gì, chuyện trước kia giữa hai đứa mẹ cũng chẳng quản hết
được. Có điều, chuyện sau này thì anh phải nhớ cho rõ, nhà họ Mạc chúng ta từ
trước đến nay không thiếu nợ ai bao giờ, đừng có làm bại hoại gia phong.”
Mạc Bắc cuối cùng coi như cũng an tâm lại được, đôi
mày giãn ra, ôm chặt mẹ vào lòng, làm tóc tai bà rối bời lên, khiến bà phải
mắng yêu anh một câu “nhẹ tay thôi”. Bà đã gọt và cắt xong cam và táo lên đĩa,
đặt vào tay anh rồi bảo mang vào cho bố.
Mạc Hạo Nhiên đang ở trong thư phòng đọc báo, trong
tay đang cầm tấm ảnh vui tươi đầy màu sắc mà bà Mạc in ra cho.
Mạc Bắc bê khay hoa quả vào đặt bên cạnh bố mình, đợi
chờ lời giáo huấn của Mạc Hạo Nhiên. Nhưng Mạc Hạo Nhiên lại chỉ hắng giọng rồi
nói: “Chắc hẳn là mẹ anh đã nói với anh rồi, đấy cũng là ý kiến của tôi. Chuyện
đã đến nước này nói nhiều cũng chẳng có ích lợi gì, phải xem sau này thế nào
mới được.”
Mạc Bắc đứng thẳng lưng đáp: “Con cảm ơn bố nhiều.”
“Thế nhưng…”. Mạc Hạo Nhiên cau chặt đôi mày, nghiêm
nghị nói: “Đây là chuyện nhà chúng ta thiếu nợ người khác, cần phải nói lời xin
lỗi trịnh trọng nhất đến gia đình của người ta. Chuyện này tôi giao cho anh đi
sắp xếp, đến cuối năm nhất định phải làm xong. Tôi hy vọng cháu tôi có thể đón
Tết năm nay tại căn nhà này.”
Mạc Bắc há hốc miệng kêu lên: “Bố ơi, thời gian như
vậy có hơi gấp gáp quá không ạ?”
Mạc Hạo Nhiên liền mắng: “Còn gấp sao? Chả lẽ không
phải là anh đã lên kế hoạch sẵn từ trước? Tính được cả khoảng thời gian tôi
nguôi hết cơn giận, lại còn chê thời gian gấp gáp quá hả? Là bản thân anh đã
sống cuộc sống quá đỗi thoải mái dễ chịu mà thôi”. Ông lại cầm tấm ảnh lên,
nhìn vào đứa trẻ xinh xắn, hoạt bát, tinh ranh, đôi mày lại khẽ giãn ra, than
dài một tiếng rồi nói thêm: “Nếu như mẹ của cậu bé này không chịu gật đầu đồng
ý thì chúng ta cũng chẳng thể nào ép người ta được.”
Mạc Bắc nhanh chóng gật đầu nói: “Dạ vâng, con biết
rồi.”
T¬T
Thật vậy, chuyện bất ngờ lúc nào cũng có thể xảy ra,
mà Mạc Bắc đương nhiên không thể nào dự liệu trước được. Anh cảm nhận rõ ràng
mấy ngày hôm nay Mạc Hướng Vãn lại bắt đầu lảng tránh anh.
Mạc Bắc chẳng thể nào đoán biết, thấu hiểu được tâm tư
của Mạc Hướng Vãn, nên lúc này đang cực kỳ vô vọng.
Quá khứ của anh được truyền tới tai cô thông qua người
khác, điều này khiến cho tâm trạng cô mấy ngày nay cảm thấy bất an.
Tám, chín năm trước, người thanh niên đau khổ với nụ
cười mỉa mai, nỗi niềm chán chường và cả làn da lạnh giá nữa. Chiếc ôm của anh
vừa bá đạo lại vừa cấp thiết, giống như muốn xẻ cô ra làm đôi. Trong nỗi đau
đớn thấu tim này, cả hai cùng vùng vẫy, muốn thoát ra, khiến nó bật máu, đến
nay đã thành một vết thương liền sẹo.
