quan hệ huyết thống giữa họ, cô đành mỉm cười đầy khổ sở.
Mạc Bắc hoàn toàn không hiểu tại sao Mạc Hướng Vãn lại
có nét mặt khổ sở như vậy, chỉ sợ cô lại không vui liền lên tiếng: “Tôi nghĩ
mặc vào hôm tổ chức hội diễn thể thao sẽ rất hợp, quên mất không thương lượng
cùng cô trước.”
Giọng nói và thái độ của anh hết sức thận trọng, khiến
cho Mạc Hướng Vãn cảm thấy hơi áy náy, cô lập tức đáp lại: “Không vấn đề gì
đâu, anh mặc đẹp lắm. Đây là một hội diễn thể thao mà.”
Mạc Phi giơ tay hình chữ V, vui như trẩy hội, lại hỏi
thêm Mạc Hướng Vãn: “Mẹ ơi, hay là mẹ cũng mặc một bộ giống như thế đi?”
Mạc Hướng Vãn xếch ngược lông mày lên, giống như một
con mèo bị giẫm trúng chiếc đuôi, nhưng sau đó lại ngượng ngùng nói: “Không cần
đâu, mẹ không có loại quần áo kiểu này.”
Mạc Bắc nhìn cô rồi mỉm cười, lúc này anh gần như mất
hồn, cho dù cô không hề biết được.
Cả đêm ấy, Mạc Hướng Vãn chẳng thể nào ngủ yên giấc
được, dáng vẻ vui như Tết của Mạc Phi quanh quẩn mãi trong đầu cô.
Cô sực nhớ lại câu nói của Quản Huyền, và cả những lời
khuyên răn của Tần Cầm. Cả hai chị đều nghĩ tốt cho cô, nói rất hợp lý. Bỗng
nhiên, cô lại nghĩ đến Mạc Bắc.
Gần đây, tòa nhà này bắt đầu có thêm một vài chuyện
thị phi đồn thổi. Tất cả mọi người đều bàn tán về Mạc tiên sinh thuê căn phòng
403 phải lòng người mẹ đơn thân trẻ tuổi Mạc Hướng Vãn ở phòng 402.
Bác Thôi không ngừng nói với cô rằng: “Hướng Vãn, Mạc
tiên sinh là một người tốt bụng, tôi đã nhìn thấy từ lâu rằng cậu ấy có ý tứ
với cô đấy.” Bà tỏ rõ vẻ nhiệt tình của người nắm bắt mọi nội tình sự việc, Mạc
Hướng Vãn thấy vậy chỉ biết mỉm cười đáp lại.
Còn có rất nhiều người hàng xóm khác ít nhiều cũng
biểu hiện ra ý nghĩ tương tự như vậy.
Ví như anh mặt rỗ trông xe ở dưới nhà mấy hôm trước
vừa thấy cô về liền chạy tới thông báo rằng: “Mẹ bé Mạc Phi, chỗ đỗ xe của Mạc
tiên sinh bị khách của phòng 501 chiếm mất rồi, phiền cô gọi điện thoại cho anh
ấy báo là đem xe gửi tạm chỗ khác một hôm nhé! Một lúc nữa, tôi phải ra ngoài
ăn uống cùng mấy người bạn thân rồi.”
Hay như một bác ở dưới nhà cô hai, ba tầng mỗi khi tìm
được cơ hội tán gẫu, không nhìn thấy Mạc Bắc đưa Mạc Phi đi học lại đến gần hỏi
thăm Mạc Phi: “Mạc Phi à, chú Mạc hôm nay không đưa cháu đi học à?”
Mạc Phi ngây ngô trả lời: “Dạo này chú ấy bận lắm ạ.”
Tất cả mọi sự việc cô đều nhìn thấy và biết hết.
Trong mắt của mấy hàng xóm ở khu nhà này, Mạc Bắc đã
có mối quan hệ không thể nói rõ thành lời với hai mẹ con nhà họ Mạc.
