ng biết anh, hơn nữa anh còn có một người bạn gái!
“Ngoan, đừng sợ, lại đây.” Đường Kiện giọng nói vẫn
như cũ mềm nhẹ, đôi con ngươi đen cơ hồ bị chân mày chặt khít phủ lên,
làm người ta nhìn không rõ. Chỉ có một trận quang mang sáng quắc, cùng
lời nói ôn nhu kia hoàn toàn là hai việc khác nhau.
Cô có một loại cảm giác giống như sẽ bị anh một ngụm nuốt sạch.
“Anh…… Anh mau trở về, gọi điện thoại cho mẹ hoặc bạn gái anh, hoặc là kêu ai tới đón đi, nhanh chút!” Hai tay cô ôm trước ngực, giống như muốn chống đỡ cái gì.
Đường Kiện thở hắt ra, cúi đầu vuốt vuốt mi tâm. Lại ngẩng đầu lên,
cỗ quang mang bức người kia không còn thấy nữa, ánh mắt trở nên ôn nhu
bình thản.
“Cô ta không phải bạn gái anh.”
Duy Duy ngừng lại một chút, mới phát hiện, anh là đang giải thích với cô.
“Không sao cả, không liên quan gì tới tôi.” Cô lắc đầu, vẻ mặt cảnh giác giống chim nhỏ nhìn cạm bẫy.
Anh nhìn cô, ôn nhu lặp lại. “Duy Duy, cô ta không phải bạn gái anh.”
Duy Duy trước đem ánh mắt dời đi.
Cô không biết nên nói gì để đối phó với người đàn ông này.
“Anh…… Rất thật khó hiểu, hơn nữa cũng không quan chuyện của tôi.”
Đường Kiện nghe xong lời của cô, cười khổ: “Em cảm thấy khó hiểu? Vậy không ngẫm lại tâm tình của anh.”
Tâm tình của anh? Tỉnh lại sau một trận đại nạn, thân thể tổn hại,
não thương nghiêm trọng, trí nhớ lẫn lộn, quả thật so với bất luận kẻ
nào đều thảm hơn.
Cô rốt cuộc động lòng trắc ẩn.
“Anh còn nhớ rõ cái gì?”
Anh nhớ rõ cái gì? Đường Kiện cũng tự hỏi.
Một trận cảnh vật đột nhiên xuất hiện từ trong đầu anh vụt qua, nhưng tốc độ quá nhanh, anh cái gì cũng không bắt được. Muốn tiếp tục nghĩ
thêm chút nữa, lại làm thái dương ẩn ẩn đau.
Anh nhu nhu mi tâm, trên mặt xuất hiện vẻ đau đớn.
Bỗng dưng, một cái hình ảnh nhảy ra – là chính anh!
Anh ngẩng đầu nhìn phiến cửa thủy tinh bên cạnh tủ ti vi, bóng của anh chiếu rọi lên đó.
Hình ảnh trước mắt, cùng với hình ảnh duy nhất trong đầu kia có vẻ —
Đường Kiện sờ sờ mặt mình, sau đó trượt lên đến đỉnh đầu, chạm vào mái
tóc dài của mình.
“Làm sao vậy?” Duy Duy tinh tế theo dõi anh.
Anh vừa nhìn thấy cái kính thủy tinh liền bất động ra đấy, đang nhìn cái gì a?
Đường Kiện sờ soạng tóc mình vài lần, rốt cục gật gật đầu.
“Anh nhớ tới cái gì?” Cô thử hỏi.
Thâm mâu của anh chậm rãi dời lên khuôn mặt cô, cực kì nghiêm túc, cô không tự chủ được ngừng thở, chờ anh mở miệng.
“Anh nên đi cắt tóc.” Đường đại công tử nói.
“……”
Anh ta nghĩ, cắt tóc?
Chủ nhà đáng thương tức đến bốc khói, hoàn toàn á khẩu không trả lời được.
****
Vui vẻ. Vui sướng. Hạnh phúc. Thỏa mãn.
Chẳng qua là nhìn một cô gái mà thôi, thế nhưng lại có cảm tình mãnh
liệt như vậy. Đường Kiện khoái trá ở trong phòng Duy Duy lúc ẩn lúc
hiện, tâm tình tốt vô cùng.
Trêu chọc cô sẽ làm cho người ta nghiện, cô mỗi lần tức giận lên,
ngược lại cái gì cũng nói không được, muốn mắng người thì lại không tìm
được chữ, cuối cùng chỉ có thể thở phì phì tiêu sái đến phòng khác —
bình thường là phòng bếp — không để ý tới anh.
Cô bình thường nhất định rất ít khi tức giận với người khác! Đường Kiện thỏa mãn nghĩ.
Kỳ quái là, anh nhớ rõ cá tính của cô không phải như thế.
Ấn tượng của cô trong anh là táo bạo một chút, giống viên tiểu đạn
pháo bị chọc tức nhảy nhảy, nhưng mà như bây giờ cũng thực đáng yêu.
“Tiểu Kiện, con đột nhiên ra bệnh viện, ngay cả giải thích một tiếng cũng không có, có biết mẹ lo lắng thế nào không?” Mẹ anh vẫn còn ở bên kia lải nhải lầm bẩm.
“Đừng có gọi con như vậy.” Đường Kiện bị kéo hoàn hồn, nhíu nhíu mày bên tai đang nghe di động.
“Cái gì?” Đường mẹ đang càm ràm liền ngừng lại.
“Gọi con Đường Kiện là được rồi.” Cảm giác được chính mình khẩu khí rất lãnh đạm, anh ngừng lại một chút, khẩu khí có chút ôn hòa hơn: “Cũng đã ba mươi tuổi rồi.”
“Các con người trẻ tuổi chính là không cần tuổi, lại còn có
thể tự mình làm tròn thế nữa, cả người mới có hai tám chỗ nào lại bảo ba mươi.” Đường mẹ ở một chỗ khác ai oán. “A xả xa! Nhanh chút nói con hiện tại ở đâu? Mẹ đi đón con về bệnh viện.”
Nhưng Đường Kiện lại bị lời nói của mẫu thân mà nhíu mày càng sâu.
Hai mươi tám. Con số này quả thật đánh mạnh vào trong lòng anh, làm
anh che ngực lại, nghĩ muốn lau quệt đi cảm giác không khỏe này.
Anh mới hai mươi tám tuổi sao? Vì sao lại cảm giác tuổi của mình phải lớn hơn một chút?
Hơn nữa, hai mươi tám tuổi…… Con số này hình như gắn liền với một sự kiện, phi thường quan trọng, anh lại nghĩ không ra.
Trí nhớ của anh vẫn như cũ rất hỗn loạn, thỉnh thoảng anh nhìn thấy
một chút hình ảnh, cùng với mọi thứ hiện tại hoàn toàn không đáp yết
(?), giống như anh đồng thời sinh hoạt trong hai cái thế giới bất đồng.
Anh thở dài, đối mặt trước loại tình huống thế này phi thường không kiên nhẫn, lại không có cách nào thay đổi.
Trước khi đầu óc anh tự động chữa trị xong, anh sẽ phải chịu đựng một đoàn cảm giác tương hồ này.
“…… Tiểu Kiện? Tiểu Kiện?” Mẹ anh ở bên kia lại lần nữa la lên thất thanh.
Thần trí anh bị gọi trở về.
“Làm cái gì?” Anh cùng những đứa con trai khác trên
th
