ưng lại chứa đựng trong đó biết bao tình cảm và chuyện cũ của
những người già cả, biết bao nhiêu thăng trầm, vui vẻ, đắng cay.
Ông nội đưa cho cô một quyển sổ tiết kiệm, trong đó có
năm vạn đồng.
Cô liền quỳ xuống, dập đầu lạy ông nội đủ ba cái.
“Ông nội, cháu là một đứa bất hiếu, khốn nạn, cháu
không xứng làm cháu của ông.”
Nét buồn rầu trên khuôn mặt ông nội chẳng thể nào che
giấu được dưới ánh đèn điện, giọng nói của ông cũng già nua, tàn tạ theo dấu
của thời gian. Thì ra, tất cả mọi chuyện đều không giống như những gì cô vẫn
thường nghĩ, những chuyện hoang đường cô gây ra trước mặt người ông già nua
chẳng khác nào một trò cười lớn nhất trên thế giới này.
“Vãn Vãn, ông bà cũng có lỗi với cháu. Bố cháu muốn
đón ông bà sang Mỹ để dưỡng lão, nó làm vậy là không đúng. Ông cũng không đúng
vì đã không chăm sóc, quản lý cháu cho tốt. Ông bà cũng cao tuổi rồi, cháu một
thân một mình phải cố gắng hết mình đấy.” Ông nội nói.
Bà nội ngồi một bên đưa tay lên gạt nước mắt, rồi nhắc
đi nhắc lại: “Vãn Vãn, cháu lúc nào cũng không tốt, sau này phải làm thế nào
đây? Bố mẹ đều không quan tâm, lại còn sinh thêm một đứa nữa.”
Kể từ sau năm mười sáu tuổi, đó là lần đầu tiên Mạc
Hướng Vãn khóc lóc thảm thương.
Cô cảm thấy những cơn đau tràn đến liên tục, đau thấu
cả xương cốt, rồi cô chợt nhận ra mình đã sai lầm từ đầu đến cuối.
Thật sự, ông bà nội hết lòng yêu thương cô, trước kia
đã từng thử quan tâm, chăm sóc nhưng lại bị cô từ chối, nhất quyết đi vào con
đường đen tối.
Cô nói trong nước mắt: “Cháu là một người không biết
phân biệt tốt xấu.”
Ông nội ngước đầu lên, dường như không muốn để nước
mắt chảy xuống. Ông cũng thốt lên tự trách bản thân: “Ông không dạy dỗ được bố
cháu, cũng chẳng dạy dỗ được cháu. Ông đúng là vô dụng quá!”
T¬T
Khoản tiền tiết kiệm năm vạn đồng vẫn luôn nằm ở đầu
giường của cô, vào những lúc khó khăn, gian khổ nhất cô cũng nhất quyết không
lấy ra dùng. Mỗi lần năm hết Tết đến, cô đều gửi thư chúc mừng đến địa chỉ nhà
bên kia Đại Dương, nhưng chưa bao giờ gửi ảnh Mạc Phi sang đó.
Ông bà nội luôn cảm thấy bất lực vì đã không dạy dỗ
con trai tốt, cũng không quản giáo cô cháu gái tử tế. Nỗi đau ấy luôn day dứt,
dằn vặt trái tim già nua của ông bà.
Một giọt máu đào hơn ao nước lã, Mạc Hướng Vãn giờ đây
đã thấu hiểu hết được ý nghĩa của câu nói này.
Khi ấy, khuôn mặt bé nhỏ, xinh xắn của Mạc Phi trông
thật yếu ớt, mong manh, cậu bé rất ngoan ngoãn nằm trong chiếc nôi. Cô ôm Mạc
Phi lên cho con bú, nhìn đứa con trong vòng tay mình, nước mắt cô lại lăn dài
trên má.
Đây là khoảng thời gian vô cùng khốn khổ, khó khăn,
cực nhọc và nên sớm kết thúc.
Trên thế giới này, dưới ánh mặt trời kia, đứng lên làm
lại từ đầu không phải là việc gì quá khó khăn. Cô cần phải tạm biệt đôi mắt
thất thần, không chút sức lực nào, ít nhất cũng phải viết trên tấm thiệp chúc
mừng những nét bút tươi mới, rạng rỡ để cho người già ở nơi xa xôi có thể an
lòng sống tiếp.
T¬T
Mạc Hướng Vãn ôm chặt lấy Mạc Phi, hôn nhẹ lên mái tóc
của cậu bé.
Cô hỏi: “Nói cho mẹ biết, tại sao con vẫn chưa ngủ?”
Mạc Phi thành thật trả lời: “Con đang nghĩ tới hội
diễn thể thao ngày mai ở trường.”
Mạc Hướng Vãn không hề cảm thấy ngạc nhiên. Lúc này,
chắc chắn Mạc Phi đang nghĩ đến Mạc Bắc, anh là một người thân thiết, đã cho
Mạc Phi một nửa sinh mệnh để có mặt trên cuộc đời này. Vì thế, cô không lấy gì
làm lạ khi cậu bé vì được gần gũi với anh mà trằn trọc không ngủ được.
Niềm hân hoan của con trẻ, cô nỡ lòng nào tước đoạt?
Thế nhưng, Mạc Phi không hề hỏi thăm mẹ về việc có
muốn hẹn hò yêu đương cùng chú bốn mắt hay không. Cậu bé biết rằng làm vậy sẽ
khiến mẹ cảm thấy khó xử, cũng giống như việc cậu bé không bao giờ hỏi bố ở đâu
mà tự mình giải thích cùng giáo viên là bố đã ra nước ngoài công tác.
Mạc Hướng Vãn cảm thấy không dễ chịu chút nào. Cô chỉ
muốn an ủi con trai, nên nhắc lại ý của mình, không hề từ chối: “Phi Phi, nếu
như con muốn gọi chú bốn mắt là bố thì cứ gọi đi.”
Mạc Phi gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực lên, tràn
đầy niềm hân hoan vui sướng.
Mạc Hướng Vãn bảo cậu bé nằm xuống, rồi nhẹ nhàng nói:
“Phi Phi, nếu như con muốn gọi chú bốn mắt là bố, thì không thể để cho bố mình
mất mặt được đúng không? Cuộc thi ngày mai nhất định phải cố gắng hết mình, cho
nên bây giờ cũng phải đi ngủ cho sớm để dưỡng sức chứ!”
Mạc Phi nói thêm một câu rồi nhanh chóng nhắm mắt lại:
“Mẹ ơi, con chắc chắn con sẽ thi đấu hết sức mình, để cho bố mẹ cảm thấy hãnh
diện vì con, giống như tiểu Lâm Hạo[1'>vậy.”
[1'>
Cậu thiếu niên nhỏ tuổi nhất anh dũng tham gia chiến dịch cứu nạn trong vụ đại
địa chấn tại Văn Xuyên, Tứ Xuyên kinh hoàng nhất trong lịch sử Trung Quốc năm
2008.
Mạc Hướng Vãn đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc Mạc Phi.
Con trai cô là một đứa trẻ mẫn cảm, lanh lợi, mấy tháng xem truyền hình về trận
đại địa chấn tại Văn Xuyên lúc nào cũng sụt sùi nước mắt thương mọi người, cậu
bé nghẹn ngào nói với cô: “Mẹ ơi, vậy là rất nhiều bạn nhỏ không còn bố mẹ nữa
rồi.”
So với cô, đứa tr
