ống như loài dã thú khi đi săn.
“Hả? Sao anh biết?”.
“Người bị bệnh hen không thể hút
thuốc, kiến thức thôngthường này
em đã biết từ nhỏ. Nếu không đẹp trai, sao em
có thể liều mạng như vậy?”.
Trì Mạch đột nhiên kề sát gương mặt khôi ngô của anh
vào gần mặt cô, cười xấu xa: “Anh đoán đúng không?”.
“Hoàn toàn sai, thuốc
do Như Phi mua. Em nào biết người đó tròn hay dẹt?”. Vị Hi lùi
lại đằng sau một bước, từ khi
quen biết anh đã thích trêu chọc cô như
vậy. Tuy sớm đã biết anh thích đùa giỡn, có điều
gần một gương mặt đẹp đẽ đến thếluôn có thể khiến
trái tim người ta đập nhanh hơn.
“Ơ, đỏ mặt rồi à?”.
Vị Hi lại lùi một bước nữa,
biện bạch: “Đó là do anh ở gần
quá”.
Nhưng Vị Hi càng
hoảng loạn, Trì Mạch càng muốn trêu
chọc, cố ý kề sát cô
nói, “Hình như càng đỏ hơn rồi”.
Vị Hi vội vàng lùi một bước
dài, trong lúc cấp bách không chú ý dưới
chân, suýt chút nữa vấp ngã bởi một miếng gỗ. May mà Trì Mạch nhanh tay kéo cô
lại.
“Đã nói anh kề sát quá
mà”. Vị Hi rơi vào trong cánh tay Trì Mạch, hoảng hồn chưa bình tĩnh lại nhìn
anh, má đỏ rực.
“Được rồi, không
trêu em nữa, cái đồ mong manh như thủy tinh”.
Trì Mạch đột nhiên nghiêm túc hẳn lên, anh buông tay, lấy một túi đồ từ trong
túi áo khoác ra đưa cô.
“Này, cái này cho em”.
Vị Hi nhận lấy, lập tức vui
hẳn lên, “Oa, hạt dẻ rang, cho em hết hả?”.
Trì Mạch thuận tay véo cằm cô, cười nói: “Ừ, cô
béngốc”.
Trì Mạch lớn hơn Vị Hi bốn tuổi, luôn
quan tâm đến cô, cũng rất yêu thương cô. Nhưng Vị Hi thấy
đây chẳng qua chỉlà yêu ai yêu cả đường đi lối về mà thôi. Vì Trì
Mạch là người yêu của Như Phi, tuy bản thân Như Phi chưa
bao giờ thừa nhận.
Người thích Trì Mạch quả thật rất nhiều, phụ nữ trong
khu đèn đỏ này gần như không ai
không biết anh. Anh giống như con thú hoang đẹp đẽ, mỗi
người phụ nữ đều muốn có anh. Nhưng
trừ Như Phi ra, Vị Hi chưa
từng thấy Trì Mạch ở bên ai
lâu dài. Vì vậy, Vị Hi coi
những lời phủ nhận của Như Phi là hành động thận trọng, tránh
để người khác ghen tị.
Nói tới Trì Mạch, trải nghiệm của anh dù cho ở khu đèn
đỏ“lớp lớp nhân tài” này cũng có thể gọi là
truyền kì.
Cha anh là trẻ mồ côi đời
thứ hai của người Nhật còn sót lại ở Trung
Quốc, thập niên tám mươi của thế kỉ trước
đã mang mẹ anh trở về Nhật, được chính phủ
bố trí sống
tại Shinjuku, lĩnh viện trợ của nhà
nước duy trì cuộc sống.
Anh sinh ra tại Nhật Bản, lớn lên ở Shinjuku, biết
nói hai ngôn ngữ Trung, Nhật,
hơn chục tuổi đầu đã trà trộn trong phố đèn đỏ Kabuki-cho.
Sống ở một nơi hỗn tạp các quốc tịch, ngôn
ngữ, âm mưu, bạo lực, đi theo
đám liều mạng mồcôi vì “thế chiến thứ hai”, cứ
như cá gặp nước.
Anh đánh nhau rất giỏi, xúc
giác nhạy bén, giảo hoạt, lạnhlùng, đơn độc
đến, đơn độc đi. Thường được các nơi giải tríthuê, với danh nghĩa bảo vệ, thực
ra là tay đánh thuê. Không thuộc bất cứ tổ chức
nào, nhưng thu hút rất nhiều kẻ bám gót.
Cuộc sống lãng tử, không có nghề nghiệp ổn
định, những thứ này đối với phụ nữ mà nói
đều là việc rất ngầu, đầy cảm giác chán chường
của chủ nghĩa hậu hiện đại. Nhưng trong mắt Vị Hi, Trì
Mạch chẳng qua chỉ là một đứa trẻ.
Anh mới hai mươi lăm tuổi, những cậu con trai hai mươi
lăm tuổi khác đều đang làm gì? Có luôn luôn
sống trong hiểm ác đáng sợ giống anh không?
Như Phi nói, Trì
Mạch là con chó hoang bỏ đàn, vừa cao
quý, vừa tự do, nhưng
trên người... lại mang vết thương khó có thể tưởng
tượng.
Vị Hi tin rằng có lẽ đây là
lời giải thích tốt nhất về người đàn ông trước mắt này.
Bên ngoài ngõ sau có sân bóng rổ bỏ
hoang, Vị Hi mỗi
lần tới vứt rác đều sẽ đến đây hít chút không khí trong
lành, nói thẳng ra chính là lười biếng.
Lúc này cô và anh chàng đẹp trai Trì Mạch ngồi trên
giá bóng rổ bị lật đổ, nhìn
bầu trời âm u của
thành phố, ăn hạt dẻ nóng hổi, thật
đúng là mãn nguyện khó nói thành lời.
“Chẳng phải anh làm việc ở đại
sảnh trước ư? Sao rảnh rỗi chạy tới đưa em cái này?”. Vị Hi lắc lắc cái túi
trong tay, khi nói miệng cũng vẫn
bận rộn ăn.
“Lâu thế mà em
không về, Như Phi hơi lo lắng, muốn
anh qua xem thế nào. Dù sao ở đó có
bọn họ, không cần anh cứ phải
trông coi”. Trì Mạch dập tắt điếu thuốc, cướp
hạt dẻ vừa bóc từ tay Vị Hi, nhét
vào miệng.
“Từ sau việc lần trước, cô ấy
hơi căng thẳng. Thế nào? Anh ở bên này
quen rồi chứ?”. Vị Hi dứt khoát lại bóc một
hạt nữa cho anh, người này luôn
thích cướp giật của người khác.
“Đều là làm công cho người ta mà thôi, chẳng
có gì quen hay không quen”.
“Nhưng trước đây anh không muốn tới nơi này, cho dù Ngụy
Thành Báo đã nhiều lần mời anh. Anh không thích ông ta, nhưng
bây giờ tại sao lại muốn làm việc dưới trướng ông
ta?”.
Trì Mạch thong thả nói: “Anh
không chấp nhận lời mời của Ngụy Thành Báo vì xác
suất làm bia đỡ đạn cho ông ta
cao hơn các nơi khác rất nhiều. Nhưng bây giờ ông ta
trả gấp mấy lần tiền nơi khác trả, anh
lại là người thấy tiền sáng mắt, sao có
thể không động lòng?”.
Vị Hi chẳng tin những lời
anh nói, “Là vì Như Phi phải
không? Lo cho cô ấy thì nói ra, hà tất phải lạnh lùng như