Kim Ngân Hoa, màu sắc trở nên quá vàng. Mạc Hướng Vãn đành để cốc trà
sang một bên.
Trâu Nam cầm một tập công văn đến cho cô ký duyệt, cô
liền lấy lại tinh thần bắt đầu làm việc. Trâu Nam đứng bên cạnh thông báo: “Lão
đại, bên phía chị Quản muốn mở một bữa tiệc hội ngộ tại quán bar, chị ấy định
mời người cùng ngành bên Hồng Kông sang, muốn hỏi ý kiến chị xem sao?”
Mạc Hướng Vãn chẳng buồn quay đầu sang, giọng hơi gắt
gỏng: “Hỏi chị làm cái gì chứ? Chị ấy đâu phải không quen biết gì những người
trong ngành giải trí, hơn nữa, những hoạt động riêng tư không cần phải thông
qua chị.”
“Chị ấy muốn mời chị Tần Cầm tới.”
Mạc Hướng Vãn liền dừng bút lại.
“Tính cách của chị Tần không được hiền hòa lắm, dù cho
ở Đài truyền hình hay Đài phát thanh cũng đều không mấy thuận lợi. Có lẽ đây là
một cơ hội chuyển đổi tốt. Thế nhưng chị ấy cao ngạo như vậy…”
Mạc Hướng Vãn không ngẩng đầu lên, tiếp tục đọc tài
liệu, rồi trầm ngâm nói: “Vậy thì chị sẽ nói chuyện với chị Tần Cầm.”
Mạc Bắc đưa Mạc Hướng Vãn đến chỗ làm rồi phóng xe đến
công ty ngay. Chủ nhiệm Giang vừa mới nhận điện thoại xong, đi ra ngoài gặp anh
liền nói luôn: “Mạc Bắc, tiểu tử cậu thật giỏi quá! Muốn đổi nghề đi làm nhà
đầu tư sao?”
Mạc Bắc mỉm cười: “Cháu đâu dám! Cháu núp dưới bóng
quan lớn của Chủ nhiệm là được rồi, cần gì phải tự chuốc khổ vào thân chứ? Bây
giờ tình hình kinh tế thế giới cũng chẳng có gì khởi sắc cả.”
Chủ nhiệm Giang không nói đùa cùng anh nữa, sắc mặt
trở nên nghiêm nghị: “Cậu đích thực đang đùa với lửa đấy. Phía nhà máy bên đó
không ngờ lại muốn bàn bạc lại điều khoản hợp đồng với bên nước ngoài, còn nói
là sẽ phải quản lý cả nguồn ngoại vốn nữa. Cậu phải biết rõ một điều là vụ này
đã có cấp trên dặn dò trước rồi, tại sao cậu vẫn cứ chọc gậy bánh xe thế? Đó là
vấn đề trong nội bộ lãnh đạo của người ta, cậu có cần thiết phải làm hỏng
chuyện tốt của người khác hay không vậy?”
Mạc Bắc ngồi xuống, cầm chiếc cốc chuẩn bị đi pha trà
rồi nói với Chủ nhiệm Giang: “Chủ nhiệm Giang, chỗ Chủ nhiệm có chuột bọ đấy,
lúc nào thì lãnh đạo cấp trên đến bắt vậy?”
Chủ nhiệm Giang vừa tức giận lại vừa căng thẳng, ông
nói: “Cậu đừng có nói bóng nói gió, làm thế với tôi thì được chứ với người khác
cậu có làm được không?”
Mạc Bắc chậm rãi ra ngoài rót trà rồi quay lại nói một
cách nghiêm túc: “Vẫn còn khoảng trống trong khoản lợi nhuận đó, chỉ cần doanh
nghiệp nước ngoài kia chịu đầu tư thì chẳng ai thiếu phần của mình hết. Bây giờ
môi trường đầu tư quốc tế không tốt, rất nhiều nhà đầu tư nước ngoài vô cùng
coi trọng tiềm lực tiêu dùng lớn của thị trường Trung Hoa chúng ta, vô cùng
khát khao nhưng vẫn kiêu ngạo khi rót tiền đầu tư. Nếu như doanh nghiệp nước
ngoài kia có thể đạt được lợi nhuận, chịu thiệt đôi chút, sau này làm tốt vẫn
có thể kiếm được, nhà máy chúng ta tư vấn nắm được quyền tự chủ, đây mới là kết
quả đáng mừng nhất cần đạt được.”
Chủ nhiệm Giang lắc đầu nói: “Núi cao còn có núi cao
hơn, không phải bất cứ người nào cậu cũng có thể giải quyết được đâu.”
Mạc Bắc không nói gì thêm, mở máy tính và bắt đầu làm
việc.
Thế nhưng ngày hôm đó, anh phải nhận rất nhiều điện
thoại, phiền phức đến độ anh chẳng thể nào chuyên tâm làm việc được.
Người đầu tiên gọi là Vu Trực: “Hừm, huynh đệ, cậu
được lắm! Có người ra mặt hỏi thăm về cậu rồi đấy. Cậu theo tư vấn cho vụ đầu
tư của một doanh nghiệp nước ngoài đúng không? Bây giờ thì hay rồi, người ta
đang muốn mời cậu ra khỏi tổ chức nhà nước để làm nhà đầu tư chuyên nghiệp
đấy.”
Mạc Bắc cười: “Cậu đùa mình sao? Ngay cả Dale Carnegie
và Prada[1'> đều suy
sụp cả rồi, bây giờ còn ai dám làm đầu tư nữa? Tình hình gần đây cậu không biết
sao? Hôm qua, KPMG[2'> đã sa
thải hơn hai trăm nhân công đấy”
[1'> Hai doanh
nghiệp hàng đầu thế giới.
[2'>
Nhà cung cấp dịch vụ kiểm toán, thuế và các dịch vụ tư vấn hàng đầu thế giới.
“Đã là thỏi vàng phát sáng thì cho dù có khủng hoảng
kinh tế kinh khủng hơn nữa thì vẫn có người tranh giành”. Vu Trực dừng lại đôi
chút rồi lại nói tiếp: “Vu Chính nhà mình dạo này đang tiếp xúc làng giải trí
bên Hồng Kông, cậu nể mặt mình chút đi, bao giờ thì giúp anh ấy coi vụ đầu tư
này được đây?”
Mạc Bắc chẳng suy nghĩ nhiều đã gật đầu đồng ý đầy hào
sảng.
T¬T
Cuộc điện thoại thứ hai là của Quan Chỉ, cậu ấy vừa mở
miệng là khen anh trên trời dưới biển.
“Mình vừa nghĩ thông suốt rồi, thì ra từ “kéo” mà cậu
dùng rất tuyệt vời, xác đáng. Kéo xềnh xệch doanh nghiệp nước ngoài vào giữa
chốn hùm beo hổ báo, các cổ đông trong nhà máy đó đang chuẩn bị đánh nhau sứt
đầu mẻ trán rồi, kết quả doanh nghiệp nước ngoài kia bị “sói” cắn cho một
miếng, lui lại sau đến hơn ba trăm dặm.”
Mạc Bắc mắng cậu bạn một câu “Vớ vẩn!” sau đó hỏi
tiếp: “Cậu có gì thì cứ nói thẳng ra đi!”
Quan Chỉ lập tức đi thẳng vào vấn đề: “Mình với mấy
người bạn định đầu tư mở rộng một công ty tư vấn nhỏ, rất cần một người đằng
sau chỉ đạo về kiến thức, cậu có thể làm một chức ở đó giúp mình được không?”
Cậu ta ngừng lại đôi chút rồ