trong giấc ngủ, chỉ có một
mình bạn tỉnh táo, nên hình dung
cảm giác này thế nào nhỉ? Có dư vị khi mọi
người say, mình ta tỉnh.
Nhưng trên thực tế, tửu
lượng của Như Phi đích thực không chỉ tốt
bình thường, thậm chí vượt
qua cả tưởng tượng của Trì Mạch.
Cô trước nay không phải là người phụ nữ dễ dàng
say.
Truyền thuyết nói rằng có hai loại người mơ màng như
say như mộng trên thế giới này. Một loại sống
trong xa hoa trụy lạc, hồng trần rực rỡ, tinh thần thực sự
vô cùng tỉnh táo. Loại kia vừa đúng ngược lại, lúc nào
cùng bình tĩnh thản nhiên, có khả năng hô phong
hoán vũ, thứ khiến họ mơ màng như say như mộng là tinh thần.
Rõ ràng, cô là loại
người đầu tiên.
Như Phi cười một cái, trên
môi vẫn còn sót lại hơi thở của người đàn ông này,
nhưng trong lòng có một lỗ hổng màu đen, giống
như một vực sâu không đáy, đen kịt âm u, dường
như tất cả bóng tối trên thế giới đều bị đun trong đó, sâu tới
nỗi không nhìn thấy đáy.
Cô nhìn hình bóng phía sau của người đàn ông
đang ngủ say trên giường, cô thích nhìn bóng lưng
anh. Anh chính diện quá cương quyết lạnh lùng, khiến
người ta không thể đến gần. Nhưng hình bóng
phía sau lại có đường nét dịu dàng như một đứa trẻ tĩnh lặng.
Như Phi thở dài, mỗi lần
không muốn làm tình với anh, khi tâm trạng tồi tệ, khi đau
lòng, khi buồn bã, cô sẽ vờ say. Đáng tiếc, Trì
Mạch lại không hiểu. Hoặc anh không muốn hiểu.
Giây phút anh đi vào, cô lại muốn rơi nước mắt.
Cô biết, anh yêu thích cô quay người một cách đẹp
đẽ,buông tay một cách đứt khoát.
Cô biết, anh yêu
cơ thể cô, lưu luyến
mùi vị của cô.
Cô biết, từ ngày
đầu tiên quen nhau, bản thân đã không có bất
cứ kì vọng nào đối với anh.
Cô biết nỗi đau khổ trong
lòng anh. Vô số đêm, anh
giải thoát nỗi cô đơn không thể dùng lời di