Tứ Đại Tài Phiệt: Gặp Gỡ Nhân Vật Lớn Hàng Tỷ

Tứ Đại Tài Phiệt: Gặp Gỡ Nhân Vật Lớn Hàng Tỷ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216020

Bình chọn: 8.00/10/1602 lượt.

a lệnh.

“Hoàng Phủ tiên sinh, vậy là….. đã tìm thấy thiếu phu nhân rồi sao?” Mắt trợ lý sáng lên.

Môi Hoàng Phủ Ngạn Tước khẽ nhếch lên, hắn không nói gì chỉ là ý cười trong đáy mắt đã thuyết minh tất cả.

“Ồ, tôi biết rồi, tôi sẽ đi làm ngay!” Tâm tình của trợ lý cũng vì vậy mà sáng sủa hơn nhiều, hắn hơi cúi người thi lễ rồi nhè nhẹ rời đi phòng tổng tài.

Thân thể cao lớn cảu Hoàng Phủ Ngạn Tước thoải mái dựa vào chiếc ghế bằng da thật, sự mất tích của Liên Kiều đối với hắn mà nói đúng là một đả kích lớn, nhất là vào thời điểm nhạy cảm này. Nhưng mà…. rốt cuộc cũng đã nhận được điện thoại của nha đầu kia rồi, cô vợ nhỏ của hắn vừa nũng nịu vừa ngọt ngào giải thích tất cả lại còn nói muốn cùng Anh Anh đi Ý một chuyến.

Nước Ý?

Ý cuời trong đáy mắt Hoàng Phủ Ngạn Tước càng sâu, hắn quá hiểu Liên Kiều rồi, tuy nói là đi Ý để giải sầu nhưng hắn sao lại không biết ý đồ cô vợ nhỏ của mình chứ, xem ra đi học bắn súng mới là mục đích chính.

Bất kể thế nào, chỉ cần Liên Kiều và Anh Anh bình an là được, vậy là hắn có thể yên tâm rồi. Nhưng mà … chắc phải đánh động “chủ nhà” một tiếng mới được, để hắn có thời gian chuẩn bị mà làm hết nhiệm vụ đón tiếp chứ.

Nghĩ đến đây, Hoàng Phủ Ngạn Tước nhấn nút mở hệ thống liên lạc riêng

của tứ đại tài phiệt cùng màn hình lớn sau đó ngồi yên chờ đối phương tiếp nhận.

Không lâu sau đó bên đầu kia đã truyền đến tín hiệu rồi gương mặt lạnh lùng muôn thuở của Lãnh Thiên Dục hiện ra trên màn hình.

‘Xem vẻ mặt của cậu, chắc là đã tìm được Liên Kiều và em gái rồi.’

Hoàng Phủ Ngạn Tước đốt một cây xì gà, thưởng thức mấy hơi rồi mới cười, ‘Không hổ là anh em tốt của mình, chỉ nhìn nét mặt liền có thể đoán được tất cả sự tình phát sinh.’

‘Cậu cũng khoa trương quá đi, làm em gái bỏ đi không nói, ngay cả bà xã cũng làm mất được!’

Lãnh Thiên Dục nhướng mày nhìn Hoàng Phủ Ngạn Tước, trong giọng nói không giấu được sự châm chọc.

‘Không có cách nào, cậu vốn là không biết Liên Kiều nha đầu kia giảo hoạt đến đâu, mấy vệ sĩ mình phái đến trông chừng cô ấy cũng bó tay.’ Hoàng Phủ Ngạn Tước nhún vai, vẻ mặt vô lực nhưng không giấu được sự kiêu ngạo, vì Liên Kiều mà kiêu ngạo.

Lãnh Thiên Dục nghe hắn nói vậy, bất giác mỉm cười, ‘Thật là làm khó cho cậu rồi!’

Hoàng Phủ Ngạn Tước nghe vậy cũng mỉm cười: ‘Rất nhanh sẽ phải làm khó cậu rồi.’

Lãnh Thiên Dục trong đáy mắt hiện lên một tia cảnh giác, ‘Nói thế là có ý gì?’

Hoàng Phủ Ngạn Tước chậm rãi hút một hơi xì gà rồi cố ý hời hợt nói: ‘Liên Kiều đi nước Ý rồi!’

