i lại nói: “Với tình hình kinh tế hiện nay có nguồn
thu nhập ổn định càng tốt hơn chứ, sau này còn phải nuôi vợ nuôi con cơ mà.”
Mạc Bắc “ừm” một tiếng, không hề tức giận, hơn nữa còn
bày tỏ thái độ đồng ý.
Quan Chỉ thấy thế lại tiếp tục khoe khoang công trạng
của mình: “Trước mặt dì, mình đã phát huy hết sở trường của bản thân, cậu đúng
là rất thấu hiểu hai cụ, lúc đó chú Mạc suýt chút nữa lấy roi da tìm cậu đánh
cho một trận nên thân. Chỉ có mỗi dì Mạc là bình tĩnh, trước tiên hỏi cậu đang
ở đâu, mình bảo không biết, bà cũng không hề hỏi thêm gì nữa. Có điều mình đã
cho Tử Tư số điện thoại, bảo cậu ta giả vờ tiết lộ dạo này cậu đang chui rúc ở
chỗ nào rồi.”
Mạc Bắc bật cười, nói một cách chân thành: “Cám ơn sự
phối hợp nhịp nhàng của các đồng chí.”
Quan Chỉ tỏ ra đắc chí: “Thấy thế nào? Mình có đủ
nghĩa khí hay không? Lần này mình làm quá tốt rồi còn gì, khi nào cậu kết hôn,
mình nhất định phải ăn gấp mấy lần mới hả.”
“Muốn ăn bao nhiêu cũng được.”
Quan Chỉ không cười nữa, đột nhiên tỏ ra nghiêm túc
hỏi: “Nếu như mình nhớ không nhầm thì tám, chín năm trước cậu đi theo Vu Trực
làm thanh niên bất lương đúng không? Lúc đó không phải cậu vừa vập vào nỗi đau
khổ khốn cùng khi phải chia tay Điền Tây hay sao? Tại sao lại có thể cùng người
phụ nữ khác sinh ra đứa con được chứ?”
Mạc Bắc không muốn nhớ lại chuyện của ngày xưa cũ, anh
chỉ nói đúng mấy chữ: “Nhân duyên thôi.”
“Được, như vậy thì mình cũng an tâm được phần nào. Hai
vợ chồng nhà Điền Tây cũng rất ổn, nếu như cậu không hạnh phúc thì chẳng công
bằng chút nào.”
“Không nghiêm trọng như cậu nghĩ đâu, cũng giống như
những gì cậu nói, đã tám, chín năm rồi còn gì.”
“Cậu có yêu mẹ của con trai mình không?”
“Ừm, mình còn sợ cô ấy cơ”. Khi nói ra câu này, khóe
miệng Mạc Bắc vẫn còn nhoẻn lên một nụ cười.
“Mẹ cậu đang chú ý đến người ta lắm đấy. Ngay cả mình
cũng nghe thấy tin tức rồi, liệu dì có điều tra cả hộ tịch nhà người ta ở đâu
không nhỉ? Thế nhưng tại sao dì lại không đến tìm cậu chứ? Bao nhiêu ngày nay
rồi mà nhà cậu vẫn không có chút động tĩnh gì, có lẽ là sự bình yên trước khi
bão tố ập tới đấy.”
Mạc Bắc quát cậu bạn: “Cậu biến đi cho nhanh!”
Sau khi chào tạm biệt Quan Chỉ, anh nhìn lại đồng hồ,
đã đến giờ ăn trưa. Anh liền gọi điện về nhà, vừa hay mẹ anh nhấc máy.
Đầu dây kia vọng lại giọng nói lạnh lùng: “Cuối cùng
anh cũng đã nhớ đến hai ông bà già này rồi hả?”
Mạc Bắc mỉm cười trả lời: “Mẹ à, hôm nay mẹ muốn ăn
gì? Con sẽ mua về ạ.”
Mẹ anh ở đầu kia liền nói: “Món măng xào thịt, anh có
muốn ăn không?”
Buổi chiều ngày hôm đấy, Mạc Bắc trước tiên đi đến
trường học đón Mạc Phi và Vu Lôi về nhà, sau đó lại lái xe đến khu buôn bán
thủy sản trên đường Đồng Xuyên mua về rất nhiều bào ngư. Mẹ anh là người thích
ăn cá, trên đường về anh còn tạt qua siêu thị mua thêm rất nhiều loại cá nữa.
Lúc về đến nhà, chị giúp việc đang bận tối mắt tối mũi
bên cạnh mẹ. Mẹ tìm người thợ may đến may bộ xường xám, đang thay đồ trong nhà.
Thời còn trẻ, Mạc phu nhân cũng là người chú trọng đến
thời trang, nhưng do thời kỳ đó khó khăn nên cũng chẳng thể nào làm được theo
tâm nguyện. Đến nay, ngay cả đồng phục công ty cũng đã may rất thời trang, cho
nên bà đương nhiên phải đáp ứng theo đúng tâm nguyện của bản thân.
Chiếc xường xám đó có màu xanh lam, phía dưới tà in
hoa mẫu đơn, quá bó sát thân người nên trông hơi thô. Bà rất không vừa ý, liền
nói ngay với người tiệm may đo: “Vẫn cứ làm theo kiểu cách bộ xường xám mà Hồ
phu nhân mặc khi đi dự tiệc đi, vừa sang trọng lại vừa đoan trang.”
Bà Mạc là khách hàng thân tín của tiệm may đo này, nên
được chính bà chủ tiệm đích thân phục vụ. Bà chủ tiệm may đó hơi béo, tay nghề
rất giỏi, hơn nữa cũng biết ăn nói, ngày thường thỉnh thoảng cũng hay đánh mạt
chược cùng Mạc phu nhân, cho nên hai người nói chuyện khá hợp nhau.
Bà chủ tiệm may nói một cách chân thành: “Bây giờ thời
tiết không nóng lắm, chị nên mặc loại vải mỏng thì tốt hơn. Mạc phu nhân, chị
cứ nghe theo lời em, không sai đâu, đợi em chọn một mảnh vải thêu loại hoa khác
là ổn ngay ấy mà.”
Mạc phu nhân gật đầu đồng ý, thần sắc dịu dàng, Mạc Bắc
liền thừa cơ cất tiếng gọi mẹ rồi hỏi: “Mẹ lại sắp đi tham dự buổi tiệc nào
sao?”
“Phụ nữ về hưu rồi thì còn tham gia tiệc tùng gì nữa?
Thành phố chuẩn bị tổ chức ngày lễ phụ nữ với chương trìnhThượng
Hải ấm áp tình thương.”
Mạc Bắc nghe vậy nói đùa một câu: “À thì ra là mẹ đi
làm công tác phụ nữ. Giai cấp vô sản giờ cũng “ấm áp tình thương” rồi ạ? Liệu
có phải khu nhà ở Thường Đức của bà Tống Ái Linh[3'> tổ chức
hoạt động không ạ?”
[3'>
Là một trong sáu người con trong gia đình họ Tống nổi tiếng ở Trung Hoa đầu thế
kỉ XX (chị của Tống Khánh Linh và Tống Mỹ Linh), vợ của Khổng Tường Hy, một chủ
nhà băng lớn, đồng thời là Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Tài chính của Chính phủ
Quốc Dân Đảng.
Mạc phu nhân mắng ngay: “Anh đừng có đánh trống lảng,
hôm nay tôi sẽ tính sổ đầy đủ mọi chuyện với anh. Sau đó, đợi bố anh quay về
rồi sẽ xử lý anh luôn một thể.”
