ngoài chừng mấy ngày, anh rốt cuộc không nhịn được, nghe theo đề nghị của một đám bạn xấu, len lén chạy vào phòng, vạch chăn chui vào. . . . . . Không nghĩ tới vừa đi vào liền giật mình.
Trong chăn lại là một con heo hồng phấn! Mà Tô Tô từ gian phòng cách vách đi tới, khẽ mỉm cười: "Ngủ chung với người anh em của anh đi, hoặc là tiếp tục ra bên ngoài quỳ ván giặt, em rất hào phóng, cho anh quyền lựa chọn đó."
Con heo hồng phấn kia nhún nhún cố gắng chui vào người Lão Thẩm, anh cũng không dám tránh một cách quá rõ ràng, thầm than trong lòng: Tiểu Lương, Phương Thiên Hoành, Chu Công. . . . . . Các người hại tôi không ít.
Ngủ chung với heo, một chiêu này. . . . . . đủ độc!
Bất đắc dĩ, Lão Thẩm chỉ đành phải lấy đòn sát thủ ra.
Ngày hôm sau anh biến mất, bảo bọn Tiểu Lương mang tin đến cho Tô Tô, nói là anh chờ cô ỏ Quảng trường Kim Nhật.
Tô Tô nằm lỳ ở trên giường, ngủ một giấc đến xế chiều, không cần suy nghĩ làm sao để chỉnh Lão Thẩm, cũng hơi có chút tịch mịch, cô ra cửa nhìn một chút, làm bộ như vô ý đi dạo một vòng trong khách sạn, Lão Thẩm thật đúng là không có ở đây.
Ngày thứ hai, Tiểu Lương lại xuất hiện. Mới sáng tinh mơ đã vọt vào phòng, hô to: "Thím họ, không xong không xong, cháu thay mặt thím đi quảng trường xem thử, thì phát hiện chú họ đã xảy ra chuyện."
Tô Tô thò đầu ra khỏi chăn, yếu ớt hỏi: "Anh ấy có thể xảy ra chuyện gì?"
Nhìn Tiểu Lương như sắp khóc: "Chú ấy đánh nhau với người ta, lại nói không phải chờ thím ở quảng trường ư, đợi rất lâu, kết quả có một mỹ nữ cho là chú ấy làm loại chuyện đó, quăng ra một khoản tiền muốn dẫn chú ấy đi khách sạn. . . . . ."
Nghe nói như thế, trong mắt Tô Tô bốc lửa, nhưng cô vẫn cố nhịn xuống, bình tĩnh hỏi: "Sau đó thì sao?"
Thanh âm của Tiểu Lương cao lên: "Sau đó dĩ nhiên là chú họ không đồng ý rồi, người phụ nữ kia liền mắng chú ấy, nói nếu như không phải chú ấy làm cái kia, cả ngày lẫn đêm thân thể trần truồng làm gì? Mỹ nữ nghĩ là chú họ ghét bỏ cô ta, cho nên tức giận tìm người đến đánh chú họ. . . . . ."
"Đợi chút. . . . . ." Tô Tô nghe được một chỗ không tầm thường, vì vậy cắt đứt lời tự thuật của Tiểu Lương, nghi vấn: "Thân thể trần truồng? Tiểu Lương, không phải là cháu đang nói đùa đấy chứ, bây giờ là giữa mùa đông, sao anh ấy có thể không mặc thứ gì?"
Tiểu Lương thở dài một cái: "Thím họ, nếu thím không tin có thể lên web nhìn thử, không phải là thím luôn chú ý đến mấy chuyện như thế này ở Thượng Hải ư, cháu đoán lúc này trên đó đã có tin tức rồi. Chú họ đáng thương, vì thím mà bị đòn, thật đúng là chẳng thèm quan tâm đến cái gì nữa rồi. Một ngày một đêm, ở trần đứng trong gió rét, cứ tiếp tục như vậy nữa, dù là người sắt cũng không chịu nổi. . . . . . Ai. . . . . . Thím nói xem, chú ấy cũng không có làm ra chuyện gì thiên lý khó dung, sao lại rơi vào kết quả thê lương như vậy chứ?" Cô liếc Tô Tô một cái, "Thím họ, thím nói xem có phải chú ấy quá thảm rồi không."
Tô Tô không để ý đến cô nữa, mở web, bắt đầu lật tin tức, kết quả. . . . . . tin thứ ba vừa được cập nhật gần đây chính là: hôm nay, tại quảng trường phát hiện một người đàn ông lỏa thể, chọc giận mỹ nữ dẫn đến việc xung đột đánh nhau. . . . . .
Tiểu Lương còn chưa kịp nói gì liền thấy thím họ vén chăn lên nhảy ra, quần áo của cô cũng chưa thay, ăn mặc rất chỉnh tề —— bộ dáng kia, giống như tùy thời chuẩn bị đi ra ngoài. Tiểu Lương mỉm cười: hắc hắc, có trò hay để xem rồi. Cô cầm trang web thím họ vừa xem lên, kéo xuống dưới, trên đó còn có một hàng chứ —— bị người nhờ vả, đăng lên một mẩu tin giả dối, các vị khán giả chớ trách. Trên trang web, còn có một tấm hình bán thân kèm theo thật đúng là khiến cho người ta dở khóc dở cười.
Ôm chiếc áo khoác Lão Thẩm hay mặc trong ngực, Tô Tô lấy tốc độ nhanh nhất chạy tới quảng trường, giờ phút này, ở quảng trường có không ít người xúm lại xem náo nhiệt. Cô căn bản không chen vào được, càng lúc càng sốt ruột, cô rống lớn ra tiếng: "Xin lỗi, người đàn ông của tôi ở trong đó, phiền mọi người cho qua." Cô liên tục kêu ba tiếng, đám đông đang xem náo nhiệt rốt cuộc né ra thành một con đường, tất cả mọi người giật mình nhìn cô, còn có người nhỏ giọng nói: "Cô chính là người tên Tô Tô kia?"
Nhìn con đường được mở ra từ đám đông, Tô Tô cảm thấy ở đó có vấn đề, cô vừa từng bước từng bước đi qua, vừa nghĩ nếu là Lão Thẩm lại lừa mình thì sẽ phạt anh thế nào.
Lúc này, quảng trường chợt vang lên hành khúc hôn lễ, có những cánh hoa hồng được rắc xuống, rơi vào trên thân người, trên đất, không lâu sau, toàn quảng trường đều là hương hoa thơm dịu. Tô Tô bị dọa, cô ngẩng đầu lên nhìn, cánh hoa hồng hình như là bay ra từ một tầng nào đó trên tòa lầu kia .
Cũng trong nháy mắt, đám người vốn còn đang đứng ở bên cạnh cũng nghiêm chỉnh tránh ra như đã được huấn luyện, lưu lại mình Tô Tô ở trung tâm, mà sau lưng cô, trên một tòa lầu để ngắm cảnh, thang máy chậm rãi đi xuống. Cô không thấy, có một người đàn ông ở giữa không trung nhìn về phía cô khẽ cười.
Có người hoan hô: "Bắt đầu rồi."
Hình như là một tín hiệu, bên tai truyền tới tiếng nói như
