̀
đã say, dạ dày đảo lộn, chân tay mềm nhũn, phải cố nén mới có thể
tránh cho mình thất lễ, cô thật sự không chịu được, cũng không biết
mình đã nói gì, bất thình lình ôm túi chạy vào toilet.
Cô mang theo túi chính là
không có ý định trở lại, ra khỏi phòng chỉ cảm thấy trời đất quay
cuồng, phải vịn lấy vách tường hành lang mới có thể miễn cưỡng
đứng vững, cố gắng giảm bớt cảm giác say, đột nhiên cảm thấy một
sức mạnh khiến cho hai chân cách khỏi mặt đất, một giây sau cô đã nằm
trọn trong lồng ngực của một người đàn ông. Đầu óc Cố Hạ xem như
vẫn tỉnh táo, chỉ là không thể khống chế được hành động của mình,
sương mù che lấp tầm mắt, hai tay cô quờ quạng lung tung, “Anh thả thôi
ra, cách xa tôi ra một chút.”
Triển Thiểu Huy trực
tiếp ôm lấy cô, không để ý tới sự giãy giụa của Cố Hạ, bế cô vào
trong thang máy, Cố Hạ vẫn yếu ớt đẩy anh ra, khi say cũng dễ dàng
nói ra tất cả hơn bình thường, “Tôi không thích anh bế tôi, tôi chán
ghét cái tên xã hội đen lung manh như anh! Anh cho rằng anh có tiền thì
giỏi lắm sao!”
“Giờ vẫn còn nói
được sao!” Giọng điệu của Triển Thiểu Huy có hơi hung hăng nhưng lại
mang theo một chút dịu dàng, anh ôm cô rất chặt, Cố Hạ có giãy giụa
thế nào trong ngực anh thì cũng không có hiệu quả, bọn họ nhanh
chóng đi xuống lầu, Triển Thiểu Huy nhét cô vào trong xe của mình,
vẫn ôm lấy cô, sau đó nói A Đông lái xe.
Cố Hạ khóc òa lên,
“Anh muốn mang tôi đi đâu? Tôi không muốn đi, anh là cái đồ lưu manh, mau
thả tôi ra…”
Cố Hạ khóc càng lúc
càng lớn, nước mắt giàn giụa, “Tôi không đi, tôi muốn về nhà…”
Cô kiên quyết nói cô
phải về nhà, vừa khóc vừa la, áo vest trên người Triển Thiểu Huy bị
nước mắt của cô thấm ướt, anh không còn cách nào với cô, nói A Đông
chạy xe đến nhà cô, A Đông rất thức thời, chẳng những quay đầu xe mà
còn mở tấm kính cách âm lên.
Triển Thiểu Huy lấy
khăn lau mặt cho cô, thấp giọng dụ dỗ cô, “Đừng khóc nữa, sắp về tới
nhà em rồi.”
“Anh thả tôi xuống đi,
anh là một tên lừa gạt, đùa giỡn tôi, khi dễ tôi, tôi chán ghét các người!
Rõ ràng tôi chẳng chọc gì đến các người, vậy mà các người cứ đùa
giỡn tôi…”
“Anh không đùa giỡn em,
anh thật sự thích em.” Triển Thiểu Huy cọ cọ lên trán cô nói khẽ, có
lẽ Cố Hạ không nghe thấy nhưng ít ra cô cũng nói chuyện với anh,
Triển Thiểu Huy nhịn không được nên nói ra.
Trên đường Cố Hạ không
ngừng khóc la, Triển Thiểu Huy không có cách nào khiến cho cô ngừng
khóc, chỉ có thể dụ dỗ cô, đến khi xe đến dưới lầu, ôm Cố Hạ lên lầu,
nhấn chuông cửa, trong nhà có người, Từ Lộ Lộ nhìn ra ngoài thì
thấy Cố Hạ đang say khướt nằm trong lồng ngực của Triển Thiểu Huy,
ngẩn người, Triển Thiểu Huy ôm Cố Hạ vào phòng, “Cô ấy uống rượu!”
Ngày hôm sau Cố Hạ
tỉnh lại thì sắc trời đã sáng tỏ, nhìn lên trần nhà sửng sốt một
lúc lâu, lơ mơ nhớ lại hôm nay là thứ bảy không cần phải đi làm, nhìn
thấy phòng của mình thì lại ngủ tiếp đến giữa trưa mới rời giường
ra phòng khách rót một ly nước, Từ Lộ Lộ ngồi trên ghế salon thấy cô
tỉnh lại, nói: “Trong nhà bếp có cháo, rất tốt cho dạ dày.”
“Ừ” Dạ dày Cố Hạ
cảm thấy khó chịu, đầu cũng hỗn loạn, nhớ đến chuyện ngày hôm qua,
hỏi: “Tối hôm qua ai đưa mình về?”
“Cậu uống đến say
khướt như vậy mà còn không biết xấu hổ hỏi nữa!” Từ Lộ Lộ không
nghĩ tới Cố Hạ lại uống nhiều như vậy, ngồi trên ghế salon khinh bỉ
nhìn cô, “Ông chủ của cậu đưa cậu về, thật không ngờ cậu vẫn chưa bị
bán đi!”
Cố Hạ không nhớ rõ
sự việc về sau, đúng là Triển Thiểu Huy đã đưa cô về, cô cẩn thận
hỏi Từ Lộ Lộ: “Mình không có nói gì chứ?”
“Cũng không có gì,
chỉ mắng anh ta là lưu manh.” Ánh mắt Từ Lộ Lộ vẫn dán vào
TV, cô liếc liếc, “Tên ông chủ kia của cậu tuy có hơi cao giá một chút
nhưng làm người cũng không tệ lắm, không mang cậu đến khách sạn mà
bế thẳng cậu lên đây, mình thấy lúc đưa cậu về còn rất dịu dàng,
hình như không có chút băn khoăn gì về cách xưng hô lưu manh.”
Từ Lộ Lộ biết gần
đây Cố Hạ cãi nhau với ông chủ của cô, Cố Hạ cũng đã tính từ chức,
tối hôm qua nhìn thấy Triển Thiểu Huy đưa cô về quả thật là bất ngờ,
cô có chút tò mò hỏi: “Dạo này rốt cuộc cậu với ông chủ của cậu
thế nào rồi?”
“Mình và anh ta không
thể nào.” Cố Hạ không trách gì Triển Thiểu Huy, chỉ cảm thấy hai
người quá chênh lệch.
“Nếu tối hôm qua anh ta
mà ăn sạch cậu thì cậu cũng không thể làm gì, vận may của cậu cũng
không tệ.” Từ
