Tửu Nương Xinh Đẹp Bán Chữ

Tửu Nương Xinh Đẹp Bán Chữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322024

Bình chọn: 9.00/10/202 lượt.

không cần ăn như hổ đói, chẳng lẽ một đường lên kinh, người ta cũng không chiếu cố ăn uống của ngươi ư?”

Ngay sau đó lại nghe được một giọng nói nam tử vang lên—

“Lời này của ngươi là có ý gì? Chẳng lẽ ta lại cố ý để đói nó sao? Ngươi đừng thấy nha đầu này thoạt nhìn nhỏ gầy, kỳ thực lượng cơm rất lớn đấy, ngươi cũng chưa hẳn đã ăn được như nó đâu.”

Trong lòng nàng khó hiểu, lại cảm thấy giọng nói của nam tử này có chút khó hiểu, liền bước nhanh lên lầu, đẩy cửa lớn chính phòng lầu ba ra, ánh sáng bên trong lập tức chiếu vào mắt nàng, đồng thời lại nghe được tiếng cười của nam tử kia.

“Ha! Nha đầu này còn đi theo ngươi à!”

Đợi Giang Hạ Ly thích ứng với ánh sáng, lập tức khiếp sợ mà trừng mắt nhìn tên nam tử kia, mãi cho đến khi tiếng cười của Ôn Đình Dận vang lên, “Bộ dạng biểu tình này của nàng là muốn nói nàng không nhớ rõ hắn là ai, hay là muốn nói nàng không thể tin được hắn sẽ xuất hiện ở chỗ này?”

“Là không thể tin được.” Nàng nuốt ngụm nước miếng, “Lá gan của các người thật sự là quá lớn rồi.”

Thật sự là không thể tin được, người đứng đầu đám hải tặc Khổng Phong lại dám nghênh ngang xuất hiện ở trong đại trạch của Ôn gia, nếu bị quan phủ biết được, sẽ gây nên bao nhiêu phong ba đây?

“Ta quả thực cũng không muốn trêu chọc vào hắn cái loại phiền phức này, nhưng chuyện này nhất định phải để hắn làm, ta mới yên tâm.” Ôn Đình Dận nhìn nàng cười, kế tiếp đem ánh mắt nhìn lướt qua bên cạnh.

Lúc này Giang Hạ Ly mới nhìn đến tiểu cô nương đang ngồi bên cạnh, cúi đầu vội vã ăn từng ngụm lớn, nàng yên lặng nhìn nữ hài một lúc lâu, mới do dự hô: “Hạnh Nhi?”

Nữ hài kia vừa nghe thấy, quay mặt sang, dùng tay áo lau đi một miệng đầy dầu mỡ, oa một tiếng liền khóc lên, đứng dậy xông tới trước mặt nàng, ngã nhào bên chân nàng, vừa lau nước mắt vừa nói, “Gia chủ, cuối cùng cũng gặp được ngài rồi! Từ lúc ngài bị quan phủ mang đi, liền không ai biết tung tích của ngài, ta cùng Tứ ca ca đến trước cửa quan phủ thăm dò nhiều lần, đều không nghe ngóng được tung tích của ngài, mãi đến khi Khổng đại thúc đến đón ta, nói dẫn ta lên kinh gặp ngài, ta liền lập tức đến đây.”

Nàng vội vàng nâng nó dậy, nhìn về phía Ôn Đình Dận, “Lần này ngươi lại ra chiêu gì nữa đây? Sẽ không phải là gọi nha đầu này đến Hình bộ làm nhân chứng giúp ta chứ?”

Hắn thâm trầm cười nói: “Đương nhiên là gọi nó đến làm chứng, chẳng qua không phải làm chứng vì nàng mà thôi.” Hắn đưa một ánh mắt cho Khổng Phong, “Có một số việc vẫn là ngươi nói trước tốt hơn, miễn cho nàng lại cho rằng ta đang lừa gạt.”

“Chuyện này kỳ thực rất dễ nói rõ ràng. Người cha đã chết của nha đầu kia, vốn là thủ hạ của ta.”

“Cái gì?” Giang Hạ Ly ngây người.

Ôn Đình Dận nói chen vào, “Không phải nàng đã sớm nhìn ra người đó vốn là ngư dân sao? Ta cũng từng nói qua với nàng, xuất thân của Khổng Phong chính là một ngư dân.”

Khổng Phong nói tiếp: “Người đã chết kia gọi là Mã Trường Lai, là một huynh đệ lặn xuống nước giỏi nhất, đại khái hơn một tháng trước, lần đầu ta phái người đi dò xét vị trí chiếc thuyền cổ kia, chính là gọi hắn đi, sau khi người này trở về mang theo mấy đồng tiền cho ta xem, ta sai người đưa cho Ôn thiếu gia, chứng thực chiếc thuyền này có đúng như lời đồn đãi, là thương thuyền đi ra từ Đông Dã hai trăm năm trước, hàng hóa trên thuyền vô số, giá trị khẳng định vượt quá hai mươi vạn lượng.”

“Nhưng vớt con thuyền này có độ khó rất lớn, hơn nữa chỉ riêng chi phí bỏ vào, ít nhất cũng phải bảy tám vạn lượng.” Ôn Đình Dận lại nói chen vào một câu.

Giang Hạ Ly đột nhiên xoay người nhìn chằm chằm vào hắn, “Ý của ngươi là, Mã Trường Lai chết ở trước cửa của ta này, vốn là làm việc cho ngươi? Hắn mang theo một đồng tiền tới tìm ta bán chuyện xưa, từng nói qua chuyện xưa này có liên quan với sơn trang Hãn Hải các ngươi, sau đó hắn không hiểu ra sao bị người độc chết ở trước cửa tiệm của ta, hung thủ phía sau màn… có phải ngươi hay không?!”

Ôn Đình Dận còn không kịp trả lời, Khổng Phong đã ngạc nhiên nói to lên trước, “Ôi trời! Ngươi nữ nhân này còn thật sự sẽ nghĩ như thế a! Ôn Đình Dận là ai chứ, có cần phải gây khó dễ cho một ngư dân nhỏ không?”

“Là chính lòng tham của Mã Trường Lai kia, phía dưới làm việc cho ta, lại lén nhận việc riêng cho người khác, muốn đem bí mật vớt thuyền đắm tiết lộ ra ngoài, đối phương không đáp ứng giá cả hắn nói, hắn không còn mặt mũi trở lại trên đảo, liền muốn đem chuyện này coi là chuyện xưa muốn bán cho ngươi, cố tình chủ nhân vốn định ra tiền không muốn đắc tội Ôn gia, sợ hắn để lộ tin tức, liền phái người giết hắn diệt khẩu, mới có vụ án mạng kia.”

Nàng cảm thấy câu chuyện này quá mức huyền diệu, quả thực đáng giá viết ra bán lấy tiền, nhưng về phần độ chân thật của nó…

“Đây dù sao cũng là ngôn luận của một nhà các ngươi, có điều…” Nàng bỗng nhiên suy nghĩ cẩn thận một việc, có chút phẫn nộ hỏi, “Các ngươi đã sớm biết rõ nguyên do trong đó, Lưu Thanh Thụ muốn bắt ta đi Hình bộ thẩm tra, vì sao ngươi không thay ta chứng minh ta là người vô tội?”

Ôn Đình Dận trầm mặc phút chốc, bỗng nhiên nói với Khổng Phong, “Ngươi


pacman, rainbows, and roller s