hẩm sau đó dặn dò Mạc Phi: “Mau mang sang cho bố
đi.”
Mạc Phi nhẹ “vâng” một tiếng, rồi hân hoan bắt đầu
công việc của anh đưa bưu kiện.
T¬T
Một lúc sau, Mạc Bắc cùng Mạc Phi quay lại, mặt mày
hớn hở nói cùng cô: “Anh mượn nhà bếp bên em một chút có được không?”
Mạc Hướng Vãn ngước mắt lên hỏi: “Bếp bên nhà anh
không nấu được hay sao?”
Mạc Bắc hoàn toàn không hiểu vì cớ gì mà cô lại quay
về thái độ lạnh nhạt như xưa, thế nhưng, nghĩ đến việc cô đã cho Mạc Phi mang
sủi cảo sang tặng chứng tỏ cho dù cảm thấy không thoải mái vì chuyện gì thì giờ
cũng đã nguôi ngoai hơn nhiều rồi nên anh thẳng thắn nói luôn: “Anh muốn ăn cơm
cùng với hai mẹ con em.”
Giọng nói, thái độ này của anh sắp sửa giống y như Mạc
Phi, Mạc Hướng Vãn chưa bao giờ chịu đựng nổi bộ dạng cầu khẩn thiết tha này
của con trai mình, chẳng khác nào một sinh linh bé nhỏ vô tội đáng thương. Thì
ra điều này thằng bé có được là do di truyền từ anh.
Cô cũng chẳng thể nào chịu đựng nổi bộ dạng này của
anh, nhưng cũng không chịu trả lời trực tiếp, bèn quay sang phía khác, bắt đầu
bật bếp ga.
Mạc Phi lập tức vui mừng ra mặt, liên tục nháy mắt với
Mạc Bắc, hai bố con truyền tín hiệu mật qua lại với nhau. Mạc Hướng Vãn thấy
thế không chịu được liền đi ra khỏi phòng bếp.
Di động đặt trên mặt bàn đã reo lên mấy lần, là Tần
Cầm gọi cho cô. Mạc Hướng Vãn nhanh chóng gọi lại cho chị.
Tần Cầm nghe thấy giọng nói của cô liền ngập ngừng đôi
chút, sau đó bắt đầu lên tiếng: “Hướng Vãn, chúng ta đã quen biết nhau từ lâu
rồi, có nhiều lời chị không ngại nói thẳng.”
Mạc Hướng Vãn nghe thấy ngầm ý trong lời nói của chị,
đột nhiên cảm thấy hơi lo lắng.
Tần Cầm ở đầu dây bên kia nói tiếp: “Làng giải trí của
chúng ta, ở ngoài nhìn vào thấy bóng bẩy, sung sướng, hào nhoáng, ở trong như
thế nào thì chị em mình đều biết rõ cả. Lưu Hiểu Khánh đã từng nói: “Làm người
đã khó, làm phụ nữ càng khó hơn nhưng làm người phụ nữ nổi tiếng mới là khó
nhất”. Chị em mình thì vẫn chưa tới mức độ đó, nhưng có thể giữ được tấm thân
an lành, trong sạch trong cái ngành giải trí này đúng là chẳng dễ chút nào.”
Lời nói này thật quá nghiêm trọng, Mạc Hướng Vãn vừa
nghe thấy đã cảm thấy hỗn loạn, đồng thời cũng chẳng hiểu đang có chuyện gì xảy
ra: “Chị Tần, có phải em đã làm chuyện gì không phải với chị?”
Tần Cầm thẳng thắn: “Tối qua chị đã đến buổi tiệc của
Quản Huyền, chỗ của cô ấy trước nay vẫn “tôm cá” phức tạp, điều này cũng không
thể trách cô ấy được.”
Trái tim của Mạc Hướng Vãn như rớt từ trên thiên đàng
xuống địa ngục, đập thình thịch, cô mẫn cảm cất tiếng hỏi chị: “Có phải đã xảy
ra chuyện gì khiến cho chị khó xử chăng?”
Tần Cầm nói ngay: “Em thay chị chuyển lời cho Quản
Huyền, có một vài chuyện đối với chị không thể trực tiếp trao đổi được, chị
cũng không hề muốn đắc tội với khách hàng của cô ấy.”
“Có phải người mà chị ấy mời đến đã có ý đồ bất chính
với chị?”
Mạc Hướng Vãn thật sự muốn hét lớn tiếng lên, từ trước
đến nay, cô chưa bao giờ nghĩ rằng chỉ vì lời mời của mình mà Tần Cầm lại phải
chịu khổ chịu nạn ở chỗ Quản Huyền. Dựa vào những lời nói và thái độ của Tần
Cầm, cô hoàn toàn có thể tưởng tượng ra khung cảnh đáng sợ, nguy nan đến mức nào
đã diễn ra.
Điều này thật sự quá đáng buồn, cả hai bên đều là
người thân thiết của cô, bản thân cô lại tin tưởng, tín nhiệm Quản Huyền là
vậy.
Tần Cầm không hề trả lời trực tiếp câu hỏi của cô mà
chỉ nói: “Có người tinh thần có vấn đề, vì người với việc không xứng đáng mà
lãng phí cả cuộc đời, tư tưởng cũng lạc sang hướng khác, chị cũng chẳng biết
phải nói thế nào nữa. Chỉ là, Hướng Vãn, em hãy suy nghĩ cho kỹ vị trí mà mình
đang đứng đi.”
Mạc Hướng Vãn nghe vậy liền gật đầu theo phản xạ tự
nhiên.
Cô hoàn toàn chẳng thể nào chấp nhận được sự thật này.
Thời còn trẻ, Tần Cầm trông diễm lệ, xinh đẹp, cũng đã
từng có biết bao nhiêu người say mê, theo đuổi, thế nhưng, bản thân chị có niềm
kiêu hãnh của riêng mình, nên đã lèo lái được mọi chuyện êm đẹp đến tận bây
giờ. Chỉ riêng điều này đã khiến cho Mạc Hướng Vãn vô cùng khâm phục, kính nể.
Những người trong ngành hầu như đều biết được niềm kiên định có phần hơi thái
quá của chị, vậy mà vẫn có người muốn vượt qua ranh giới mà chị đã vạch sẵn.
Người này lại còn coi bạn bè là một nhịp cầu bắc nối.
Mạc Hướng Vãn dập điện thoại rồi ngồi phệt xuống sô pha, người cô dường như
đang khẽ run lên, cô chẳng thể nào xác định rõ mọi chuyện. Mạc Hướng Vãn ngay
tức khắc gọi đến một số điện thoại khác.
Quản Huyền để một hồi lâu mới nhấc máy, giọng nói có
đôi phần nũng nịu, lúc nghe máy lại còn quay sang nói với người ngồi bên rằng:
“Đừng động chạm lung tung.”
Mạc Hướng Vãn nghe thấy vậy, cảm thấy nổi hết cả gai
ốc.
Cô cất tiếng nghiêm nghị hỏi Quản Huyền: “Tối qua, chỗ
chị đã tổ chức bữa tiệc vì lý do gì?”
Quản Huyền quả nhiên làm theo tinh thần “binh đến thì
chặn”, không hề tỏ ra bất ngờ, dịu dàng nói với Mạc Hướng Vãn: “Tiểu cô nương,
bản thân em phải biết chuyện này chứ?”
Mạc Hướng Vãn không kìm được mà hét lên: “Em thì hiểu
đi