Vậy là mọi chuyện đã lật sang một trang mới, cuộc sống
đơn điệu vô vị của người phụ nữ đơn thân trẻ tuổi như cô cuối cùng cũng tô điểm
thêm màu sắc hoa hồng. Lúc này đáng lẽ cô phải cảm thấy đau đầu nhức óc, thế
nhưng hoàn toàn ngược lại, cảm xúc của cô chẳng hề rõ ràng chút nào.
Mạc Hướng Vãn chợt nhận ra, Mạc Bắc đúng là một đối
thủ đáng gờm. Anh đang muốn cái gì chứ? Không lẽ anh thật sự muốn kết hôn với
cô sao?
Đây là điều mà cô chẳng bao giờ dám nghĩ tới.
Nếu như anh kết hôn cùng cô vì cảm thấy áy náy, hối
hận thì đúng là trò cười vô vị. Cô, Mạc Hướng Vãn không cần sự thương hại của
một người đàn ông theo kiểu đó, cô càng không bao giờ quên được ban đầu anh chỉ
đơn thuần là người khách làng chơi mà thôi. Ngẫm lại, chính cô cũng thấy cách
nghĩ này không đúng. Mạc Bắc đầy thiện ý, cô không thể nào dùng trái tim tràn
đầy hiềm nghi để suy diễn lòng tốt của anh được.
Chẳng phải đây chính là một ý nghĩ không nhân đạo chút
nào sao?
Cô có thể chọn lựa một phương thức hòa bình để đối xử
với anh.
Đến tầm nửa đêm, Mạc Hướng Vãn đứng dậy đi ra phòng
bếp, rót cho mình một ly nước lạnh, cô cần phải bình tĩnh vào lúc này.
Khi đi qua cửa phòng của Mạc Phi, cô nghe thấy có
tiếng động trong đó liền đẩy cửa đi vào.
Không ngờ Mạc Phi vẫn chưa ngủ, đang gác đùi lên đầu
giường làm mấy động tác thể dục. Quay đầu sang thấy mẹ đi vào, Mạc Phi tỏ ra
hơi hoảng hốt, thu chân lại, ngồi bật dậy.
Mạc Hướng Vãn liền mắng: “Con lại giở trò gì đấy?”
Mạc Phi ôm lấy eo của mẹ rồi bỗng nhiên nũng nịu: “Mẹ
ơi, con yêu mẹ nhiều lắm!”
Trái tim Mạc Hướng Vãn đột nhiên mềm ra như nước.
Mạc Phi lại nói thêm: “Mẹ ơi, mẹ là người mẹ tốt nhất
trên thế gian này, con yêu mẹ nhất nhất nhất luôn.”
Mạc Hướng Vãn ôm chặt lấy con trai, vuốt ve khuôn mặt
của thằng bé.
Đây chính là thiên sứ cứu rỗi cuộc đời cô.
Lúc sinh Mạc Phi, cô đã phải chịu rất nhiều áp lực, dù
là mượn tiền của Quản Huyền và Vu Chính, nhưng vẫn chẳng thể nào đủ được. Mạc
Phi bị mắc chứng vàng da sinh lý của trẻ sơ sinh, suýt chút nữa chuyển thành
nhiễm trùng.
Cô đứng trước cửa nhà ông bà nội một hồi, nhìn dòng
người và xe cộ qua lại tấp nập, hòa trong ánh đèn đường hoa lệ trông thật đông
vui, náo nhiệt. Sau cùng, cô lấy hết dũng khí bước vào trong.
Ông nội im lặng nghe cô tường thuật ngắn gọn lại tình
cảnh trước mắt của bản thân, sau đó lấy ra một hộp bánh quy cũ kĩ. Chiếc hộp
này đã quá cũ, ông nội phải khó khăn lắm mới mở ra được.
Đây chỉ là một chiếc hộp thông thường chứ không có gì
đặc biệt cả, nh