u trắng bình thường mặc lên người hắn lại trở nên vô cùng phong
tình. Jack ho khan một tiếng, tự giác đi phía trước dẫn đường. Nó biết
nếu mình còn tiếp tục nhìn tiên sinh, có thể sẽ không tuân thủ theo ước
định được.
Hứa Tuấn Thiên không phát hiện ra sự khác thường của Jack: “Y Ân có ở nhà không?”
“Chủ nhân đã ra ngoài.”
Hứa Tuấn Thiên thở dài nhẹ nhỏm, giống như không thèm đếm xỉa tới hỏi: “Sao y lại thường ra ngoài như vậy?”
“Chủ nhân phải đi xử lý công vụ a!” Jack giật mình, nó nghĩ Hứa Tuấn Thiên
đã biết những chuyện này, bọn họ quan hệ thân mật như vậy cơ mà. Ánh mắt nó lại không tự giác hướng về phía Hứa Tuấn Thiên, chiếc áo giản dị căn bản không thể che được những vết hôn ngân trên cổ…. Jack không phải đứa ngốc, nó đương nhiên biết đó là gì. Kỳ thật tối hôm qua nó căn bản
không hề trở về phòng. Nó đứng ngoài cửa, tuy rằng không thể nhìn thấy
tình cảnh bên trong, nhưng nó có thể nghe thấy âm thanh phát ra.
Nó nghe thấy tiếng tiên sinh khàn khàn rên rỉ. Cái loại này giống như tiếng khóc nức nở làm huyết mạch nó sôi lên ùng ục.
Nó có thể tưởng tượng ra, chủ nhân tách hai chân tiên sinh ra, mãnh liệt đâm vào trong.
Chủ nhân có thể làm, nó cũng có thể làm được. Nó cũng đã vuốt ve qua cơ thể tiên sinh, cũng liếm qua bộ vị thần bí cấm kỵ kia.
Liếm liếm môi, chỉ cần hưởng qua một lần liền không thể quên, dòng chất lỏng ngọt ngào chảy ra từ đóa hoa kia.
“Công vụ?”
Trong lúc đang ngơ ngẩn, nó chợt nghe thấy Hứa Tuấn Thiên hỏi. Theo bản năng
lập tức trả lời: “Thân thể tộc trưởng không được tốt, vì thế chủ nhân
phải thay thế tộc trưởng xử lý công việc.”
Hứa Tuấn Thiên gật
đầu, hắn vốn nghĩ Y Ân chỉ là quý tộc bình thường, không ngờ y lại có
quyền lực lớn như vậy. Quả thực giống như thái tử thời xã hội phong
kiến. Ân, như vậy, hoàng đế lang tộc này sắp chết sao?
Ăn cơm
xong cũng đã quá giữa trưa. Hứa Tuấn Thiên mới tỉnh ngủ quả thực không
muốn lại đi ngủ tiếp, liền hỏi Jack có hoạt động giải trí nào không.
Jack nói rất nhiều, Hứa Tuấn Thiên có chút kinh ngạc, cuộc sống nơi này
và nhân loại cũng không khác biệt lắm, ngay cả các hình thức giải trí
cũng gần gần như nhau. Thế là Jack dẫn hắn đi đua xe.
Ga ra của Y Ân có rất nhiều xe, Hứa Tuấn Thiên không biết các hiệu xe này, nhưng
xét ra thân phận của Y Ân chắc hẳn cũng dùng loại xe tốt nhất đi!
Jack đương nhiên không đồng ý, nhưng không chịu nỗi ánh mắt lạnh nhạt của Hứa Tuấn Thiên liền lập tức ngoan ngoãn đầu hàng.
Trường đua được xây dựng trên một thảo nguyên rộng lớn, Hứa Tuấn Thiên rất tán thưởng cách xây dựng này.
Thử lái một vòng, Hứa Tuấn Thiên chậm rãi tìm lại cảm giác. Vòng thứ hai
càng tăng tốc hơn, thấy Jack kinh hồn bạt vía Hứa Tuấn Thiên thực hưng
phấn, cái loại kích thích tốc độ này đem mớ uất nghẹn mấy ngày nay thành không khí.
Xe của Y Ân lái rất tốt, sàn đua cũng rất tuyệt vời,
chính là không có đối thủ cạnh tranh. Lái vài vòng, Hứa Tuấn Thiên cũng
dần mất hứng thú. Xuống xe, Jack lập tức sai người đem xe cất đi, hạ
quyết tâm không bao giờ cho Hứa Tuấn Thiên đụng tới xe đua nữa. Tiên
sinh là con người, không thể so với lang tộc được.
“Ngươi lo lắng cái gì.”Hứa Tuấn Thiên vỗ vỗ vai Jack.
“Ta sợ tiên sinh bị thương.” Jack thành thật trả lời, nhắm mắt đi theo sau Hứa Tuấn Thiên.
Hứa Tuấn Thiên đang định trêu chọc nó vài câu, đột nhiên rùng mình một cái, kéo Jack lăn sang bên cạnh.
Có người tập kích! Tốc độ người đánh lén
cực nhanh, bọn họ vừa tránh được thì chỗ lúc nãy vừa đứng đã xuất hiện
hai vết đạn. Không biết là loại vũ khí gì, không hề nghe thấy âm thanh.
Nhất định không phải là nhân loại!
Trong không khí dần dần tràn ngập mùi đặc biệt tanh hôi của dã thú. Hứa Tuấn
Thiên theo bản năng cúi đầu, trên đỉnh đầu vụt qua một trận gió, ngay
lập tức cây đại thụ phía sau bật ngã.
Bị bao vây.
Bên trái 3 tên, bên phải 2 tên, phía trước là tử lộ. Suy nghĩ nhanh chóng lóe
lên. Chỉ có thể đột phá từ sau lưng. Nhưng muốn vượt qua hàng rào cao
bằng một người lớn này cần một chút thời gian.
Hắn cắn răng, ôm
chặt Jack trong tay. Tay phải đặt lên thành rào lấy trớn nhảy vụt lên.
Đột nhiên trong lồng ngực trống trơn, không xong, Jack bị bọn họ bắt đi.
Đây là ý tưởng đầu tiên xuất hiện trong đầu hắn, nhưng khi hắn định từ bỏ ý định chạy trốn, muốn nhảy xuống một lần nữa thì phát hiện mình đã xem
nhẹ thiếu niên tên Jack kia.
Vai diễn thợ săn và con mồi đã chuyển đổi cho nhau.
Móng tay Jack trở nên vô cùng bén nhọn, tuy rằng chỉ dài ra thêm một chút,
nhưng âm thanh nó sẹt qua da thịt không hề đáng yêu như bề ngoài. Máu
trên người đám tập kích phụt ra, tựa như suối, động tác Jack vô cùng
chuẩn xác, nó đã cắt đứt động mạch cổ của bọn họ.
Hứa Tuấn Thiên
dường như thấy được bóng dáng Y Ân trên người Jack, không, có lẽ ngay cả bản thân mình cũng như vậy. Ánh mắt chuyên chú, khóe miệng hơi nhếch
lên. Nó đã chìm đắm vào trò chơi máu me này, chỉ có giết chóc và những
tiếng kêu thảm thiết mới làm nó cảm thấy thích thú.
Hứa Tuấn Thiên nhìn xuống ngón tay mình, móng tay trơn nhẵn mượt mà. Nếu cho hắn một cây