tầm mắt không cho phép, sau đó gặp phải bão cát, tôi nhanh chóng vào một nhà dân, cùng gia đình kia tiến vào nhà kho dưới lòng đất.” Giọng nói của cô lạnh lẽo mà vội vàng, “Trong cả quá trình này, anh vốn không có cách nào biết được hành tung của tôi…”
“Không có cách gì cả.”
Lúc này anh chợt ngắt lời cô, “Tôi tìm được em, không dùng bất cứ phương tiện nào, cũng không sử dụng bất cứ thủ đoạn nào.”
Cô có phần không dám tin.
“Nếu nhất định muốn tôi nói ra một lý do,” anh giơ tay, nhẹ nhàng xoa nốt ruồi ở khoé mắt cô, “Chính là trực giác.”
Cô hé miệng, muốn châm chọc anh một câu, hỏi anh bây giờ có phải bắt đầu chuyển qua con đường lãng mạn để kích động chiến tranh hay không?
Quả thực trực giác có thể ở trình độ nhất định giúp anh phán đoán, nhưng tuyệt đối không đủ căn cứ để trở thành sự thật.
“Doãn Bích Giới.” Anh dường như biết cô muốn nói cái gì, lúc này lấy ngón tay nhẹ nhàng giữ lại lời nói tiếp theo của cô, “Em còn nhớ không, tôi đã nói gì với em ở Vatican?”
Cô hơi cụp mắt xuống, ngón tay khẽ cuộn lại.
Trong nắng sớm tại Vatican, anh đưa lưng về phía Đức Giám Mục, nói một câu gông xiềng đối với cô.
Bởi vì em là cốt trung chi cốt của tôi.
Ý nghĩa của xác thịt gắn liền, tựa như Chúa Giê-su với mười hai môn đồ của ông, bất luận em có phản bội tôi hay không, bất luận em đang ở đâu…
Tôi vẫn có thể biết được, hơn nữa, tìm được em. Tiếc là, về câu hỏi sau cùng của cô vì sao anh lại tìm thấy cô nhanh chóng sau trận bão cát, cô đã không còn thời gian truy hỏi tới cùng nữa, bởi vì giờ phút này tại một lều trại dân cư cách bọn họ không xa có một người chậm rãi đi tới.
Bởi vì ban đêm, cô đương nhiên không thấy rõ mặt người kia, nhưng dựa vào quần áo, cô có thể mơ hồ đoán ra đó là một người Ai Cập.
Anh cũng thấy được, lúc này vươn tay ôm cô vào trong lòng, rồi đi thẳng hướng đến người kia.
Lúc người Ai Cập trông thấy bọn họ từ trong sa mạc đi tới, anh ta sửng sốt, rồi khi nhìn thấy rõ ràng diện mạo người Châu Á của bọn họ thì lại hơi kinh ngạc.
Họ đối diện người kia, cô đứng ở bên cạnh Kha Khinh Đằng, nghe anh nói mấy câu với người Ai Cập.
Người Ai Cập ngay từ đầu hình như không hiểu cho lắm, anh đặc biệt nói chậm lần nữa, người kia có vẻ như hiểu được một nửa.
Ngay sau đó cô thấy người kia nói huyên thuyên một ít, vừa nói vừa lấy ngón tay chỉ chỉ một cái lều nhỏ nằm bên trái ở phía trước.
“Người Ai Cập này là dân du mục tại vùng biên giới, bây giờ anh ta sẽ mang chúng ta đến lều trại chứa thức ăn.” Lúc này anh nghiêng đầu, lãnh đạm nói với cô, “Chúng ta tạm thời ở trong lều trại kia một đêm.”
“Vậy đợt lát nữa người của quân phiệt Ai Cập tìm đến đây thì làm sao?” Cô suy nghĩ một chút rồi hỏi.
“Vị dân du mục này sẽ coi như chưa thấy chúng ta.”
Khi nói chuyện, anh đã dẫn cô đi theo người Ai Cập kia hướng về phía trước, “Hơn nữa, tôi đã hứa với anh ta, sau này nhất định sẽ bồi thường tiền cho anh ta.”
“…Có tiền có thể sai khiến ma quỷ, quả thực không giả.” Cô lắc đầu, có chút thổn thức, “Nhưng mà chỉ có lời hứa suông, có thể đủ để khiến anh ta tin tưởng không?”
“Tôi chỉ nói với anh ta, chúng ta là vợ chồng mới cưới, bởi vì người trong nhà có thế lực rất lớn lại khăng khăng phản đối cho nên lựa chọn bỏ trốn trong khi đi du lịch.”
Anh bình tĩnh nói xong, như là có chút cảm giác cái gì không ổn, “Sau đó, thuận lý thành chương, người nhà của chúng ta liên lạc quân phiệt Ai Cập tới tìm chúng ta, mà chúng ta không muốn bị tìm ra.”
“Ai Cập không hoàn toàn xem là quốc gia dân chủ, nhất là quân phiệt, đối với dân chúng mà nói hẳn là sự tồn tại cao nhất, đối mặt với sự tra hỏi của quân nhân, chẳng lẽ anh ta không sợ sao?” Cô đưa ra nghi vấn.
“Sẽ.” Anh không phủ nhận, “Nhưng em đừng quên, trong quốc gia kiểu này, tín ngưỡng tôn giáo càng có thể hơn tất cả, thậm chí là sự chỉ trích và ràng buộc trên thân thể.”
Cô bỗng nhiên hiểu được nguyên nhân vì sao trước đó anh nói bọn họ là vợ chồng mới cưới.
Đa số người dân Ai Cập đều thờ phụng Hồi Giáo, tín đồ đạo Hồi đối với hôn nhân của nam nữ vô cùng coi trọng, hơn nữa, tuân theo chế độ một vợ một chồng, tín ngưỡng, tôn trọng, hai bên tự nguyện là điều kiện trước tiên, cho dù là cha mẹ hai bên cũng không có quyền can thiệp, tuyệt đối công bằng.
Cho nên, anh lấy lý do như vậy, rất dễ dàng cảm động vị dân du mục Ai Cập này.
Không lâu sau, người dẫn bọn họ đi liền dừng bước chân, chỉ thấy anh ta giơ tay xốc lên tấm màn của lều trại, để hai người họ đi vào.
Đèn đốt sáng lên, cô nhìn xung quanh, quả nhiên cất giữ một ít thức ăn và đồ vật linh tinh, tuy rằng không sắp xếp ngăn nắp, nhưng ít ra có một chỗ khá sạch sẽ có thể dùng để nghỉ ngơi.
Nhìn xong hoàn cảnh bốn phía, cô nghe thấy Kha Khinh Đằng ở phía sau nói một tiếng cám ơn với người Ai Cập.
Suy nghĩ một chút, cô cũng lập tức xoay người, bày tỏ lòng biết ơn của mình đối với người kia.
Người Ai Cập nhìn hai người bọn họ, dần dần lộ ra một nụ cười tươi.
Sau đó Kha Khinh Đằng còn nói mấy câu, sau đó người kia mới buông màn rời khỏi.
Đợi người Ai Cập đi rồi, lúc này anh bắt đầu chậm rãi cởi áo khoác của