The Soda Pop
Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211410

Bình chọn: 8.5.00/10/1141 lượt.

. Cho

đến tận khi dẫn quân chinh chiến, Diệp Chiêu mới phát hiện ra mình biết

quá ít chữ nghĩa. Trong tình cảnh không còn cách nào khác, đành bắt Hồ

Thanh nối nghiệp cha, làm thầy dạy, trong thời gian rảnh rỗi cố gắng bổ

sung thêm những kiến thức lịch sử quân sự.

Nếu so sánh với Hồ

tiên sinh nói chuyện hài hước hấp dẫn, giảng bài dễ hiểu thì năng lực

dạy học của Hạ Ngọc Cẩn đúng là một trời một vực. Cho dù anh ta đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng, với thái độ giảng bài rất chăm chú, thì cũng chỉ là

nói theo trong sách mà thôi, không biết dẫn dắt điển cố, cách chọn đề

tài cũng vô cùng nhàm chán. Diệp Chiêu vốn đã không phải kẻ kiên nhẫn

đọc sách, những việc của con gái cô lại càng không hứng thú, nghe giảng

mà cứ ngáp trộm. Chỉ nể thầy giáo có phần xinh đẹp bắt mắt, cắn đầu bút, cố gắng kiềm chế, vừa giả vờ làm bộ dạng chăm chỉ, vừa liếc trộm thanh

Phục Tang đao mình mới lấy được, rồi nghĩ xem lát nữa sẽ đi đâu để thử

đao.

Hạ Ngọc Cẩn giảng chăm chú đến nỗi miệng khô khốc, gõ bàn,

rồi nghiêm mặt nói: “Cái gì là công dung ngôn hạnh, cô đã hiểu chưa? Nói lại một lần xem”.

Đầu óc của cô học trò Diệp Chiêu còn đang lang thang ở tận đấu tận đâu, nghe hỏi nhưng mặt cứ nghệt ra, nhìn sững cậu

ta một lúc lâu rồi như vừa chợt tỉnh, lưỡng lự hỏi: “Công à? Công gì cơ? Việc thêu thùa tôi không làm được đâu, hay là… hàng ngày tôi sẽ dọn dẹp phòng cho anh?”.

Cái đồ đáng ghét này không hề lắng nghe gì hết!

Hạ Ngọc Cẩn tức gần chết, nếu không phải sợ vì không cẩn thận mà đập vào

chân thì đã lấy cái chùy treo trên tường xuống ném vào đầu cô ta.

“Đừng giận, khi học là tôi hay bị sao nhãng”. Diệp Chiêu có chút áy náy, vội

vàng rót trà rồi mài mực để làm giảm bớt sự tức giận của cậu ta. Thậm

chí còn lấy thanh kiếm Bích Thủy mình sưu tập được đưa cho anh ta xem,

nịnh nọt nói: “Đừng nghĩ nữa, sách không phải một lúc mà học hết được.

Thanh kiếm này đúng là ngàn vàng khó kiếm, biết bao nhiêu người học võ

thậm chí tình nguyện lấy tính mạng ra để có được nó, anh có chơi thử

không?”.

Hạ Ngọc Cẩn sờ một lúc, thẫn thờ hỏi: “Có chém chết được cô không?”.

“Anh ấy hả?”. Diệp Chiêu lắc đầu không chút do dự.

Hạ Ngọc Cẩn gục luôn lên trên bàn, không thèm nhúc nhích nữa.

Sự si mê vũ khí của vợ đúng là hết thuốc chữa.

Hạ Ngọc Cẩn sợ mình bị chọc tức đến mức chết non, cuối cùng chỉ cần cô ta

nhớ kỹ một điều: “Trước mặt mọi người phải giữ thể diện cho phu quân”,

sau đó bỏ hoàn toàn kế hoạch dạy học.

Hơn nửa tháng sau, phủ Nam Bình Quận Vương sửa chữa xong, An Vương phủ tiến hành chia nhà.

An Thái Phi tuy rất yêu cậu con trai bé nhỏ, nhưng sống chết cũng không

muốn ở cùng với cô con dâu để đỡ phải chịu bực tức. Thế là dù có đau

lòng bà cũng đành ở lại với con trai lớn. Bà chọn khá nhiều tâm phúc

trung thành năng nổ trong đám người hầu kẻ hạ để đưa sang Quận Vương phủ cho con trai sai bảo, tránh cho anh ta khỏi bị vợ bắt nạt.

Hạ

Ngọc Cẩn không chắc chắn sau này có ly hôn với vợ hay không, nên không

có ý định ở cùng phòng với cô ta. Nhưng gần đây tình cảm của hai người

có vẻ tốt lên, liền chọn hai khu vực cạnh nhau, mỗi người ở một khu. Từ

đây một bên là binh khí như rừng, bóng đao ánh kiếm, còn một bên là dế

kêu lục lạc, chim hót hoa thơm, nhìn có vẻ rất kỳ dị. Dương Thị chọn một khu cách xa cả tướng quân và Quận Vương, một lòng chăm sóc việc bếp

núc. My Nương và Huyên Nhi vì muốn tranh giành Thính Hoa Tiểu Viện gần

nhất với Lăng Sương Các mà tướng quân ở nên gần như cãi nhau ầm ĩ. Người này mắng người kia là hồ ly, người kia thì mắng người này là ngực to óc bé, suýt nữa thì hai bên đánh nhau to. Cuối cùng bị Hạ Ngọc Cẩn phát

hiện ngăn lại, rồi cùng bị chuyển đến U Nguyệt Hiên cách Lăng Sương Các

xa nhất…

Tình cảnh chiến tranh loạn lạc, bận đến mức hiếm thấy.

Sau khi chuyển nhà xong, quan phục của Hạ Ngọc Cẩn cũng được phát xuống,

tay nghề của các tú nương trong cung thật giỏi. Trên nền gấm màu xanh

lục rất mới có thêu hoa màu vàng, nhưng lại rất nhã nhặn đặc biệt, mặc

lên trông rất phong độ.

Diệp Chiêu khen: “Mặc lên trông rất đẹp, có dáng của quan lớn”.

“Đi đi, ai tin vào con mắt của cô?!”, Hạ Ngọc Cẩn tuy miệng nói phản đối,

nhưng trong lòng lại rất thích lời khen ấy. Cậu ta đi đi lại lại trong

sân, vừa khéo đi đến trước mặt của Thu Hoa và Thu Thủy, liền hỏi bọn họ

xem thấy thế nào.

Thu Hoa và Thu Thủy do có lệnh của tướng quân, không dám nói lời lạnh nhạt với anh ta, nên cùng nhau nỗ lực tán dương.

Thu Hoa: “Quận Vương khác hẳn so với trước đây, bây giờ có dáng người rồi, đúng là rất đẹp!”.

Thu Thủy: “Có cần mấy cô thợ thêu làm thêm một cái đai thắt trên đầu màu

xanh lá cây không ạ? Đem viên minh châu lớn mà tướng quân có chạm lên

trên, thành một bộ nhất định sẽ đẹp!”.

Hạ Ngọc Cẩn tự thề.

Cậu ta mà còn nói chuyện với bọn người bên cạnh Diệp Chiêu nữa, cậu ta sẽ biến thành con lợn! Dù cho sau lưng, Thu

Hoa và Thu Thủy có dùng bao nhiêu lời lẽ và thái độ khắt khe nghiệt ngã

với Hạ Ngọc Cẩn thế nào đi chăng nữa nhưng chỉ cần Diệp Chiêu xuất hiện

là hai người bọn họ liền biến thành hai c