Một câu nói rất nhẹ nhàng của hắn nghe vào tai của Lãnh Thiên Dục không khác nào một quả bom nguyên tử, nhất thời Lãnh Thiên Dục không biết phản ứng thế nào.

‘Cậu nói cái gì?’ Không khó nhận ra sự kinh ngạc trong giọng nói của hắn, vẻ lạnh lùng đã nhạt đi mấy phần.

Hoàng Phủ Ngạn Tước cười càng sáng lạn, ‘Bảy tám mươi tuổi rồi sao, sao nghe không rõ mình đang nói gì? Mình nói … Liên Kiều đang trên đường đi đến Ý!’

Lãnh Thiên Dục rốt cuộc cũng kêu thành tiếng. Hắn suy nghĩ một lúc rồi dè dặt hỏi dò: ‘Vậy … cô ấy đến Ý đi du lịch sao?’

‘No no no!!!!’

Hoàng Phủ Ngạn Tước xua tay, cười cười: ‘Đi du lịch chỉ là thứ yếu, chủ chốt là vì cậu thôi!’

Trên gương mặt vẫn luôn lạnh lùng của Lãnh Thiên Dục không khó nhận ra vẻ kinh ngạc, thật lâu hắn mới lên tiếng: ‘Cô ấy … không phải đến tìm mình chứ?’

Hoàng Phủ Ngạn Tước không vội trả lời hắn, chỉ dùng ánh mắt ‘biết rồi còn hỏi’ nhìn hắn.

“Ngạn Tước….” Lãnh Thiên Dục suy nghĩ một chút rồi nói: “Cậu nói thật cho mình biết đi, công lực phá hoại của Liên Kiều mạnh đến đâu?” (Min: haha đến anh Lãnh còn phải hỏi thăm công lực phá hoại của chị Kiều)

“Thực ra cũng không có đáng sợ như cậu nghĩ đâu. Cậu hỏi thử Thiếu Đường cùng Quý Dương thì biết thôi mà.” Nụ cười trên môi Hoàng Phủ Ngạn Tước càng nở rộ, hắn thoải mái trả lời.

“Cậu sẽ không thấy mình đứng trước hố lửa còn đẩy mình xuống chứ?” Lãnh Thiên Dục vẫn chưa hết hy vọng, hỏi tiếp.

“Sao lại thế được chứ?” Hoàng Phủ Ngạn Tước khoa trương kêu lên một tiếng, “Mình hết sức tin tưởng cậu cho nên mới yên tâm đem Liên Kiều giao cho cậu chăm sóc, nếu đổi lại là người khác mình còn phải suy nghĩ nhiều.”

Lãnh Thiên Dục liếc hắn một cái: “Đó là vợ cậu mà!”

Hắn nhắc nhở Hoàng Phủ Ngạn Tước một câu.

Hoàng Phủ Ngạn Tước cũng không muốn trêu bạn tốt mình thêm nữa, hắn nói: “Yên tâm đi, mình sẽ sắp xếp thời gian đi đến Ý một chuyến.”

“Vậy cũng còn được.” Lãnh Thiên Dục nghe hắn nói vậy, trên môi mỏng mới nặn ra một nụ cười, “Yên tâm đi, trước khi cậu đến mình sẽ thay cậu chăm sóc hai nha đầu kia.”

“Cám ơn nhé!” Hoàng Phủ Ngạn Tước nói thật lòng.

Tắt màn hình, Hoàng Phủ Ngạn Tước ngồi yên sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu thì chợt có tiếng gõ cửa.

“Vào đi!”

Thư kí tổng tài bước vào, cung kính nói: “Hoàng Phủ tiên sinh, cuộc hẹn ở hội quán là ở nửa giờ sau.”

Hoàng Phủ Ngạn Tước gật đầu, thấy cô còn chưa đi, hắn hỏi lại: “Còn chuyện gì sao?”

Thư ký tổng tài lên tiếng: “Hoàng Phủ tiên sinh, người khách đó xem ra rất kì lạ, dường như rất gấp gáp muốn gặp mặt ngài cho nên người đó sớm


Snack's 1967