một canh giờ, ra bên ngoài chờ đi!"
Các Ngự trù ngước mặt nhìn nhau, một lát sau mới trăm miệng đáp một lời, hoang mang rối loạn lui ra ngoài.
Edit : BW_mylove_SG
Beta : rabbitlyn
Thấy mọi người đã ra ngoài hết, hắn mới buông tay ta ra, khẽ cười: "Làm đi, trẫm ở đây nhìn nàng làm."
Ta thở dài một tiếng, hắn và ta luôn thành thật với nhau.
Đưa mắt nhìn khắp một vòng trong phòng, thấy trong góc phòng có một bao
bột, ta đang tính bước lên phía trước, trong lúc lơ đãng thoáng nhìn
thấy cơm nếp đã được nấu chín trong lồng hấp, bỗng nhiên nghĩ ra một
cách. Nếu ta nhồi bột thật sự không biết ta sẽ nhồi ra cái gì nữa, không bằng dùng thứ đã có sẵn đi.
Quay đầu lại liếc nhìn thấy hắn đang nhìn ta cười tà tà, trong đôi mắt tràn đầy chờ mong.
Ta nghĩ một chút, rồi mở miệng: "Hoàng thượng, tay nghề của thần thiếp thực sự rất kém cỏi, người thực sự muốn ăn sao?"
"Ăn, vì sao trẫm không muốn ăn chứ?" Hắn trả lời rất nhanh.
Ta cười thầm, chỉ sợ đến lúc đó hắn ăn không nổi mà thôi.
Đưa tay mở nắp lồng hấp ra, lập tức có một luồng hơi nước nóng hôi hổi,
trắng xóa phả vào mặt, hầu như không nhìn rõ thứ gì ở bên dưới.
Ta đưa tay xua xua, xua tan gần hết làn hơi nước. Xới ra một chén cơm nếp, rồi tìm bao nhân đậu lấy ra một ít. Vo cơm nếp thành mấy cục tròn tròn, rồi nhét nhân đậu vào giữa, sau đó vo tròn lại, phủ lên xung quanh một
lớp vừng, thả vào nồi nước sôi. Cách này làm cũng rất nhanh, chỉ loáng
một cái đã làm được một mâm.
Cúi đầu nhìn thử, hình dáng bề ngoài của món này cũng không tệ lắm. Khóe miệng ta khẽ động, không tự chủ được mà muốn cười.
Ta bưng lên, cười mỉm bước về phía hắn: "Hoàng thượng, mời người dùng."
Hắn ngẩn ra, chỉ vào thứ đang ở trên tay ta nói: "Như vậy là được rồi sao ?"
Ta gật đầu, dù sao cũng là đồ ăn đã nấu chín, đương nhiên có thể ăn.
Hắn vẫn nghi hoặc, lại hỏi: "Đây là món gì?"
Món gì sao? Ta còn không biết nữa là. Liếc nhìn trong mâm, ta nghĩ một
chút, thuận miệng nói: "Bánh vừng." Dù sao cả cái bánh đều được rắc
vừng, gọi bánh vừng chắc cũng không sai?
"Bánh vừng?" Hắn cúi đầu
nhắc lại như để nhớ kỹ, đưa tay cầm một cái, ngửi ngửi, cau mày nói,
"Cái tên thật tầm thường, nhưng mà quả thực rất thơm." Vừa nói xong hắn
đã đút một cái vào trong miệng.
Ta có chút kinh hãi, không nghĩ rằng hắn sẽ ăn thật, không khỏi bắt đầu cảm thấy lo lắng.
Hắn nhai kỹ vài lần, đôi chân mày đang nhăn hơi giãn ra một chút, rồi nhanh chóng nuốt xuống.
Ta vội hỏi: "Hoàng thượng thấy thế nào?"
Lông mày của hắn khẽ nhếch lên: "Sao nàng không thử một cái đi?"
"Thần thiếp... Thần thiếp không đói." Nhất định không thể ăn, ta làm ta biết, sao mà ngon được?
Ta không khỏi ngạc nhiên, hắn lại ăn thêm một cái nữa.
"Hoàng thượng." Ta cảm thấy hơi sợ đưa tay lấy mâm bánh lại, sao hắn vẫn còn ăn nữa chứ?
"Trẫm đói bụng." Hắn vừa ăn vừa nói, "Nàng rất may mắn, gặp đúng lúc trẫm rất đói mới có phước làm cho trẫm ăn, dù khó ăn hơn nữa, trẫm cũng chấp
nhận ."
Ta giật mình, là ta may mắn ư, chẳng qua hắn không chọn ăn thứ khác
mà thôi. Cúi đầu khẽ liếc nhìn vào trong mâm, thậm chí xung quanh còn
rơi rải rác mấy hạt vừng. Ta đột nhiên cảm thấy bản thân mình thật lúng
túng, liền lui lại nửa bước, muốn đem thứ trên tay giấu đi.
Hắn dường như nhìn thấu tâm tư của ta, đưa tay kéo mép cái mâm lại, không cho ta lui.
Hắn thực sự rất đói, ăn cũng thật nhiều. Còn mấy cái, hắn nói muốn ta bỏ
vào trong hộp đựng thức ăn, gọi người bên ngoài bước vào mang về Thiên
Dận cung. Ta ngây người nhìn hắn dặn dò xong tất cả, trong lòng lại cảm
thấy có chút ngọt ngào.
Lúc ra ngoài, nhìn thấy mọi người đều chờ ở trong sân, ta mới phát hiện ra ngoài trời đang có tuyết rơi nhẹ.
Hắn kéo ta đi ra ngoài, lúc bước ra hàng hiên, ta đột nhiên hoảng sợ, vội
vàng dừng bước chân lại. Tuyết tan ra sẽ thành nước, mặt của ta còn bôi
nước thuốc!
Edit : BW_mylove_SG
Beta : rabbitlyn
"Sao vậy?" Hắn quay đầu lại nhìn ta.
Ta vội nói: "Hoàng thượng, bên ngoài có tuyết rơi, gọi người đem ô đến đây đi."
Hắn khẽ cười rộ lên: "Tuyết rơi nhẹ như vậy thôi mà." Nói xong xoay người muốn đi tiếp.
"Hoàng thượng." Ta dùng sức kéo hắn.
Hắn ngoái đầu nhìn lại, có chút không vui. Ta khẽ cắn môi, đành phải nói:
"Thần thiếp... Thần thiếp không thể dầm mưa, dù là tuyết rơi nhẹ cũng
không được."
Hắn khẽ giật mình, lập tức nói: "Nàng thật là mảnh mai. Người đâu, mang ô tới đây."
"Hoàng thượng thứ tội. Ngự thiện phòng vốn có năm cái ô, nhưng vừa rồi đem
điểm tâm cho Hoàng thượng đến Thiên Dận cung đã lấy một cái. Ba cái khác thái giám đã sử dụng để mang điểm tâm tới Hi Ninh cung, Khánh Vinh cung và Trữ Lương cung. Còn lại một cái ... đã bị hư, còn chưa kịp đến phủ
nội vụ nhận lại ô mới."
Thái giám quỳ trên mặt đất nghiêm túc giải thích lý do mấy cái ô không có ở Ngự thiện phòng, mặc dù chỉ là tuyết
rơi nhẹ, nhưng các chủ tử truyền điểm tâm, đương nhiên là phải bảo quản
tốt rồi.
Tên thái giám giải thích xong còn có người đem cái ô bị hư đến. Ta quay đầu lại liếc nhìn, quả thật là hư rồi.
Hạ Hầu Tử Khâm nhíu mày, muốn hắn