y. Điểm này rất giống với Mạc Phi, mỗi khi hỏi anh câu gì,
đôi mắt của thằng bé thường mở to ra. Từ trước đến nay, Mạc Bắc vẫn luôn thừa
nhận một điều, đôi mắt của hai mẹ con cô thực sự rất đẹp, là đôi mắt to, tròn
rất có sức hút. Đôi mắt của Mạc Hướng Vãn quả thật là một đôi mắt long lanh
biết nói, lại được đặt dưới một đôi lông mày khá đậm, nên rất hợp với tính cách
quật cường, mạnh mẽ của cô.
Để đạt được không khí nói chuyện thản nhiên, hòa hợp
thế này, anh đã phải tốn biết bao thời gian và công sức? Cuối cùng, cô cũng đã
chịu tán gẫu cùng anh những chuyện tầm phào, ngẫu hứng.
Mạc Bắc liền trả lời: “Tôi quản lý một hợp đồng đầu tư
vốn ở khu vực này, chính vì vậy mà thuê nhà gần đây, tiện theo sát vụ việc”.
Anh hình như vẫn sợ cô không tin lời anh nói, lại thêm lời giải thích: “Mấy nhà
đầu tư trong hay ngoài nước đều muốn chiếm được miếng mồi ngon lành, béo bở
nhất. Công việc của tôi chính là giữ vững quan ải để họ không bán cổ phần rẻ
mạt quá, càng không để họ mắc lừa nhà đầu tư, nếu không thì chính là do tôi đã
thất trách.”
Mạc Hướng Vãn bất giác đùa cợt anh một câu: “Anh hy
sinh vì công việc cũng nhiều quá nhỉ?”
Mạc Bắc mỉm cười: “Khách hàng là thượng đế mà, công
ty, tổ chức nào mà chẳng yêu cầu hiệu quả, năng suất cao.”
Lời nói này vừa nghiêm túc vừa hợp lý, Mạc Hướng Vãn
không nói gì thêm, thấy thế, Mạc Bắc lại gợi thêm một đề tài khác: “Sau này cô
uống rượu thì phải chú ý một chút, công việc không phải liều mạng, ông chủ
không phải là Hoàng đế, cô còn như vậy lần nữa sẽ dọa con trẻ sợ chết khiếp mất
thôi.”
Mạc Hướng Vãn ngồi nghe anh nhắc lại chuyện trước đó,
lại là chuyện áy náy bấy lâu trong lòng nên cô liền lên tiếng phản bác lại:
“Không sao đâu, tửu lượng của tôi cũng không tệ lắm.”
Mạc Bắc vẫn mỉm cười. Thị lực của anh không tốt lắm,
nhưng vẫn rất sắc bén, những lời nói cố tỏ ra mạnh mẽ trước mặt anh thường
chẳng có tác dụng gì nhiều. Mạc Hướng Vãn né tránh ánh mắt của anh, cúi đầu
nói: “Tôi biết rồi mà. Tôi cũng chỉ say có đúng một lần đó thôi.”
“Cô chính là cây đại thụ, là trụ cột tinh thần của Mạc
Phi, cần phải giữ gìn sức khỏe của mình.”
Câu nói này tự nhiên, sảng khoái như một cơn gió mát,
thổi đi hết cả quá khứ đau khổ và day dứt. Người đã khẳng định một thân phận
hoàn toàn mới, hoàn toàn tốt đẹp của cô lại chính là người mà năm xưa cô đã
từng đối địch, đã từng lạnh lùng và cay nghiệt. Cô khẽ nhếch đôi mày lên, cũng
đúng lúc Mạc Bắc vừa làm xong sandwich đang bê ra trước mặt cô, có mướp đắng,
thịt gà lại có cả bơ, dinh dưỡng phong phú, dồi dào, càng nhìn lại càng bị thu
hút, thêm vào đó là mùi vị thức ăn thơm phức nên nhất thời cô không kịp đáp lại
lời nói mang tính khẳng định của anh.
Mạc Bắc nhìn thấy dáng vẻ cô bình thản thưởng thức món
ăn mình làm ra, cảm thấy vô cùng dễ chịu, khoan khoái. Ánh nắng rực rỡ xuyên
qua ô cửa sổ, chiếu lên đầu của cô gái ngồi trước mặt anh, phản chiếu lại thứ
ánh sáng thật dịu nhẹ, ấm áp.
Mạc Bắc dần dần tiến lại gần, đặt tay lên trên mặt
bàn. Cả thân người cô đang được ánh nắng bao quanh, sáng trong, thuần khiết,
thơ ngây, gần như còn xán lạn hơn cả ánh mặt trời ngoài kia. Anh đột nhiên cảm
thấy có một sự thôi thúc vô cùng mạnh mẽ, muốn lại gần hơn nữa ánh sáng mặt
trời của lòng mình.
Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng Mạc Phi cọt kẹt dần dần mở
ra. Đứa trẻ đưa tay lên dụi mắt như không nhìn rõ, cứ tưởng rằng mình đang nằm
mơ.
Từ trước đến nay, cậu bé chưa bao giờ nói với mẹ mình
là hồi nhỏ cậu đã có một giấc mơ, mỗi buổi sáng khi thức dậy sẽ nhìn thấy bố mẹ
ngồi bên bàn ăn, cùng nhau chờ đợi cậu bé tỉnh dậy. Chính vì vậy, Mạc Phi cho
rằng mình vẫn còn đang nằm mơ.
Mạc Phi dụi mắt một lần rồi lại dụi mắt thêm lần nữa,
đôi mắt ngày càng mở to hơn, trong lòng chợt dâng lên một sự xúc động, không
ngừng thôi thúc cậu bé mở miệng cất tiếng gọi: “Bố ơi, mẹ ơi!”
Mạc Bắc và Mạc Hướng Vãn thấy cậu bé tỉnh giấc, còn
chưa kịp nói lời nào, thậm chí bàn tay của Mạc Bắc vẫn còn đang đặt trên bàn.
Anh vốn dĩ định bước tới bế đứa trẻ đáng yêu vừa thức giấc lên, nhưng mới bước
được vài bước, bỗng nhiên nghe thấy câu nói như sét đánh ngang tai này.
Kể từ sau khi biết được Mạc Phi chính là cốt nhục của
mình, anh luôn luôn mộng tưởng về thời khắc đứa trẻ này gọi mình là “bố”. Nhưng
đó chỉ là suy nghĩ, huyễn tưởng của riêng anh mà thôi, anh chỉ dám chôn giấu
cảm giác này thật sâu vào trong tim, chứ trên thực tế vẫn còn mơ hồ lắm.
Anh thầm dặn lòng, nếu như Mạc Hướng Vãn không cho
phép thì anh quyết không đưa ra yêu cầu như vậy.
Đúng vậy, đây quả là một yêu cầu quá đáng, đứng trước
mặt một người mẹ đã hy sinh đến cả xương máu và nước mắt cho con mình, Mạc Bắc
tự nhận thấy mình không đủ tư cách để đón nhận tiếng gọi thiêng liêng đó.
Thế nhưng, tiếng nói của Mạc Phi cất lên chẳng khác
nào tiếng sấm đầu tiên nổi lên giữa mùa xuân, khiến trái tim anh như vỡ thành
hai. Khi đối diện với tình huống này, Mạc Bắc thật sự không biết phải xử sự thế
nào trước tiếng gọi “bố ơi” của con.
Người duy nhất mà anh có thể học
