gương mặt của người đàn ông phương Tây xa lạ nhưng anh tuấn.
Đàn, ông.
Cô hoàn toàn trợn tròn mắt.
Chuyện này xảy ra trước mắt cô, Jaa ở trong mắt cô là một người phụ nữ Nam Sudan xinh đẹp tay trói gà không chặt, nhu mì, sinh hoạt cá nhân phóng đãng.
Nhưng hiện tại đột nhiên lại biến hoá nhanh chóng, không chỉ xoay chuyển quốc tịch, còn biến thành khuôn mặt anh tuấn, người đàn ông bản lĩnh xuất sắc phi phàm.
Chỉ thấy Jaa chạy đến bên cạnh cô, thuận tay giữ cánh tay của cô, kéo cô chạy như bay về bên trái ở phía trước, còn không quên ném ra một từ, “Arthur.”
Doãn Bích Giới trì hoãn vài giây mới nhận ra Jaa nói với cô tên thật của chính mình.
Cô theo Arthur chạy bạt mạng về phía trước, trong tiềm thức cảm thấy anh ta hẳn là người của Kha Khinh Đằng.
Dựa vào tốc độ chạy trốn, cô quay đầu lại, thấy hình như ở phía sau thấp thoáng có bóng người đi theo bọn họ.
Rất nhanh, Arthur bảy ngõ tám ngoặt không biết làm sao dẫn cô chạy ra doanh trại dân tị nạn, cách đó không xa ở đằng trước đang đậu một chiếc xe quân dụng, Arthur mở cửa người lái nhảy lên ngồi, cô phản ứng nhanh chóng, đầu tiên mở ghế phó lái ra, sau đó mở cửa xe ghế sau rồi chui lên xe.
Động tác của Arthur nhanh nhẹn, lúc này đã khởi động xe, đánh tay lái rẽ ngoặt một cách lưu loát, vừa vặn có thể để người đi theo sau bọn họ thuận tiện lên xe.
Doãn Bích Giới ngồi ở ghế sau, vừa hồi phục nhịp tim của mình vừa nhìn chằm chằm vào bọn người vừa chạy đến cạnh cửa.
Khi nãy đi theo sau bọn họ chính là Kha Khinh Đằng sao?
Thời gian không để lại chỗ trống cho cô tiếp tục đoán.
Mười lăm giây sau, cô trơ mắt nhìn thấy từ bên cạnh cửa có ba người chạy đến, rõ ràng là Kha Khinh Đằng và hai đặc công SWAT áp chế anh trước đó.
Kha Khinh Đằng cùng một người đặc công lên xe ngồi bên cạnh cô, người còn lại thì ngồi ở ghế phó lái.
Arthur vừa thấy toàn bộ cửa xe đóng lại thì lập tức đạp chân ga, cả chiếc xe như dường như mũi tên rời dây cung mạnh mẽ xông ra ngoài.
Một loạt biến hoá kinh người gần như xảy ra cố định trong vài phút, vì thế cô đã nhanh chóng làm những ứng biến trước, vào giây phút xe chạy nhanh như bay về phía trước cô liền lập tức trở nên thả lỏng.
Tất cả mọi việc thật sự xảy ra quá mau chóng, rất đáng sợ, cũng…rất kỳ lạ, cô thề, cả đời này của cô chưa bao giờ gặp phải tình huống như vậy.
Hầu như trong nháy mắt cô đã nghiêng mặt nhìn Kha Khinh Đằng ở bên cạnh, một giây trước kia dường như sẽ vĩnh viễn xa rời cô.
Chỉ thấy anh đang cúi đầu, nhẹ nhàng dùng chìa khoá mở còng tay trên tay mình, khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng không có vẻ vất vả mệt mỏi chút nào, cả người ngược lại nhìn qua có cảm giác thoải mái nói không nên lời, giống như chuyện anh vừa đối mặt không phải là tử vong.
Ánh mắt của cô vừa chuyển động nhìn về phía đặc công ngồi bên cạnh anh, người đó và đặc công ngồi ở ghế phó lái đều đang nhìn cô.
“Chị Bích Giới.” “Doãn tiểu thư.”
Trong lòng cô gần như có một tia cảm ứng, hai đặc công kia đã cùng kéo xuống dịch dung trên mặt mình.
…Quả nhiên là Trịnh Đình và Trịnh Ẩm.
Quả thật tất cả đều nắm giữ trong lòng bàn tay của anh.
“Chị Bích Giới, em sắp nhớ chị muốn chết rồi!” Ngồi ở ghế phó lái chính là Trịnh Ẩm, cô bé chớp đôi mắt to nhìn cô, cao giọng nói, “Hai ngày nay chị nhất định vừa mệt vừa khốn khổ lại đói phải không? Chị có nhớ em không?”
“Doãn tiểu thư.” Trịnh Định ngồi ở bên cạnh Kha Khinh Đằng lúc này nới lỏng vài khuy áo, nhã nhặn nhìn cô, cũng mở miệng, “Thật có lỗi, để cô và Kha tiên sinh mấy ngày nay phải trải qua rất nhiều cực nhọc và hiểm cảnh, chúng tôi đã tới muộn.”
“Hey, lại nói.” Trịnh Ẩm đợi Trịnh Đình nói xong, khuôn mặt lập tức xoay qua, tò mò nhìn chằm chằm vào Arthur đang lái xe, “Kha tiên sinh, anh ta rốt cuộc là…?”
Doãn Bích Giới cũng cảm thấy hiếu kỳ đối với nhân vật mấu chốt Arthur hoàn thành việc nghịch chuyển kinh thiên, không chỉ bởi vì sự biến hoá của anh ta, càng bởi vì anh ta lại là quân cờ tuyệt diệu mà Kha Khinh Đằng sắp đặt trước, ngay cả anh em họ Trịnh cũng không hoàn toàn không biết gì.
“Arthur.” Từ khi lên xe, Kha Khinh Đằng không nói gì, rốt cục tích tự như kim mà cất lời, “Tự giới thiệu.”
“Được.” Arthur cong khoé miệng.
“Kỳ thật trong toàn bộ quá trình, tôi luôn đi theo các người, đầu tiên tại sòng bạc hoàng gia ở Monte Carlo, người chia bài giúp Doãn tiểu thư giành được 4 lá A thùng phá sảnh là tôi, sau đó tại hội đấu giá ở Sudan, làm cho đèn của toàn hội trường đều tắt đi, tạo chướng ngại, trộm lấy xuân cung đồ, cũng là tôi.”
Arthur vừa lái xe vừa nói rõ ràng mạch lạc, giọng nói có chút lười biếng vang lên trong xe, “Doãn tiểu thư, bao gồm cả tối qua không cẩn thận để cô nhìn thấy, cùng bốn binh lính Nam Sudan làm tình để đổi lấy chiếc xe này vẫn là tôi.”
“Tôi thông thạo thuật dịch dung, kỹ thuật vật lộn, kỹ năng ám sát, nhảy dù, lái xe, máy bay, gần như tất cả hạng mục công việc, trước kia tôi là sát thủ đứng đầu toàn thế giới, bắt đầu từ năm nay, tôi là trợ thủ cá nhân vô giá chuyên trách cho Kha tiên sinh.”
“Ồ, đúng vậy, xét thấy bản thân tôi vừa nam vừa nữ, giới tính của tôi
