ng thể dựa vào nghị lực chính mình khiến tiểu huynh đệ ngoan ngoãn nghe lời, vốn là cô giáo Diệp nói muốn tắm chỉ có thể để sau rồi, ngược lại thì doanh trưởng Tất lại vọt vào phòng tắm trước.
Dựa vào gạch men sứ lạnh lẽo, mặc cho nước lạnh từ đỉnh đầu đổ xuống, Tất Tử Thần bất đắc dĩ cười khổ, anh là đàn ông bình thường, ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, nếu không muốn làm chút gì mới là nói láo. Chỉ là, cũng bởi vì anh là người đàn ông, anh biết cái gì là khắc chế, cái gì là trách nhiệm.
Đã có cả đời ý tưởng, như vậy thì đợi đã đi, đầu tiên không thể đem người ta hù dọa chạy mất. Nha đầu này, vừa nhìn chính là mạnh miệng da mặt mỏng. Đến lúc đó tham món lời nhỏ, mất trái dưa hấu, đó mới là được không bù mất.
Nước lạnh chậm rãi từ đỉnh đầu tưới xuống, sau lưng dán vào vách tường lạnh lẽo, doanh trưởng Tất hướng về phía nơi nào đó vẫn bừng bừng sức sống như cũ thật lòng cười khổ, quả nhiên là bị tỉnh lại, tối nay phải nhịn!
Hơn 20 phút sau, Tất Tử Thần mới xem như là mặc chỉnh tề đi ra từ phòng tắm. Anh luôn luôn có thói quen tắm nhanh, khó có được dùng thời gian tắm dài như vậy.
Trong phòng mở máy điều hòa không khí, nhiệt độ hơi lạnh, hai người nhìn nhau lại cảm thấy trên mặt như lửa đốt.
Diệp Dĩ Mạt tránh ánh mắt đi chỗ khác, ôm laptop đứng lên: "Em đi ra ngoài."
Bước chân có chút hỗn loạn, cô giáo Diệp không dám giương mắt lên xem vóc người rất tốt của anh. Người không có lau khô, áo sơ mi màu trắng, như ẩn như hiện có thể thấy bắp thịt lộ ra của anh, nghĩ đến bộ dạng mới vừa rồi bị anh ôm, nhìn là dạng đàn ông nho nhã yếu ớt, lồng ngực lại rộng lớn đến khiến nhịp tim cô đập nhanh.
Dựa lưng vào cửa, Diệp Dĩ Mạt đưa tay đè lại lồng ngực đang nhảy lên kịch liệt, tối nay, sẽ chật vật rồi đây?
Một là không biết nên nói những gì, một là rõ ràng muốn trốn tránh đề tài, cứ như vậy, hai người vẫn trầm mặc đợi đến gần tối ra cửa.
"Tiểu Mạt. . . . . ." Đi lên đường dành riêng cho người đi bộ, Tất Tử Thần vừa mới mở miệng, chỉ thấy người đối diện giống như bị sợ hãi ngẩng đầu, một đôi mắt to trợn thật lớn, lại không nói câu nào. Doanh trưởng Tất chỉ có thể âm thầm cười khổ phải làm sao? Chẳng lẽ để cho cô chạy mất hay sao? Vậy căn bản không phải tác phong của quân nhân anh!
Không nói hai lời, dắt tay lại rồi nói!
Như lời đoàn trưởng Trương nói, con bà nó, cũng nhận mình là người của ông đây rồi, còn muốn thế nào nữa? Kiểu cách? Ông không cần đồ chơi kia!
Một tay dắt cô, một cái tay khác nắm chặt ở trong túi quần, thấy thế nào, anh đều giống như là phần tử phạm tội dụ dỗ thiếu nữ! Diệp Dĩ Mạt nhìn chằm chằm cái ót người khác , nửa giận nửa ảo não.
Đi ở bên trong đám người chật chội, thỉnh thoảng đi qua bọn họ giống nhau cặp đôi trẻ tuổi. Túm tụm lại, ngọt ngọt ngào ngào.
Tất Tử Thần nhìn lại thấy lòng chua xót, người bên cạnh này, từ đầu tới đuôi không liếc mắt nhìn qua anh một cái, thật là, bực bội mà!
Nhìn những cặp đôi khác vợ chồng đều là cười cười nói nói phát buồn nôn, thế nhưng anh lại giống như dắt tiểu tử học sinh này cùng đi chơi vậy, đây không phải là lừa bịp sao!
Doanh trưởng Tất rất muốn nổi nóng rồi, này làm người không thể quá phận nha cô giáo Diệp! Không phải là chỉ hôn một cái thôi nha, có phải em không hài lòng, để cho em hôn trở lại là được!
Doanh trưởng Tất ơi doanh trưởng Tất, mấu chốt của vấn đề là cái này sao? Hơn nữa, hôn trở lại, cuối cùng coi như là trừng phạt hay là khen thưởng đây? Có muốn nghĩ đến tốt đẹp như vậy không?
Cô giáo Diệp chỉ là xấu hổ, xấu hổ anh có hiểu hay không vậy? Mặc dù là gái già gần tuổi băm rồi, nhưng mà cô giáo Diệp cũng có yêu qua một lần, còn là ở cự ly tiếp xúc gần như thế này tối thiểu cũng phải đến năm năm đêý, anh có thể cho phép con gái nhà người ta ôm ấp tình cảm không?
Đợi cô ấy trở lại bình thường đã, người nào ăn hết người nào còn không biết đâu!
"Tiểu Mạt, có muốn nếm thử cái đó một chút hay không?" Tất Tử Thần chỉ vào biển hiệu canh tiết vịt cách đó không xa, nhíu mày hỏi. Nha đầu này, tuyệt đối xứng là danh phù kỳ thực ăn hàng. Theo tài liệu trực tiếp của cậu em vợ, chỉ cần có ăn ngon, chị anh cái gì cũng sẽ quên, dĩ nhiên cũng bao gồm mới vừa ‘mất hứng’.
Nghĩ doanh trưởng Tất như vậy, nhưng là sự thật có chút làm anh không chắc rồi. Người nọ là ăn rất vui vẻ vui mừng, nhưng mà vẫn chưa cho anh một cái khuôn mặt tươi cười vừa vặn bình thường chứ? Nụ cười bình thường sáng rỡ xinh đẹp, lúc này nghĩ như thế nào thấy cũng không thấy giống!
"Tiểu Mạt, ăn ngon không?" Tất Tử Thần có chút ảo não, anh đây là dỗ đứa bé không sai chứ?
"Có chuyện gì sao?" Uống xong đến một ngụm cuối cùng canh tiết vịt, Diệp Dĩ Mạt giương mắt, lành lạnh bố thí cho anh một cái. Người này, cố ý chứ? Gương mặt lấy lòng, không biết còn tưởng rằng anh thiếu cô năm trăm vạn đấy.
"A, anh là nói, đợi lát nữa muốn đi ăn đậu rang ngũ vị hương hay không? Ăn ngon lắm. . . . . ." Càng nói, âm thanh này lại càng thấp, Tất Tử thần tự mình cũng chột dạ, Tiểu Mạt ở Nam Kinh so với anh thời gian không thể ngắn hơn, hàng năm anh còn ở tại doanh trại, biết nơi nào so với cô n