Thì ra, tất cả mọi chuyện lại bắt nguồn từ nguyên nhân
này.
Người đàn ông này thất tình nên mới ra ngoài mua vui.
Mạc Hướng Vãn chẳng thể nào tập trung đọc sách được
nữa, cô phải làm một số chuyện hy vọng có thể quên đi tất cả. Đúng lúc Mạc Phi
đang đòi ăn món sủi cảo, cô liền đi mua nhân thịt và vỏ sủi cảo về. Cô vào bếp
thái thịt với nhân rau thật nhỏ, phải cắt ra nhỏ xíu giống như tâm tư của cô
lúc này vậy.
Mạc Phi ngồi chờ ăn sủi cảo, cầm chiếc bát con của
mình trên tay lượn qua lượn lại quanh người Mạc Hướng Vãn, mở miệng là bố, khép
miệng lại cũng bố. Mạc Hướng Vãn nghe nhiều đến mức thấy bực mình gắt lên:
“Đừng làm phiền mẹ nữa, con mau đi hoàn thành bài tập cô giáo giao đi, đợi một
lúc nữa là có đồ ăn ngay thôi.” Giọng nói cô vô cùng nhiêm nghị, Mạc Phi chớp
chớp mắt, tỏ ra khá uất ức, nhưng cậu bé vẫn kiên định đến cùng, cố tình hỏi:
“Có mang một ít sang cho bố không ạ? Mẹ ơi, đã mấy hôm nay rồi mẹ không ngồi xe
của bố đấy.”
Mạc Hướng Vãn đặt dao thái rau xuống, thầm mắng bản
thân vì đã không kiềm chế được cảm xúc. Bản thân trầm tư suy ngẫm như vậy là vì
cái gì chứ? Người đàn ông đó đi ra ngoài mua vui chả lẽ cô lại đang ngồi đây
mong chờ điều gì sao?
Vừa nghĩ đến đây, cô mím chặt môi, thật sự không muốn
bản thân bị rơi vào tình trạng khốn khổ như vậy.
Cô cúi xuống thơm nhẹ lên má con trai rồi nhẹ nhàng
nói: “Con mau đi làm bài tập đi, cứ lượn lờ quanh đây mẹ chóng mặt lắm, làm sao
có thể làm sủi cảo cho Phi Phi ăn được chứ?”
Mạc Phi liền thỏ thẻ: “Mẹ ơi, con rót ly trà cho mẹ
nhé, mẹ cứ từ từ làm cũng được.”
Anh bạn trẻ vẫn quyết không chịu đi, ngoan ngoãn ngồi
một bên chờ đợi, nhìn mẹ nắn nắn bóp bóp, làm ra từng chiếc sủi cảo xinh xắn,
ngon lành.
Mạc Phi cứ ngồi một bên như vậy không chịu được liền
xông tới giúp đỡ, cậu bé được giao việc cho nhân vào chiếc vỏ sủi cảo. Hai mẹ
con cùng hợp tác, loáng cái đã làm xong hai chục cái, Mạc Hướng Vãn bắt đầu đặt
nước lên bếp.
Mạc Phi lại tiếp tục hỏi mẹ: “Mẹ ơi, bố sẽ ăn mấy cái
ạ?”
Mạc Hướng Vãn thầm than thở trong lòng, hiểu ý con lại
bắt đầu làm thêm mười cái sủi cảo nữa, nghĩ bụng ăn như vậy chắc anh sẽ không
no được, nên lại làm thêm mười cái nữa, rồi lại nghĩ vẫn chưa đủ, cuối cùng làm
thêm năm cái nữa. Hai mươi lăm cái này cô không thả luôn vào nồi nước mà đặt
hết vào một bao đựng thực p