Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Từ Thứ Nữ Đến Hoàng Hậu Phi Tử Bất Thiện

Từ Thứ Nữ Đến Hoàng Hậu Phi Tử Bất Thiện

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3228264

Bình chọn: 7.00/10/2826 lượt.

ối không phải là ta mà sẽ là Thiên Phi và Thiên Lục. Nhưng nàng lại lựa chọn một người không quyền không thế như ta, hơn nữa lại là một người có khuôn mặt rất bình thường.

Trong lòng ta kinh ngạc, bật thốt: "Vì thế Hoàng thượng mới bắt đầu để ý đến ta phải không?"

Triêu Thần lại bật cười: "Sao nương nương lại quên rằng trước đó Hoàng thượng đã biết người rồi."

Ta chợt ngẩn ngơ, đúng rồi ta thật là hồ đồ. Lúc ta còn là cung nữ ở Huyễn Nhiên các, Hạ Hầu Tử Khâm đã biết ta rồi. Nhưng với tính tình đa nghi của hắn, lúc biết được Phương Hàm lựa chọn ta, nếu không để tâm đến ta thì ta mới cảm thấy kỳ lạ.

Ta nhìn Triêu Thần, nói: "Những chuyện trước đây đều không quan trọng, sau khi cô cô ở Cảnh Thái cung, Hoàng thượng có nói gì với ngươi không?"

Triêu Thần hơi sửng sốt nhưng sau đó lại lắc đầu: "Không, Hoàng thượng không nói gì, Hoàng thượng chỉ phái người điều tra thân thế của nương nương. Chẳng qua là Thái hậu hơi nghi ngờ nương nương."

"Thái hậu ..." Ta nhớ lại lúc mới bắt đầu, Thái hậu cũng không thích ta. Thậm chí lần đó bà còn cho rằng ta là mật thám của người khác, còn thăm dò nơi chốn của ta.

Nhưng khi ta hỏi người đó là ai, Thái hậu lại không nói.

Ta thậm chí không biết vì sao Thái hậu nghi ngờ ta rồi lại tin tưởng ta, chỉ vì chuyện này xảy ra trong chớp mắt, nó đến quá nhanh. Thái hậu cũng là người thông minh, có thể làm mọi chuyện thản nhiên đến vậy.

Nghĩ lại Hạ Hầu Tử Khâm đã biết, thì Thái hậu không thể không biết. Bằng không, người đánh Triêu Thần là Thái hậu, bà sẽ không nương tay giữ lại mạng sống cho nàng. Trong đầu ta nhớ lại từng câu từng chữ Thái hậu nói với ta khi Hạ Hầu Tử Khâm đem ta giam vào lãnh cung, bà còn nghiêm khắc hỏi rằng ta đã quên lời của bà rồi phải không.

Thì ra bà chỉ muốn nhắc nhở ta, nếu chưa quên thì hãy suy ngẫm lại thật kỹ.

Thái hậu không phải không tin tưởng ta, bà vẫn luôn tin ta.

Ta suy nghĩ tất cả mọi chuyện, chợt cảm thấy trong lòng phấn chấn.

Triêu Thần bước qua đỡ ta: "Nương nương, người không cần phải suy nghĩ gì cả, tất cả đều qua hết rồi. Ở đây sẽ không có ai làm hại người được nữa."

Ta biết chứ, đây là lãnh cung, ai muốn đến đây. Chỉ cần Hạ Hầu Tử Khâm không đến thăm ta, tất cả phi tử trong hậu cung này đều mừng thầm, ước gì ta vĩnh viễn ở lại trong này không bao giờ ra ngoài nữa.

"Bây giờ không còn sớm nữa, nương nương sớm nghỉ ngơi một chút đi." Triêu Thần đỡ ta nằm xuống.

Ta đột nhiên hỏi: "Vậy cô cô đâu rồi?"

Triêu Thần giật mình, sau đó mới nói: "Đã nhiều năm như vậy mà không có chuyện gì, có lẽ cũng không sao đâu ạ. Hoàng thượng nói những chuyện từ trước tới giờ không cần quan tâm. Sau này, có những chuyện nương nương không cần phải nói với cô cô."

Ta im lặng không nói gì, bây giờ ta và Hạ Hầu Tử Khâm cùng đi trên một con đường, đương nhiên ta sẽ đứng về phía hắn. Nếu như hắn còn hoài nghi Phương Hàm, thì ta cũng nên giữ khoảng cách với nàng.

Ta không nằm xuống mà kéo tay Triêu Thần hỏi: "Suốt đêm qua Hoàng thượng đến Dao Hoa cung, không biết ở đó đã xảy ra chuyện gì. Ta ngủ nên cũng không rõ."

Nét mặt Triêu Thần lộ vẻ khó xử: "Nhưng nô tì cũng không có cách nào hỏi thăm cả."

Ta gật đầu, chuyện này đương nhiên ta biết, ta cũng không có ý định nói Triêu Thần ra ngoài tìm hiểu. Có điều ta cảm thấy lo lắng, hắn giam ta vào lãnh cung là vì bảo vệ ta, ta cũng hiểu, nhưng bây giờ bị giam ở trong này giống như cách ly ta với thế giới của hắn, làm cho ta tự dưng cảm thấy do dự và bất lực. Ta hy vọng, có thể đứng bên cạnh hắn, nhìn thấy tất cả những chuyện xảy ra ở bên ngoài. Ít ra cũng dễ chịu hơn bây giờ, chuyện gì cũng phải chờ đợi.

Ta khẽ cười thầm trong lòng, thì ra ta không thích hợp sống trong yên lặng như vậy. Cho tới bây giờ ta cũng không phải là người con gái cần người khác nâng niu, che chở trong lòng bàn tay.

Triêu Thần lại ngồi xuống bên cạnh ta, thở dài: "Nương nương, cho tới bây giờ nô tì chưa từng gặp một người như nương nương."

Ngước mắt nhìn nàng, ta cười hỏi: "Là sao?"

Triêu Thần cũng cười: "Người quá kiên cường, ở bên cạnh người làm cho nô tì cảm thấy an tâm. Người có thể là chỗ dựa vững chắc cho nô tì, trước đây và bây giờ cũng vậy. Chắc nương nương còn nhớ rõ nhưng lời nô tì đã nói với người lúc ở Thượng Lâm Uyển?"

Ta nghĩ lại, đương nhiên là ta vẫn còn nhớ.

Nàng nói, những cung nữ trong cung cũng đang quan sát và lựa chọn cho mình một chủ tử giỏi để làm chỗ dựa cho bọn họ.

Triêu Thần lại nói: "Nô tì cảm thấy thật may mắn vì có thể ở bên cạnh nương nương." Trong đôi mắt của nàng chợt sáng lấp lánh, khóe miệng nở một nụ cười rạng rỡ.

Ta biết khi đó Triêu Thần nói về thân thế của mình hoàn toàn là sự thật. Mặc dù nàng là người của Hạ Hầu Tử Khâm, nhưng cũng hy vọng có một cuộc sống tốt đẹp ở trong cung. Ta cảm thấy rất may mắn vì bây giờ nàng vẫn bình yên đứng trước mặt ta, nếu nàng cảm thấy ta có thể trở thành chỗ dựa cho nàng thì ta cũng sẽ đem hết khả năng của mình để bảo vệ nàng.

Ở bên ngoài cuối cùng mưa cũng nhỏ dần đi.

Bầu trời vốn âm u, tối đen dần dần trở nên sáng sủa hơn. Chí ít cũng có thể nhìn thấy rõ