ị đổi vai rồi. . . . . . Rốt cuộc Juliet hiện tại là ai, thật là loạn cả lên rồi."
Tô Hoa dụi lỗ tai: "Xem ra lỗ tai của mình không có vấn đề, vậy thì vấn đề là ở bạn học Tiếu đây của tôi rồi." Cô nhìn xuống cổ tay, vốn là định nhìn xem thời gian nhưng trên cổ tay lại trống trơn, chỉ đành phải giũ tay áo xuống bình tĩnh nói: "Vốn còn muốn nghe cô lảm nhảm một chút cho đỡ buồn, nhưng đã hết năm phút rồi. Hẹn gặp lại!"
Nói xong, Tô Hoa vòng qua Tiếu Giai, kéo Tiểu Bạch đi lên khóa học. Nhưng nếu bạn cho rằng sự việc được giải quyết nhẹ nhàng như vậy thì lầm rồi ——
Lúc Tô Hoa bước đi được tới bước thứ ba thì trước mặt lại xuất hiện không ít bạn học, nam nam nữ nữ đều có, bọn họ phấn khởi đứng xem hai mỹ nữ giằng co, đối với ý tứ "yên tâm hài lòng" của Tô Hoa biểu hiện ra trước khi rời khỏi hiện trường thì lúc này cũng chính thức bắt đầu dẫn Tô Hoa quay trở lại với trận chiến 300 hiệp!
Người chân chính giằng co vẫn còn chưa biết phải làm như thế nào thì người xem náo nhiệt đã reo hò sôi nổi.
Tô Hoa giơ tay lên, làm một động tác im lặng, sau đó thân sĩ cúi người chào: "Chư vị đến xem thâm mến, mỗi lớp chúng ta đều có một vị Diệt Tuyệt, nếu như không muốn bị diệt quá thảm, hãy mau nhanh chóng quay trở về lớp học thôi. Nếu lần sau còn muốn xem màn trình diễn hí kịch nữa, bảo đảm sẽ còn đặc sắc hơn nhiều à!"
Nói xong cả đám người liền ngay lập tức giải tán, nhưng còn lại mười mấy nữ sinh vẫn đứng im không nhúc nhích, nhìn thế trận này hình như đều là cùng một phe với chim công nhỏ.
Bạn nữ ‘A’ lớn tiếng doạ người: Giai Giai chúng tôi đắc tội gì với cô, mà cô cần phải làm chuyện thiếu đạo đức như thế này chứ, cướp đi đồ hóa trang của bạn ấy không nói, bây giờ ngay cả vai diễn của bạn ấy cũng muốn giành lấy, loại người phụ nữ như cô không cảm thấy xấu hổ hay sao?" Phối hợp với giọng Bắc Kinh đặc sệt không khác gì như đang hát tuồng. Dựa theo sự phán đoán thô bỉ nhưng dễ hiểu của Tô Hoa thì cô gái này hẳn là đang học những vai diễn hề.
Đúng là một cô gái tốt, nói lời bịa đặt mà cũng có thể trừng to mắt như hai quả bóng!
Bạn nữ ‘B’ tiếp lời dậm thêm: "Hôm nay mình còn nhìn thấy cô ta bước xuống từ chiếc Cadillac màu đen ở ngã rẽ bên kia, quả nhiên là có người bao nuôi. . . . . . Chỉ cần thổi hơi gió bên gối một chút thôi, thì không phải là cái gì cũng có sao? Giai Giai, cậu đừng nên chấp nhặt với cái loại người phụ nữ này."
Phụt —— đó là xe của Lão Thẩm, câu này ngược lại hơi có phần đáng tin.
Tô Hoa đẩy Tiểu Bạch tránh ra, nhỏ giọng nói: "Cậu hãy đi trước xin phép Diệt Tuyệt nghỉ dùm mình, cứ nói ‘thông gia’ mình đã tới rồi, đau đến mức chết đi sống lại."
Tiểu Bạch liếc xéo cô bạn mình: "Có ‘dì cả’ nhà nào lại một tuần tới một lần? Tuần trước xin nghỉ giúp cậu cũng nói như vậy mà." Nói xong đứng lại bên cạnh Tô Hoa, bước chân không động đậy, rất có ý tứ như muốn đồng cam cộng khổ với bạn mình.
Tô Hoa chuyển qua một cái liếc mắt.
Tình hình này xem ra, đến trễ là không thể nào tránh khỏi rồi. Trong tư tưởng tà ác của Tô Hoa suy nghĩ: Cô bạn Tiếu Giai này có lẽ là đang cố ý, rắp tâm chọn thời gian lên lớp của Diệt Tuyệt đến kiếm chuyện. Vì vậy ấn tượng dành cho cô bạn này lại bị hạ xuống một bậc —— trực tiếp xuống đến B2 luôn. Vốn bị cô ta đoạt đi vai diễn đã chán đến phát ốm, oan gia này còn dám tới cửa khiêu chiến, thật là chưa từng thấy qua cực phẩm như thế này đấy!
Hai tay cô đút vào trong túi áo, nhíu mày nói: "Này, bạn học Tiếu, ba mẹ bạn có khỏe không?"
Mặt Tiếu Giai chuyển sang tái mét, tự mình đang cảm thấy rất không vui, đảm nhiệm vai Juliet còn chưa tới hai ngày, kết quả là bị thông báo đổi vai diễn, không cần suy nghĩ cũng biết ngay là vị ở trước mặt này làm, hơn nữa bạn bè còn nói nhìn thấy cô ta được người bao thì càng thêm xác nhận. Từ nhỏ đến lớn, bản thân chưa từng phải chịu uất ức như vậy, cho nên mới tới đây muốn thuyết pháp với cô ta, không ngờ lúc này cô ta lại nhắc về chuyện của ba mẹ mình, chẳng lẽ định uy hiếp?
Tiếu Giai đảo mắt đề phòng: "Ba mẹ tôi có khỏe hay không thì mắc mớ gì tới cô?"
Tô Hoa khẽ mỉm cười: "Đúng vậy á, vậy tôi có xấu hổ hay không, lên xe của ai thì có liên quan gì tới các ngươi nhỉ?" Cô cố tình bày ra nghi trận hơi ngập ngừng một chút, "Thật ra thì, các người đã đoán sai rồi, là tôi bao nuôi người đàn ông kia mới đúng."
Sáng sớm hôm nay, tiền bánh nướng của Lão Thẩm là do Tô Hoa trả —— Cho nên từ phương diện nào đó mà nói thì lời này cũng được thành lập đúng không.
Âm thanh hít không khí, châm chọc , khinh bỉ. . . . . . Ào ào nổi lên bốn phía.
Cơ thịt trên mặt Lão Thẩm đang đứng đằng xa thoáng giựt giựt mấy cái, nhưng chủ nhiệm Hệ ở bên cạnh anh hiển nhiên là không phát hiện ra, chủ nhiệm là một người đàn ông đã hơn 50 tuổi, giới thiệu với Lão Thẩm về quang cảnh trường học cùng với chi tiết lịch sử, đang thao thao bất tuyệt nước miếng văng tung tóe, bỗng nghe thấy trong sân trường vang lên một giọng nữ trong trẻo: "Thật ra thì, các người đã đoán sai rồi, là tôi bao nuôi người đàn ông kia mới đúng."
Lỗ tai ngay lập tức dựng đứng, mấy cọng lông mày vốn đã th